Kênh Mediaset thu nạp nữ trọng tài gợi cảm nhất nước Ý
Ra mắt thị trường Việt Nam từ tháng 7.2023, tương tự nhiều mẫu xe của Honda, BR-V ngay thời điểm trình làng đã gây tranh cãi bởi mức giá bán khá cao. Cụ thể, mẫu xe Nhật được Honda Việt Nam phân phối trong nước với 2 phiên bản, gồm Honda BR-V 1.5G và Honda BR-V 1.5L, niêm yết giá bán dao động từ 661 - 705 triệu đồng. Mức giá này cao hơn cả trăm triệu đồng so với các đối thủ cạnh tranh như Mitsubishi Xpander, Suzuki XL7/Ertiga hay Hyundai Stargazer.Trao hơn 103 triệu đồng bạn đọc hỗ trợ 5 chị em mồ côi
Dù vậy, xe vẫn sử dụng hệ thống treo thanh xoắn cho trục sau, trong khi phía trước là loại MacPherson. Trong khi đó, hầu hết đối thủ sử dụng hệ treo đa liên kết cho phía sau. Điều này có nghĩa Skoda Karoq sẽ hơi xóc ở phần trục sau nếu lăn bánh trên những cung đường xấu.
Cao hơn 31 triệu đồng, Toyota Vios GR-S gặp khó trước Honda City RS
Lần đầu tiên tôi biết về mẹ hình như là lúc lên 4, khi đó ba vừa tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp 1 ở Hà Nội về. Đó cũng là lần đầu tiên ba gặp đứa con gái thứ 2 là tôi.Sáng hôm đó, hình như mẹ lúi húi trong bếp, ba bế tôi xuống hỏi: "Em cho ba con anh ăn gì?". Tôi đòi ăn khoai, là hai củ khoai hôm trước ba nói để sáng mai hẵng ăn. Mẹ nói con ăn cơm đi, mẹ ăn khoai rồi. Tôi khóc ăn vạ. Ba bế tôi lên vai nói ra vườn hái cam. Mẹ nhìn theo hai cha con rồi nói: "Có ba về là nhõng nhẽo quá, ở nhà với mẹ có thế đâu…".Tôi không thể nào diễn tả được ánh mắt ấy, chỉ là sau này nhớ lại, ngẫm nghĩ thì hiểu rằng: Đó là lời của một người vợ, người mẹ hạnh phúc.Ba mẹ cưới nhau xong thì ba đi bộ đội rồi giải ngũ, học tiếp cấp 3. Ba bắt đầu ra Hà Nội học đại học thì mẹ có bầu tôi. Trong bốn năm xa cách ấy là bom đạn, thiếu thốn, mẹ một mình làm ruộng, nuôi hai con và chăm sóc ba mẹ chồng. Chừng ấy năm tháng xa chồng của một người vợ trẻ hẳn không ít khó khăn và cả đau khổ. Nhưng, khi có thể dựa đỡ vào chồng, dù chỉ là dỗ đứa con gái hờn dỗi, với mẹ đó là khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa. Cái cảm giác hạnh phúc trên khuôn mặt, ánh mắt mẹ rõ ràng đến nỗi 55 năm sau, tôi vẫn nhớ như in, như thể xem lại một cảnh phim ấn tượng.Mùa đông đầu tiên sau khi đi làm, ba mua cho mẹ một cái áo bông chần màu đen láng mượt. Với quê miền Trung thời đó, chiếc áo là của hiếm. Khi ba đang ở nhà, lúc nào mẹ cũng mặc. Hôm đó, trời lạnh lắm, đi cấy về, mẹ khoe với ba: "Bữa ni ở ngoài đồng ai cũng khen áo đẹp, các chị ấy nói cả làng ni, chưa có ai được chồng mua áo đẹp cho như vậy".Mẹ cười, mắt lấp lánh. Người ta hẳn sẽ hạnh phúc tận cùng khi chỉ yêu, hiến dâng, không chờ đợi, không đòi hỏi và khi được trao đền, thì cảm giác như đó là quà tặng vô giá.Ba tôi đi công tác xa, năm thì mười họa về nhà một bữa. Mỗi lần ba về, trong nhà như có tiệc. Mẹ nấu cho ba những món ngon nhất mà quanh năm mấy mẹ con chẳng mấy khi được ăn. Có con lợn nuôi mấy tháng chờ tết cân cho mậu dịch để lấy lụa, bột mì, ba đòi làm thịt, mẹ đồng ý luôn. Cứ tưởng ba chỉ lấy bộ lòng ăn rồi để các thứ còn lại cho mẹ bán, ai dè ba nói: "Chia ra từng các phần nhỏ, biếu hết bà con quanh nhà".Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Mẹ làm theo, nét mặt rất vui.Có cái ao trước cửa nhà, mẹ thả cá để cuối năm thu hoạch. Ba về bất chừng, gọi người tát nước, bắt cá chia cho cả xóm, mẹ cũng chiều ý ba. Các dì tôi nói: "Mạ mấy đứa yêu và chiều chồng vô điều kiện".Mẹ ốm, đi viện đâu hơn tháng thì về nhà. Làng xóm tới thăm rất đông, ai mẹ cũng quay mặt ra chào, cố tiếp chuyện giữa những cơn đau. Duy chỉ có chị cả tôi ôm đứa em út lúc đó mới 10 tháng tuổi tới thì mẹ quay mặt vào vách. Bà nội tôi nói: "Các con để cho mẹ nghỉ". Sau này, khi mẹ mất lâu lâu, bà giải thích với tôi: "Lúc đó mẹ con sợ em nó nhớ ra mẹ rồi vài bữa nữa, không còn mẹ, em nó khóc, bà cháu mình không dỗ được".Mẹ là vậy, kể cả khi sắp rời cõi đời, vẫn chỉ nghĩ cho người khác.Sau này, gặp những chuyện này kia, đôi khi tôi sững lại, tự hỏi: "Nếu là mẹ, bà sẽ xử lý thế nào nhỉ?". Và khi đã lội qua nhiều năm tháng và đường đất cuộc đời, tôi tìm được câu trả lời chung cho nhiều tình huống: Mẹ đã nghĩ và làm như tính cách trời sinh, mọi sự đều nghĩ cho người khác, sống cho người khác. Mẹ cũng không có cơ hội chiêm nghiệm như thế là đúng hay sai, bởi bà đã ra đi khi chưa kịp nhìn lại…Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Và những đứa con của mẹ cũng hạnh phúc mỗi khi nhớ về người.
Phó thủ tướng Hồ Đức Phớc vừa ký Quyết định số 01/2025 bãi bỏ toàn bộ Quyết định số 78/2010 ngày 30.11.2010 về mức giá trị hàng hóa nhập khẩu gửi qua dịch vụ chuyển phát nhanh được miễn thuế. Theo đó, Chính phủ bãi bỏ toàn bộ Quyết định số 78/2010. Như vậy, hàng hóa nhập khẩu gửi qua dịch vụ chuyển phát nhanh có giá trị từ 1 triệu đồng trở xuống không còn được miễn thuế nhập khẩu và thuế giá trị gia tăng như quy định hiện hành. Quyết định trên có hiệu lực từ ngày 18.2. Quy định mới được đưa ra sẽ giúp ngăn chặn làn sóng hàng giá rẻ từ các nước ồ ạt xâm nhập vào thị trường Việt Nam, nhất là theo chân các sàn thương mại điện tử bùng nổ gần đây. Điều đó khiến cho hàng hóa sản xuất trong nước không thể cạnh tranh, nhà nước thất thu thuế. Các chuyên gia kinh tế và đại biểu Quốc hội đều đồng tình cho rằng đã đến lúc Việt Nam phải bỏ quy định miễn thuế cho hàng nhập khẩu có giá trị từ 1 triệu đồng trở xuống đã được ban hành cách nay hơn 14 năm.Trước đó, báo cáo từ Ủy ban Tài chính - Ngân sách của Quốc hội dẫn số liệu của Tổng công ty CP Bưu chính viễn thông cho biết, tại thời điểm tháng 3.2023, có trung bình 4 - 5 triệu đơn hàng/ngày được vận chuyển từ Trung Quốc về Việt Nam. Giá trị mỗi đơn hàng được chia nhỏ từ 100.000 - 300.000 đồng; hằng ngày trung bình có khoảng 45 - 63 triệu USD, một tháng khoảng 1,3 - 1,9 tỉ USD giá trị hàng hóa được luân chuyển qua các sàn thương mại điện tử. Ước tính theo số liệu nói trên, bình quân mỗi ngày có hơn 1.000 tỉ đồng hàng giá rẻ được nhập khẩu thì tiền thuế giá trị gia tăng (10%) và thuế nhập khẩu (giả sử bình quân 5%) thì mỗi năm nhà nước đã thất thu hơn 50.000 tỉ đồng.
Siêu thuyền máy F1 cập bến tại Bình Định
Lực lượng an ninh Pakistan đã tiến hành một nhiệm vụ giải cứu vào chiều 11.3 sau khi một nhóm ly khai đánh bom một đường ray xe lửa ở tỉnh Balochistan thuộc tây nam Pakistan và tấn công một đoàn tàu chở khoảng 450 hành khách."346 con tin đã được giải cứu và hơn 30 tên khủng bố đã bị tiêu diệt trong chiến dịch này", một sĩ quan quân đội Pakistan nói với AFP với điều kiện giấu tên vì ông không được phép nói chuyện với giới truyền thông. Vị sĩ quan còn nói rằng 27 binh sĩ bị giết đã đi trên tàu với tư cách là hành khách. Một binh sĩ đang làm nhiệm vụ đã thiệt mạng trong chiến dịch giải cứu.Vị sĩ quan không đưa ra số dân thường thiệt mạng, nhưng trước đó một quan chức đường sắt và nhân viên y tế cho biết tài xế tàu và một cảnh sát đã thiệt mạng. Hôm 11.3, ông Muhammad Kashif, quan chức cấp cao của ngành đường sắt ở Quetta, thủ phủ tỉnh Balochistan, nói rằng 450 hành khách trên tàu đã bị bắt làm con tin.Nhóm ly khai Quân đội Giải phóng Baloch (BLA) đã ngay lập tức nhận trách nhiệm về vụ tấn công, công bố một đoạn video về vụ nổ trên đường ray, sau đó là hàng chục thành viên xuất hiện từ nơi ẩn náu trên núi.Trong một tuyên bố được đưa ra sau khi nhận trách nhiệm về vụ tấn công, BLA đã yêu cầu trao đổi với lực lượng an ninh để đổi lấy các thành viên bị giam giữ.Những hành khách trốn thoát hoặc được các tay súng thả ra đã mô tả sự hoảng loạn khi những tay súng chiếm quyền kiểm soát tàu, phân loại khách theo căn cước, bắn vào những người lính nhưng thả một số gia đình."Họ yêu cầu chúng tôi ra khỏi tàu từng người một, tách những người phụ nữ ra và yêu cầu rời đi. Họ cũng tha cho những người lớn tuổi", ông Muhammad Naveed, người đã trốn thoát, kể lại. "Họ yêu cầu chúng tôi ra ngoài, nói rằng chúng tôi sẽ không bị làm hại. [Sau đó] họ đã chọn một số người và bắn hạ họ".Ông Babar Masih, một công nhân 38 tuổi, hôm 12.3 cho hay ông và gia đình đã đi bộ hàng giờ qua những ngọn núi hiểm trở để đến một chuyến tàu có thể đưa họ đến một bệnh viện tạm thời trên một sân ga. "Những người phụ nữ của chúng tôi đã cầu xin họ, và họ đã tha cho chúng tôi. Họ bảo chúng tôi ra ngoài và không được ngoảnh lại. Khi chúng tôi chạy, tôi thấy nhiều người khác chạy cùng chúng tôi", ông Masih nói với AFP.
