Viêm khớp ở đàn ông và phụ nữ khác nhau như thế nào?
Năm 2024 đánh dấu một năm hoạt động năng suất của diễn viên Văn Anh. Cụ thể, anh quay trở lại màn ảnh rộng bằng vai diễn Vĩnh Thái trong Linh miêu: Quỷ nhập tràng, đồng thời gây ấn tượng với khán giả bởi hình ảnh nhạc sĩ Chí Kiến trong phim Tiểu tam không có lỗi. Nam diễn viên không ngại làm mới mình bằng việc thử sức ở sân chơi Én vàng 2024. Sau một năm bận rộn, Văn Anh dành thời gian đưa vợ con đi du lịch, đồng thời ghi lại những khoảnh khắc ngọt ngào của gia đình dịp đầu năm mới.Ô tô bán tải tông đuôi xe khác vì tài xế ‘cắm mặt’ vào điện thoại
Trong các hình ảnh và video nhá hàng Phàm nhân tu tiên, Dương Dương xuất hiện với vẻ ngoài thư sinh, lãng tử. Anh nổi bật cùng gương mặt có ngũ quan hài hòa, góc nghiêng "tỷ lệ vàng" và phong thái cao ngạo, cuốn hút. Nhiều bình luận nhận định nam diễn viên có khí chất như "xé truyện bước ra". Đồng thời, qua tạo hình trong Phàm nhân tu tiên, Dương Dương cũng một lần nữa chứng minh danh hiệu "mỹ nam cổ trang" hàng đầu làng phim ảnh Trung Quốc hoàn toàn xứng đáng với mình. Thuộc thể loại cổ trang tiên hiệp, Phàm nhân tu tiên được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên. Tác phẩm dài 34 tập, dự kiến phát sóng trên Youku (Trung Quốc) và VieON (Việt Nam) thời gian tới. Đáng chú ý, ngoài Phàm nhân tu tiên, VieON còn phát sóng loạt phim Tứ hải phát tài, Bạch nguyệt phạn tinh, Nhà nghỉ California trong đầu năm 2025.Phàm nhân tu tiên là sê ri cổ trang Hoa ngữ rất được khán giả mong chờ. Trong phim, mỹ nam 9X đảm nhận vai Hàn Lập, một tiểu tử nghèo xuất thân từ một vùng sơn thôn. Hàn Lập tư chất bình thường nhưng lại thông minh, khéo léo và luôn cố gắng không ngừng nghỉ. Với tham vọng trở thành tiên, Hàn Lập gia nhập một môn phái nhỏ trong giang hồ với tư cách đệ tử ký danh. Từ đây, cuộc đời Hàn Lập bước sang một trang mới.Ở lần tái xuất màn ảnh nhỏ này, Dương Dương có dịp hợp tác với Kim Thần. Người đẹp hóa thân thành Nam Cung Uyển, đạo lữ của Hàn Lập. Cô có tính cách ôn hòa hoạt bát, khí chất ưu nhã cao quý, một lòng hướng về đại đạo giống Hàn Lập. Nam Cung Uyển ảnh hưởng lớn đến con đường tu tiên của Hàn Lập, cũng là người không thể thiếu trong cuộc đời anh.Phàm nhân tu tiên đánh dấu màn tái xuất của Dương Dương sau hơn 1 năm kể từ Khói lửa nhân gian của tôi, tác phẩm từng nhận loạt "gạch đá" dữ dội. Diễn xuất của ngôi sao Hoa ngữ 34 tuổi trong bộ phim trên bị đánh giá là quá khoa trương, hành động gồng mình khó hiểu. Thời điểm Khói lửa nhân gian của tôi phát sóng và gây tranh cãi vào nửa cuối năm 2023, một số phát ngôn nhạy cảm hay lùm xùm tình ái trong quá khứ của Dương Dương cũng bị đào lại, trở thành chủ đề trào phúng của dân mạng. Vì thế, nhiều fan kỳ vọng Phàm nhân tu tiên sẽ giúp anh lấy lại danh tiếng.Sinh năm 1991, Dương Dương là mỹ nam hàng đầu Hoa ngữ và có lượng fan đông đảo. Nhờ gương mặt đẹp không góc chết, vóc dáng cao ráo và phong thái chững chạc, anh được mệnh danh là mẫu nam chính điển hình trong các tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc. Dương Dương nổi tiếng với các phim Tân hồng lâu mộng, Tai trái, Thiếu niên tứ đại danh bổ, Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa (bản điện ảnh), Toàn chức cao thủ, Em là niềm kiêu hãnh của anh, Thả thí thiên hạ… Sao phim Phàm nhân tu tiên được xem là một trong tứ đại lưu lượng (4 mỹ nam hot) của showbiz đất nước đông dân, cùng Lộc Hàm, Lý Dịch Phong, Ngô Diệc Phàm. Trong khi ba người còn lại đều lao đao và thậm chí là "rớt đài vì loạt bê bối đời tư, phạm pháp, thì Dương Dương vẫn hoạt động nghệ thuật năng nổ.
Xôn xao mặt trăng đỏ như máu ở Việt Nam dù không phải nguyệt thực: Vì sao?
Theo ghi nhận của PV Thanh Niên, sáng 2.2 (mùng 5 tết Nguyên đán Ất Tỵ 2025), nhiều người dân ở Hà Tĩnh đứng dọc hai bên QL1A đón xe rời quê, trở lại các tỉnh, thành làm việc.Khu vực người dân đứng đợi xe nhiều nhất là tại các ngã ba, ngã tư và cây xăng. Tại đây, nhiều người với lỉnh kỉnh đồ đạc, ngồi vạ vật chờ xe đến đón. Mặc dù không được phép đón khách dọc đường, song do nhu cầu đi lại của người dân tăng cao sau Tết nên nhiều nhà xe vẫn bất chấp quy định để đón khách. Ngồi trước cây xăng nằm bên QL1A ở xã Thạch Long (H.Thạch Hà, Hà Tĩnh), ông Nguyễn Văn Ba (45 tuổi, ngụ tại xã Thạch Châu, H.Thạch Hà) cùng con trai khoảng 10 tuổi tỏ ra khá mệt mỏi khi chờ đợi cả tiếng đồng hồ nhưng xe khách đã đặt vé từ trước vẫn chưa tới đón. "Gia đình tôi đang sinh sống và làm việc tại tỉnh Đắk Lắk. Năm nay, chỉ có tôi và con trai về quê ăn Tết. Khi bắt xe về quê, tôi đã đặt luôn vé khứ hồi nhằm tránh tình trạng không có xe để rời quê sau Tết. Giá vé đi lại ngày Tết cũng tăng hơn gấp đôi, ngày thường tôi đi chỉ có 600.000 đồng/vé thì giờ tăng lên 1,5 triệu đồng. Dù giá vé tăng cao nhưng tôi vẫn chấp nhận để kịp quay trở lại nơi làm việc", anh Ba nói.Ngoài bố con anh Ba, tại khu vực cây xăng ở xã Thạch Long cũng có rất nhiều người với đồ đạc lỉnh kỉnh ngồi chờ xe khách tới đón để trở lại các tỉnh, thành phía nam làm việc, học tập sau kỳ nghỉ Tết.Do lưu lượng phương tiện tăng cao sau Tết nên các xe di chuyển theo hướng Bắc - Nam qua Hà Tĩnh khá chậm, đây cũng là nguyên nhân khiến các xe khách không đúng giờ hẹn đến địa điểm đón khách.Ở chiều ngược lại, lượng người dân đứng đợi bắt xe dọc đường rời quê trở lại các tỉnh, thành phía bắc sau Tết có phần ít hơn. Lưu lượng phương tiện đi lại ở chiều này cũng ít hơn nên đường thông suốt, không bị ách tắc cục bộ.
Năm 1994, Hội An yên bình và ít du khách quốc tế. Bộ ảnh của Simon O'Reilley, người Anh, trên báo Hồng Kông SCMP tái hiện vẻ đẹp cổ kính của Hội An 1994, trước khi nơi đây trở thành điểm đến phổ biến toàn cầu. Simon O'Reilley vừa trở lại Việt Nam, cụ thể là Hội An, trong chuyến đi gần đây đã nhận thấy đất nước này thay đổi mạnh mẽ như thế nào trong 30 năm qua.Hội An ngày nay là điểm đến yêu thích của khách du lịch. Phố cổ có từ thế kỷ 15 và là thương cảng quan trọng giữa châu Âu, Ấn Độ, Nhật Bản và Trung Quốc. Thời điểm 1994, Hội An còn là một thị trấn ven biển, được kiến trúc sư kiêm nhà bảo tồn người Ba Lan Kazimierz Kwiatkowski bảo tồn và UNESCO công nhận Di sản thế giới vào năm 1999."Chúng tôi đến Hội An vào năm 1994, sau khi đi xe máy từ Đà Nẵng vào, chỉ có đúng hai khách du lịch trong thị trấn: bạn cùng phòng Andy và tôi. Chúng tôi thực sự không nhìn thấy bất kỳ người nước ngoài nào trong chuyến thăm của mình", Simon O'Reilley viết trên SCMP.Simon đi theo tiếng hò reo và phấn khích xuống sông. Có nhiều người ở trên bờ đang xem đua thuyền. Khi bị phát hiện, cả hai được gọi lại và người dân đưa cho họ hai chiếc ghế và khăng khăng bắt ngồi ngay cạnh bờ sông.Ngôn ngữ chung của anh lúc đó mở rộng thành "cảm ơn", "có", "không" và "xin chào". Có rất nhiều nụ cười, vỗ tay vào lưng và bắt tay. Sau đó, hai chai bia được đưa vào tay vị khách phương xa, họ trở thành khách danh dự của sự kiện.Các đội chèo thuyền bằng những mảnh gỗ, ván và một vài mái chèo, nhưng chúng rất chắc chắn và thuyền di chuyển khá nhanh. Với bia, hải sản và đám đông vui vẻ hò reo cổ vũ, huýt sáo, đây thực sự là sự kiện thể thao hoàn hảo."Chúng tôi đã đi tham quan bãi biển Cửa Đại. Ngày nay, nơi đây có rất nhiều khu nghỉ dưỡng, ghế tắm nắng, dù; hồi đấy chỉ là một bãi cát đẹp trải dài.Sau đó, chúng tôi đi bộ quanh thị trấn; nơi này chủ yếu là những ngôi nhà màu vàng đóng cửa, một vài xe bán bánh mì và những con đường cát vắng vẻ. Không có đám đông du khách, không có đèn lồng, không có quán bar, không có cửa hàng bán cà phê, thời trang hay nghệ thuật. Có người nói rằng điện chỉ mới có trong vài tháng", Simon nhớ lại.Anh kể, phải nói rằng các món ăn Việt Nam và các món ăn địa phương mà chúng ta thưởng thức tại các nhà hàng ngày nay đơn giản là không tồn tại vào thời điểm đó. Các món ăn được phục vụ không đáng nhớ lắm, ngoại trừ món bánh mì tuyệt hảo.Các xe bán bánh mì có tủ kính bằng gỗ đựng bánh mì nhỏ và nhân bánh bên trong. Một trong những nhân bánh là pa tê thịt heo. Khay bánh này được để ngoài nắng cả ngày mà không có tủ lạnh..."Thị trấn vắng vẻ, buồn ngủ này quyến rũ trong vẻ đẹp đã phai tàn của nó, và người dân Hội An, giống như mọi nơi khác mà chúng tôi đến trong cả nước, vô cùng thân thiện; họ luôn có vẻ vui khi thấy chúng tôi và muốn nói chuyện với chúng tôi", anh mô tả.Hồi đó, Hội An dường như chỉ có một khách sạn trong tòa nhà cũ. Người bảo vệ ngồi trong vườn với bạn bè của mình, chơi đàn ghi ta.Ngoài Hà Nội và TP.HCM, thời điểm đó giao thông thưa thớt. Có xe đạp, xích lô, xe tay ga, xe đẩy tay, xe tải và xe buýt cổ, và nhiều chiếc ô tô còn lại từ những năm 1960..."Một điều khác mà tôi nhớ rất rõ là rất nhiều lần các thanh niên Việt Nam tiến đến gần tôi, tươi cười và hỏi tôi có muốn đánh nhau không! Không phải theo kiểu đe dọa, mà giống như một bài kiểm tra sức mạnh hơn. Tôi cao 195 cm và có lẽ nặng gấp hai lần rưỡi họ.Kịch bản còn lại là "Hãy đến uống với chúng tôi!" nhanh chóng biến thành một cuộc thi uống rượu. Thường là bia hoặc một loại rượu mạnh kinh khủng nào đó được uống từ những chiếc bát nhỏ", Simon nhớ lại.
Đà Nẵng: F1 được cách ly tại nhà, căn hộ phải có diện tích 15 m2 sàn/người
Nhìn hàng hoa vắng tanh, tôi thoáng bồi hồi, tự giận mình một chút, không ra sớm hơn để gặp, nhìn thêm một chút nụ cười hiền hậu của đôi vợ chồng già. Nhưng cứ nghĩ mọi năm, bác Ba Khâm vẫn dọn dẹp muộn hơn chút xíu, để kêu xe về đến Bến Tre nghỉ ngơi vài tiếng trước khi ngắm pháo hoa giao thừa. Nên lỡ mất cái nắm tay như mọi năm, nghe chừng từ bác một khoảnh khắc trìu mến.Hôm trước, tôi dọn dẹp nhà cửa xong, xách xe chạy ra thấy hai vợ chồng bác đang tíu tít mua bán. Mai, quất, sống đời và đủ thứ hoa. Xôn xao người hỏi han trả giá. Tôi chọn hai chậu bạch mai nhỏ nhắn, như mọi năm. Mỗi chậu khoảng vài chục búp, mới nở một bông, rồi dúi vào túi bác 200 ngàn. Là vì trước đó, tôi không dám hỏi, chỉ e bác không lấy tiền, nên khi loáng thoáng một người bảo rằng mỗi chậu 100 ngàn, mới làm ra vậy. Y như mọi năm!Sáng 27 tết, tôi đã dạo công viên Làng Hoa, mua được chậu mai vàng của một chủ vườn ở P. Thạnh Xuân, Q.12, TP.HCM. Để về chưng góc nhà, đưa mắt ưng ý chậu mai vừa vặn, búp nhiều, dáng thế cũng hợp, nên khi chú bán mai ra giá 1,5 triệu, mua luôn không ngần ngừ. Cái cách mua hoa năm nào với tôi, cũng là để vui chút với vườn với ruộng mà họ đã đổ mồ hôi chăm bẵm. Xe giằng xong chậu mai phía sau, chú lái ngồi lên, vỗ vai người bán bắt tay cười cái, là đi.…Bây giờ, thì những nhà vườn đã lục tục chất bớt hoa lên xe. Còn lại một ít họ rao “xổ hoa xổ hoa” vang rộn các góc công viên. Tôi chú ý một cặp ý chừng là vợ chồng, nghiêng ngó chỉ trỏ mấy chậu linh sam đang trổ hoa tím, nhỏ li ti hương thoang thoảng. Chị bán hoa da trắng mày cong, nói: “cặp 700 ngàn, cô chú à”. Họ trả, thôi bớt 100 ngàn, lấy cặp về chưng cho đẹp. Chị bán hoa dường như giãn cặp mày, cười duyên dáng: ừ, cô chú lấy đi. Vậy là cả ba lấy túi ni lon níu níu buộc buộc, nói lời chúc nhau đôi câu. Nghe lời yêu thương chuyển ý rót vào tai nhau, đất trời như rộn vui! Tôi dạo vài vòng. Giờ này không mua hoa nữa. Nhớ lúc xách xe đi, đứa con gái út cười, nói: “Rồi, ba lại đi làng hoa”. Ý cháu là ba nó cứ thích chạy xe đi, là mua hoa về, để rồi sau đó loay hoay không biết dọn xếp để chưng góc nào trong nhà. Tôi cười “lần này không mua nữa, chỉ dạo thôi”.Gần thêm nửa tiếng. Loanh quanh bất chợt, thế nào tôi cũng vòng đến chỗ chú Bảy Chợ Lách (là biệt danh tôi đặt cho một người quen, dân bán bông ở Bến Tre lên). Hỏi han vài câu, nhìn đám bông cúc vàng mâm xôi đã vợi đi, còn lưa thưa chen giữa đám cúc tím nhỏ xinh, biết là hoa cũng bán được nhiều. Năm nào cũng vậy, chú Bảy rời Sài Gòn sau 5g chiều. Công viên kêu dọn trước 12g, thì chú qua xin mấy cổng nhà mặt tiền phía đối diện, bán thêm một chút, kiếm tiền xe về kịp đón giao thừa.Vậy là một mùa hoa của ngày cuối năm Giáp Thìn đã vãn. Nhìn quanh, tôi có cảm giác chút trống vắng hơn mấy bữa trước. Nhưng hoa đã về với mọi nhà, xóm ngõ để đẹp hơn những ngày thường tất bật lo toan.Để rồi các gia đình quây quần lúc giao thừa, ngắm những nụ hoa, mầm lá xanh tươi đang gọi xuân về!
