Giải tỏa lo âu từ bên trong với nước khoáng thiên nhiên: Lời khuyên từ chuyên gia
Ngày 28.2, CLB Bình Phước thông báo HLV Anh Đức sẽ rời ghế HLV trưởng của đội bóng này. Như vậy, trận cầu tâm điểm vòng 11 giải hạng nhất giữa 2 đội thuộc tốp 3 CLB Bình Phước và PVF-CAND chính là "lời chia tay" của cựu tuyển thủ Việt Nam. Nhưng ở trận đấu mang tính chất đặc biệt này, HLV Anh Đức không có sự phục vụ của tiền đạo trụ cột Nguyễn Công Phượng khi chân sút quê Nghệ An chưa bình phục chấn thương. Đây cũng là lý do CLB Bình Phước thi đấu tương đối bế tắc. Như mọi khi, 2 tiền đạo Lê Thanh Bình và Hồ Tuấn Tài vẫn rất đói bóng và HLV Anh Đức thậm chí phải điều chỉnh nhân sự 2 lần ngay trong hiệp 1. Chính đội khách PVF-CAND mới là những người chơi tốt hơn, có được cơ hội rõ ràng hơn. Phút 31, Hồ Thanh Minh mang về quả phạt đền cho CLB PVF-CAND sau một nỗ lực đột phá trong vòng cấm. Nhưng từ khoảng cách 11 m, anh không thể đánh bại thủ thành Bùi Tấn Trường. Đây cũng là pha bóng đáng chú ý nhất trong 45 phút đầu tiên. Sang hiệp 2, CLB PVF-CAND tiếp tục là đội thi đấu tốt hơn và liên tiếp ghi được 2 bàn thắng. Các cầu thủ lần lượt lập công là Tẩy Văn Toàn (phút 50) và Hồ Thanh Minh (phút 60). Tưởng chừng lợi thế này sẽ giúp thầy trò HLV Mauro Jeronimo có lợi thế lớn để giành trọn 3 điểm. Tuy nhiên, CLB Bình Phước đã vùng lên, ghi 2 bàn liên tiếp do công của Hồ Tuấn Tài (phút 68) và Nguyễn Khắc Vũ (phút 71) để đưa trận đấu về vạch xuất phát. Nhờ 2 bàn thắng trong vòng chưa đầy 5 phút, cộng thêm khao khát giành trọn 3 điểm để dành tặng HLV Anh Đức trong ngày chia tay, các cầu thủ CLB Bình Phước chơi cực quyết tâm trong phần còn lại của trận đấu. Tuy nhiên, nỗ lực của đội chủ nhà bất thành. CLB Bình Phước chấp nhận trận hòa 2-2, khiến ngày chia tay của HLV Anh Đức trở nên không trọn vẹn. Trước trận đấu cuối cùng, dưới sự chứng kiến của khán giả nhà, chiến lược gia này đã rơi nước mắt. Điều này có lẽ khiến chính HLV Anh Đức và người hâm mộ CLB Bình Phước cảm thấy nuối tiếc hơn. Với kết quả này, CLB Bình Phước và đội PVF-CAND có cùng 21 điểm, kém đội đầu bảng Ninh Bình 9 điểm. Xem Gold Star V.League 2-2024/25 đỉnh nhất trên FPT Play, tại https://fptplay.vnNhận định PSG vs Man City (2g ngày 29.4): Chờ đợi một trận cầu kinh điển
Không chỉ Tùng mà đó là cảnh ngộ chung của nhiều bạn trẻ khác khi thuê những căn phòng trọ giá rẻ chật hẹp, lợp mái tôn và không có máy lạnh. Vì điều kiện không cho phép nên họ buộc phải ở những phòng trọ chật hẹp ấy và bấm bụng ở bươn qua mùa nắng nóng.
Nghẽn lệnh: HOSE nói hoạt động bình thường, nhà đầu tư nói bị ảnh hưởng
Ngày 1.2 (mùng 4 tết), hàng ngàn người dân miền Tây tranh thủ quay lại nơi làm việc ở TP.HCM và các tỉnh miền Đông Nam bộ. Khi đi qua địa bàn tỉnh Vĩnh Long, bà con bất ngờ vì được lực lượng CSGT và trật tự phát nước suối suối cùng với sữa.Theo đó, khoảng 8 giờ 30 cùng ngày, trên QL1, đoạn thuộc xã Lộc Hòa, H.Long Hồ, Vĩnh Long, đoàn viên, thanh niên thuộc Chi đoàn Cảnh sát quản lý hành chính và giao thông, Công an tỉnh Vĩnh Long tổ chức phát nước suối, sữa kết hợp tuyên truyền an toàn giao thông cho người dân rời quê.Đại úy Nguyễn Lê Mỹ Nhân, Phó bí thư Chi đoàn Cảnh sát quản lý hành chính và giao thông, Công an tỉnh Vĩnh Long cho biết, sáng nay, đơn vị phát 4.000 chai nước suối và 400 hộp sữa cho người dân. Bên cạnh đó, lực lượng đoàn viên của chi đoàn kết hợp nhắc nhở người dân tuân thủ luật lệ giao thông, lưu thông đảm bảo an toàn cho mình và cho người xung quanh.Bất ngờ khi được CSGT phát nước và sữa, anh Trần Thái Phương (45 tuổi, ngụ tỉnh Hậu Giang) vui vẻ nói: "Tôi chở vợ con đi từ Hậu Giang từ sáng sớm, đang định tìm chỗ nghỉ chân, uống nước thì gặp mấy anh, chị CSGT cho nước suối và sữa, còn nhắc nhở chạy xe cẩn thận. Tôi cảm ơn rất nhiều".Theo đại úy Nhân, đợt này, chi đoàn vận động phát cho người dân tổng cộng 9.000 chai nước suối, 900 hộp sữa và gần 1.000 khăn lạnh. Tất cả đều từ nguồn xã hội hóa.
Năm 1994, Hội An yên bình và ít du khách quốc tế. Bộ ảnh của Simon O'Reilley, người Anh, trên báo Hồng Kông SCMP tái hiện vẻ đẹp cổ kính của Hội An 1994, trước khi nơi đây trở thành điểm đến phổ biến toàn cầu. Simon O'Reilley vừa trở lại Việt Nam, cụ thể là Hội An, trong chuyến đi gần đây đã nhận thấy đất nước này thay đổi mạnh mẽ như thế nào trong 30 năm qua.Hội An ngày nay là điểm đến yêu thích của khách du lịch. Phố cổ có từ thế kỷ 15 và là thương cảng quan trọng giữa châu Âu, Ấn Độ, Nhật Bản và Trung Quốc. Thời điểm 1994, Hội An còn là một thị trấn ven biển, được kiến trúc sư kiêm nhà bảo tồn người Ba Lan Kazimierz Kwiatkowski bảo tồn và UNESCO công nhận Di sản thế giới vào năm 1999."Chúng tôi đến Hội An vào năm 1994, sau khi đi xe máy từ Đà Nẵng vào, chỉ có đúng hai khách du lịch trong thị trấn: bạn cùng phòng Andy và tôi. Chúng tôi thực sự không nhìn thấy bất kỳ người nước ngoài nào trong chuyến thăm của mình", Simon O'Reilley viết trên SCMP.Simon đi theo tiếng hò reo và phấn khích xuống sông. Có nhiều người ở trên bờ đang xem đua thuyền. Khi bị phát hiện, cả hai được gọi lại và người dân đưa cho họ hai chiếc ghế và khăng khăng bắt ngồi ngay cạnh bờ sông.Ngôn ngữ chung của anh lúc đó mở rộng thành "cảm ơn", "có", "không" và "xin chào". Có rất nhiều nụ cười, vỗ tay vào lưng và bắt tay. Sau đó, hai chai bia được đưa vào tay vị khách phương xa, họ trở thành khách danh dự của sự kiện.Các đội chèo thuyền bằng những mảnh gỗ, ván và một vài mái chèo, nhưng chúng rất chắc chắn và thuyền di chuyển khá nhanh. Với bia, hải sản và đám đông vui vẻ hò reo cổ vũ, huýt sáo, đây thực sự là sự kiện thể thao hoàn hảo."Chúng tôi đã đi tham quan bãi biển Cửa Đại. Ngày nay, nơi đây có rất nhiều khu nghỉ dưỡng, ghế tắm nắng, dù; hồi đấy chỉ là một bãi cát đẹp trải dài.Sau đó, chúng tôi đi bộ quanh thị trấn; nơi này chủ yếu là những ngôi nhà màu vàng đóng cửa, một vài xe bán bánh mì và những con đường cát vắng vẻ. Không có đám đông du khách, không có đèn lồng, không có quán bar, không có cửa hàng bán cà phê, thời trang hay nghệ thuật. Có người nói rằng điện chỉ mới có trong vài tháng", Simon nhớ lại.Anh kể, phải nói rằng các món ăn Việt Nam và các món ăn địa phương mà chúng ta thưởng thức tại các nhà hàng ngày nay đơn giản là không tồn tại vào thời điểm đó. Các món ăn được phục vụ không đáng nhớ lắm, ngoại trừ món bánh mì tuyệt hảo.Các xe bán bánh mì có tủ kính bằng gỗ đựng bánh mì nhỏ và nhân bánh bên trong. Một trong những nhân bánh là pa tê thịt heo. Khay bánh này được để ngoài nắng cả ngày mà không có tủ lạnh..."Thị trấn vắng vẻ, buồn ngủ này quyến rũ trong vẻ đẹp đã phai tàn của nó, và người dân Hội An, giống như mọi nơi khác mà chúng tôi đến trong cả nước, vô cùng thân thiện; họ luôn có vẻ vui khi thấy chúng tôi và muốn nói chuyện với chúng tôi", anh mô tả.Hồi đó, Hội An dường như chỉ có một khách sạn trong tòa nhà cũ. Người bảo vệ ngồi trong vườn với bạn bè của mình, chơi đàn ghi ta.Ngoài Hà Nội và TP.HCM, thời điểm đó giao thông thưa thớt. Có xe đạp, xích lô, xe tay ga, xe đẩy tay, xe tải và xe buýt cổ, và nhiều chiếc ô tô còn lại từ những năm 1960..."Một điều khác mà tôi nhớ rất rõ là rất nhiều lần các thanh niên Việt Nam tiến đến gần tôi, tươi cười và hỏi tôi có muốn đánh nhau không! Không phải theo kiểu đe dọa, mà giống như một bài kiểm tra sức mạnh hơn. Tôi cao 195 cm và có lẽ nặng gấp hai lần rưỡi họ.Kịch bản còn lại là "Hãy đến uống với chúng tôi!" nhanh chóng biến thành một cuộc thi uống rượu. Thường là bia hoặc một loại rượu mạnh kinh khủng nào đó được uống từ những chiếc bát nhỏ", Simon nhớ lại.
Lợi nhuận 'ông lớn' ngành bia giảm gần 1.500 tỉ đồng
Ngày 28.1, ông Nguyễn Ngọc Bình (ngụ tổ 21, P.Chính Gián, Q.Thanh Khê, TP.Đà Nẵng) cho biết đã trả lại số tiền gần 10 triệu đồng nhặt được cho ông Phạm Văn Cư (56 tuổi, ngụ xã Duy Tân, H.Duy Xuyên, Quảng Nam).Trước đó, khoảng 11 giờ 30 ngày 24.1, ông Bình trên đường đi giao hàng về, dừng đèn đỏ ở khu vực cầu Hòa Xuân (Q.Cẩm Lệ, TP.Đà Nẵng) thì nhặt được gói giấy, bên trong có 9,9 triệu đồng.Ông Bình đứng chờ người đánh rơi tiền quay lại, nhưng không thấy.Qua kiểm tra, ông Bình thấy có 9,9 triệu đồng tiền mệnh giá 500.000 đồng và 200.000 đồng, tờ giấy gói còn ghi thông tin ngày công làm thợ xây nhưng không có tên người hay số điện thoại liên hệ.Ông Bình đoán đây là số tiền quan trọng của người lao động sau khi kết thúc công trình xây dựng, nếu mất toàn bộ công sức làm việc thì sẽ rất buồn, mất tết nên đã nhờ con trai (anh Nguyễn Ngọc Minh) đăng trên mạng xã hội tìm người đánh rơi tiền.Trong chiều cùng ngày, nhiều người liên hệ với anh Minh nhưng mô tả không đúng chi tiết số tiền nên anh không đồng ý trả lại.Ngoài những người nhận vơ, có anh Nguyễn Tuấn Anh (32 tuổi, ngụ xã Duy Tân), là cháu của ông Phạm Văn Cư. Anh này đọc được thông tin nên báo lại với ông Cư. Do ông Cư không dùng mạng xã hội và đã về quê ở Quảng Nam, nên nhờ anh Anh (còn đang ở TP.Đà Nẵng) liên hệ.Tuy nhiên, vì anh Anh không nói chính xác số tiền, nên anh Minh cũng từ chối trả. Sau đó, ông Cư trực tiếp liên hệ, mô tả đúng đặc điểm gói tiền, tờ giấy tính công nên gia đình ông Bình đã bàn giao đầy đủ tiền cho anh Anh.Trao đổi với PV Thanh Niên, ông Cư chia sẻ gia đình ông hoàn cảnh khó khăn, ra Đà Nẵng làm thợ xây, trung bình ngày công khoảng 300.000 đồng nhưng sức khỏe yếu nên không làm được thường xuyên. Số tiền 9,9 triệu đồng gồm 2 tháng công lao động cùng với 500.000 đồng được nhà thầu trả, thưởng tết tại khu vực cầu Hòa Xuân.Có được một khoản tiền trong lúc gia đình chưa có tiền trang trải tết, ông Cư vội vàng nhét gói tiền vào túi áo ấm, chạy về tới quê định đưa cho vợ mua sắm và chi phí cho 3 người con ăn học thì giật mình vì túi áo trống trơn.Người thợ hồ này vội vàng ngược QL1 gần 40 km quay lại những đoạn đường đã đi qua nhưng không tìm thấy gói tiền.Ông Cư thở dài kể lại với gia đình, xác định "mất tết". Đến chiều cùng ngày thì được cháu là anh Nguyễn Tuấn Anh báo tin vui trên mạng xã hội."Gia đình rất mừng trước lòng tốt của anh Bình, đã mang lại cho tôi cái tết tưởng chừng như đã mất, cả nhà vô cùng biết ơn gia đình anh Bình", ông Cư bày tỏ.Trong khi đó, hoàn cảnh gia đình ông Nguyễn Ngọc Bình cũng không mấy giá khả, bản thân ông làm công việc giao hàng (shipper), thu nhập khoảng 6 triệu đồng/tháng, vợ bán cà phê ở vỉa hè gần nhà, nuôi 2 người con. Ông Bình chia sẻ ông suy nghĩ đơn giản gói tiền rất quan trọng của người đánh rơi. Ông cũng vui lây khi mang lại niềm vui cho người thợ xây nghèo cùng cảnh ngộ lao động phổ thông như gia đình mình.
