Hệ thống Trường quốc tế Á Châu đạt kiểm định quốc tế CIS
Sáng 3.2 (tức mùng 6 tết), cơ quan T.Ư Đoàn tổ chức gặp mặt đầu xuân và chúc tết cán bộ, công nhân viên nhân dịp năm mới Ất Tỵ 2025.Dự buổi gặp mặt, có anh Bùi Quang Huy, Ủy viên dự khuyết T.Ư Đảng, Bí thư thứ nhất T.Ư Đoàn và các bí thư T.Ư Đoàn: anh Ngô Văn Cương, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra T.Ư Đoàn; anh Nguyễn Tường Lâm, Chủ tịch T.Ư Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam; anh Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch T.Ư Hội Sinh viên Việt Nam. Thay mặt Ban Bí thư T.Ư Đoàn, anh Bùi Quang Huy gửi lời chúc mừng đến toàn thể cán bộ, công nhân viên, người lao động cơ quan cùng gia đình một năm mới sức khỏe, hạnh phúc và thành công."Trước hết tôi xin chúc tất cả các đồng chí, cán bộ, công chức, viên chức, người lao động của cơ quan chúng ta một năm mới thật nhiều sức khỏe. Chúng ta đã thường nhắc nhở nhau là nếu có sức khỏe, chúng ta sẽ có nhiều ước mơ, nhưng nếu không có sức khỏe thì chỉ có một ước mơ duy nhất, đó là sức khỏe. Rất mong mọi người hôm nay có thật nhiều sức khỏe, mới có thể thực hiện thành công các dự định, kế hoạch của bản thân", anh Bùi Quang Huy nói.Anh Bùi Quang Huy cũng mong mọi người có một cuộc sống thật sự hạnh phúc, thật sự thành công; thành công trong công việc của mình, cũng như thành công với những công việc riêng, những dự kiến trong năm Ất Tỵ. Đặc biệt, anh Bùi Quang Huy nhấn mạnh: "Mỗi người chúng ta ở đây là một mảnh ghép của cơ quan T.Ư Đoàn. Vì thế, tôi rất mong muốn chúng ta trong năm 2025, cụ thể là trong năm Ất Tỵ, sẽ làm việc với nhau trên tinh thần chia sẻ, đồng cảm, thấu hiểu và đoàn kết nhất, giúp công việc của từng người thành công hơn. Điều đó cũng sẽ giúp công tác Đoàn và phong trào thanh thiếu nhi thành công và phát triển".Anh Bùi Quang Huy bày tỏ mong muốn, mỗi người cơ quan T.Ư Đoàn với tư cách là một công chức, trong tình hình mới cần phải chuyên nghiệp hơn. "Chúng ta cần phải chuyên nghiệp hơn và đặc biệt là cần phải chấp nhận sự thay đổi như là một phần tất yếu của cuộc sống. Điều quan trọng nhất là mỗi bản thân của chúng ta phải quản trị sự thay đổi đó. Nếu quản trị tốt sự thay đổi thì chúng ta cảm thấy tự tin hơn, khẳng định được bản thân tốt hơn", anh Bùi Quang Huy nhắn gửi. Bên cạnh đó, anh Bùi Quang Huy cũng lưu ý các cán bộ bước vào ngày làm việc đầu tiên phải là ngày làm việc thực sự, phát huy tinh thần hành động cao nhất của những người trẻ để hoàn thành tốt nhất công việc được Đảng, Nhà nước giao phó."Một số ban, đơn vị của cơ quan đã bắt đầu làm việc từ ngày mùng 4 tết để tổ chức thành công Lễ phát động Tết trồng cây "Đời đời nhớ ơn Bác Hồ" và thi đua chào mừng Đại hội Đảng các cấp tiến tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng tại Tuyên Quang. Vì thế, hôm nay chúng ta bắt tay ngay vào công việc của mình, nhất là những công việc phải tạm gác lại để nghỉ tết", anh Huy nhấn mạnh. Ngay sau buổi gặp mặt, hưởng ứng Tết trồng cây "Đời đời nhớ ơn Bác Hồ", Ban Bí thư T.Ư Đoàn đã tham gia trồng cây xanh trong khuôn viên cơ quan.HLV Shin Tae-yong của Indonesia chỉ hơn mỗi… HLV Troussier
Nhìn hàng hoa vắng tanh, tôi thoáng bồi hồi, tự giận mình một chút, không ra sớm hơn để gặp, nhìn thêm một chút nụ cười hiền hậu của đôi vợ chồng già. Nhưng cứ nghĩ mọi năm, bác Ba Khâm vẫn dọn dẹp muộn hơn chút xíu, để kêu xe về đến Bến Tre nghỉ ngơi vài tiếng trước khi ngắm pháo hoa giao thừa. Nên lỡ mất cái nắm tay như mọi năm, nghe chừng từ bác một khoảnh khắc trìu mến.Hôm trước, tôi dọn dẹp nhà cửa xong, xách xe chạy ra thấy hai vợ chồng bác đang tíu tít mua bán. Mai, quất, sống đời và đủ thứ hoa. Xôn xao người hỏi han trả giá. Tôi chọn hai chậu bạch mai nhỏ nhắn, như mọi năm. Mỗi chậu khoảng vài chục búp, mới nở một bông, rồi dúi vào túi bác 200 ngàn. Là vì trước đó, tôi không dám hỏi, chỉ e bác không lấy tiền, nên khi loáng thoáng một người bảo rằng mỗi chậu 100 ngàn, mới làm ra vậy. Y như mọi năm!Sáng 27 tết, tôi đã dạo công viên Làng Hoa, mua được chậu mai vàng của một chủ vườn ở P. Thạnh Xuân, Q.12, TP.HCM. Để về chưng góc nhà, đưa mắt ưng ý chậu mai vừa vặn, búp nhiều, dáng thế cũng hợp, nên khi chú bán mai ra giá 1,5 triệu, mua luôn không ngần ngừ. Cái cách mua hoa năm nào với tôi, cũng là để vui chút với vườn với ruộng mà họ đã đổ mồ hôi chăm bẵm. Xe giằng xong chậu mai phía sau, chú lái ngồi lên, vỗ vai người bán bắt tay cười cái, là đi.…Bây giờ, thì những nhà vườn đã lục tục chất bớt hoa lên xe. Còn lại một ít họ rao “xổ hoa xổ hoa” vang rộn các góc công viên. Tôi chú ý một cặp ý chừng là vợ chồng, nghiêng ngó chỉ trỏ mấy chậu linh sam đang trổ hoa tím, nhỏ li ti hương thoang thoảng. Chị bán hoa da trắng mày cong, nói: “cặp 700 ngàn, cô chú à”. Họ trả, thôi bớt 100 ngàn, lấy cặp về chưng cho đẹp. Chị bán hoa dường như giãn cặp mày, cười duyên dáng: ừ, cô chú lấy đi. Vậy là cả ba lấy túi ni lon níu níu buộc buộc, nói lời chúc nhau đôi câu. Nghe lời yêu thương chuyển ý rót vào tai nhau, đất trời như rộn vui! Tôi dạo vài vòng. Giờ này không mua hoa nữa. Nhớ lúc xách xe đi, đứa con gái út cười, nói: “Rồi, ba lại đi làng hoa”. Ý cháu là ba nó cứ thích chạy xe đi, là mua hoa về, để rồi sau đó loay hoay không biết dọn xếp để chưng góc nào trong nhà. Tôi cười “lần này không mua nữa, chỉ dạo thôi”.Gần thêm nửa tiếng. Loanh quanh bất chợt, thế nào tôi cũng vòng đến chỗ chú Bảy Chợ Lách (là biệt danh tôi đặt cho một người quen, dân bán bông ở Bến Tre lên). Hỏi han vài câu, nhìn đám bông cúc vàng mâm xôi đã vợi đi, còn lưa thưa chen giữa đám cúc tím nhỏ xinh, biết là hoa cũng bán được nhiều. Năm nào cũng vậy, chú Bảy rời Sài Gòn sau 5g chiều. Công viên kêu dọn trước 12g, thì chú qua xin mấy cổng nhà mặt tiền phía đối diện, bán thêm một chút, kiếm tiền xe về kịp đón giao thừa.Vậy là một mùa hoa của ngày cuối năm Giáp Thìn đã vãn. Nhìn quanh, tôi có cảm giác chút trống vắng hơn mấy bữa trước. Nhưng hoa đã về với mọi nhà, xóm ngõ để đẹp hơn những ngày thường tất bật lo toan.Để rồi các gia đình quây quần lúc giao thừa, ngắm những nụ hoa, mầm lá xanh tươi đang gọi xuân về!
Ưu, nhược điểm Honda BR-V: Chiếc MPV hợp với gia đình
Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Nghệ An vừa ra quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam ông Đinh Văn Hải (Trưởng Ban quản lý rừng phòng hộ H.Tân Kỳ), để điều tra hành vi thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Ngoài ông Hải, cơ quan tố tụng cũng đã khởi tố bị can đối với ông Cao Tiến Hạnh, nguyên Trưởng Ban quản lý rừng phòng hộ H.Tân Kỳ để điều tra cùng tội danh. Cuối năm 2022, Chi cục Kiểm lâm Nghệ An nhận được đơn tố cáo và đã lập đoàn kiểm tra dấu hiệu sai phạm, lập khống hồ sơ nghiệm thu, thanh quyết toán trong việc thực hiện dự án trồng rừng JICA2 giai đoạn 2014 - 2018 đối với Ban Quản lý rừng phòng hộ H.Tân Kỳ. Kết quả kiểm tra xác định có 81,65 ha rừng trên tổng số 165,23 ha rừng giao khoán bảo vệ năm 2019 sai lệch so với hồ sơ với thực tế, trong đó có hơn 52 ha rừng trồng thuộc dự án JICA2. Ngày 24.11.2024, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Nghệ An ra quyết định khởi tố vụ án để điều tra. Kết quả điều tra ban đầu cho thấy ông Đinh Văn Hải và ông Cao Tiến Hạnh đã có dấu hiệu lập khống hồ sơ nghiệm thu, thanh quyết toán trong việc thực hiện dự án JICA2 giai đoạn 2014 – 2018 gây thất thoát, lãng phí nguồn vốn nhà nước và nhà đầu tư nước ngoài. Ngày 9.1, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Nghệ An đã khởi tố bị can, bắt tạm giam ông Đinh Văn Hải và ông Cao Tiến Mạnh để điều tra.
Bệnh nhân N. được xuất viện sau 7 ngày điều trị.
Dollcore là style cho nàng hóa búp bê với tóc tết, váy áo bánh bèo
Lần đầu tiên tôi biết về mẹ hình như là lúc lên 4, khi đó ba vừa tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp 1 ở Hà Nội về. Đó cũng là lần đầu tiên ba gặp đứa con gái thứ 2 là tôi.Sáng hôm đó, hình như mẹ lúi húi trong bếp, ba bế tôi xuống hỏi: "Em cho ba con anh ăn gì?". Tôi đòi ăn khoai, là hai củ khoai hôm trước ba nói để sáng mai hẵng ăn. Mẹ nói con ăn cơm đi, mẹ ăn khoai rồi. Tôi khóc ăn vạ. Ba bế tôi lên vai nói ra vườn hái cam. Mẹ nhìn theo hai cha con rồi nói: "Có ba về là nhõng nhẽo quá, ở nhà với mẹ có thế đâu…".Tôi không thể nào diễn tả được ánh mắt ấy, chỉ là sau này nhớ lại, ngẫm nghĩ thì hiểu rằng: Đó là lời của một người vợ, người mẹ hạnh phúc.Ba mẹ cưới nhau xong thì ba đi bộ đội rồi giải ngũ, học tiếp cấp 3. Ba bắt đầu ra Hà Nội học đại học thì mẹ có bầu tôi. Trong bốn năm xa cách ấy là bom đạn, thiếu thốn, mẹ một mình làm ruộng, nuôi hai con và chăm sóc ba mẹ chồng. Chừng ấy năm tháng xa chồng của một người vợ trẻ hẳn không ít khó khăn và cả đau khổ. Nhưng, khi có thể dựa đỡ vào chồng, dù chỉ là dỗ đứa con gái hờn dỗi, với mẹ đó là khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa. Cái cảm giác hạnh phúc trên khuôn mặt, ánh mắt mẹ rõ ràng đến nỗi 55 năm sau, tôi vẫn nhớ như in, như thể xem lại một cảnh phim ấn tượng.Mùa đông đầu tiên sau khi đi làm, ba mua cho mẹ một cái áo bông chần màu đen láng mượt. Với quê miền Trung thời đó, chiếc áo là của hiếm. Khi ba đang ở nhà, lúc nào mẹ cũng mặc. Hôm đó, trời lạnh lắm, đi cấy về, mẹ khoe với ba: "Bữa ni ở ngoài đồng ai cũng khen áo đẹp, các chị ấy nói cả làng ni, chưa có ai được chồng mua áo đẹp cho như vậy".Mẹ cười, mắt lấp lánh. Người ta hẳn sẽ hạnh phúc tận cùng khi chỉ yêu, hiến dâng, không chờ đợi, không đòi hỏi và khi được trao đền, thì cảm giác như đó là quà tặng vô giá.Ba tôi đi công tác xa, năm thì mười họa về nhà một bữa. Mỗi lần ba về, trong nhà như có tiệc. Mẹ nấu cho ba những món ngon nhất mà quanh năm mấy mẹ con chẳng mấy khi được ăn. Có con lợn nuôi mấy tháng chờ tết cân cho mậu dịch để lấy lụa, bột mì, ba đòi làm thịt, mẹ đồng ý luôn. Cứ tưởng ba chỉ lấy bộ lòng ăn rồi để các thứ còn lại cho mẹ bán, ai dè ba nói: "Chia ra từng các phần nhỏ, biếu hết bà con quanh nhà".Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Mẹ làm theo, nét mặt rất vui.Có cái ao trước cửa nhà, mẹ thả cá để cuối năm thu hoạch. Ba về bất chừng, gọi người tát nước, bắt cá chia cho cả xóm, mẹ cũng chiều ý ba. Các dì tôi nói: "Mạ mấy đứa yêu và chiều chồng vô điều kiện".Mẹ ốm, đi viện đâu hơn tháng thì về nhà. Làng xóm tới thăm rất đông, ai mẹ cũng quay mặt ra chào, cố tiếp chuyện giữa những cơn đau. Duy chỉ có chị cả tôi ôm đứa em út lúc đó mới 10 tháng tuổi tới thì mẹ quay mặt vào vách. Bà nội tôi nói: "Các con để cho mẹ nghỉ". Sau này, khi mẹ mất lâu lâu, bà giải thích với tôi: "Lúc đó mẹ con sợ em nó nhớ ra mẹ rồi vài bữa nữa, không còn mẹ, em nó khóc, bà cháu mình không dỗ được".Mẹ là vậy, kể cả khi sắp rời cõi đời, vẫn chỉ nghĩ cho người khác.Sau này, gặp những chuyện này kia, đôi khi tôi sững lại, tự hỏi: "Nếu là mẹ, bà sẽ xử lý thế nào nhỉ?". Và khi đã lội qua nhiều năm tháng và đường đất cuộc đời, tôi tìm được câu trả lời chung cho nhiều tình huống: Mẹ đã nghĩ và làm như tính cách trời sinh, mọi sự đều nghĩ cho người khác, sống cho người khác. Mẹ cũng không có cơ hội chiêm nghiệm như thế là đúng hay sai, bởi bà đã ra đi khi chưa kịp nhìn lại…Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Và những đứa con của mẹ cũng hạnh phúc mỗi khi nhớ về người.
