Trao tiền bạn đọc ủng hộ các gia đình khốn khó
Công ty APC Corporation - đơn vị tổ chức sự kiện mới đây thông cáo cho biết, hang Dơi sẽ chính thức mở cửa đón khách du lịch từ tháng 4, đồng thời trở thành một nhà hàng kết hợp với nhà hát trong hang động.Doanh nghiệp còn cho biết, sản phẩm dịch vụ này sẽ có trải nghiệm ẩm thực và giải trí 2,5 giờ trong một hang động trên vịnh Bái Tử Long, được kỳ vọng đón lượng thực khách lên tới 800 người tại không gian hang động lên tới 1.040 m2.Gần đây có doanh nghiệp còn quảng cáo việc tổ chức chương trình nhạc giao hưởng, kết hợp ăn uống với quy mô hàng trăm người tham gia trong hang Dơi. Trả lời báo Thanh Niên, lãnh đạo UBND TP.Cẩm Phả cho biết, đây là hang động nằm trong quần thể di tích và danh thắng Vũng Đục, là khu vực không cho phép tổ chức sự kiện mà chỉ được vào tham quan.Tuy vậy, thời gian vừa qua nơi này đã đón hàng nghìn người vào vui chơi và tổ chức nhiều hoạt động khác nhau như tiệc cưới, teambuilding…Vị lãnh đạo TP.Cẩm Phả cũng xác nhận, địa phương đang cho tiến hành kiểm tra tổng thể các hoạt động và sẽ xử lý nghiêm vi phạm nếu có.Đại diện Sở VH-TT tỉnh Quảng Ninh khẳng định, đến thời điểm này đơn vị chưa từng cấp phép hoạt động biểu diễn nghệ thuật có bán vé nào tại khu vực hang Dơi.Hang Vũng Đục nằm trong quần thể Khu di tích lịch sử và danh thắng Vũng Đục, gồm đền thờ Vũng Đục, Đài tưởng niệm. Riêng hang vũng Đục là hệ thống gồm 5 hang động, gồm: Thiên Đăng, Long Vân, Ngỡ Ngàng, Kim Quy và hang Dơi. Các hang động được phân bổ từ thấp lên cao, có hang phải leo đến hàng trăm bậc đá mới đến cửa hang. Trong hang có hệ thống nhũ đá tương tự vịnh Hạ Long mang hình thù kỳ dị như hình cá heo, thiên nga, con voi, quả chuông, đài sen...Giải pháp làm dịu và phục hồi da tổn thương
Khi ấy bến xe chưa hoạt động, chỉ có 3 tuyến xe buýt chạy đến nơi là 55, 76 và 93. Metro còn dang dở, ga cuối chỉ mới "khung sườn", chưa có mái che... Nhưng đứng bên dưới nhìn lên đường tàu điện tôi hình dung một sự sắp xếp khá hợp lý của hai nơi: nhà ga cuối cùng của metro và Bến xe Miền Đông (mới).Chiều ấy, tôi đi bộ một vòng khắp bến xe rộng bát ngát và đẹp, nhìn bao quát chẳng kém các bến xe ở Singapore hay ở Kuala Lumpur tôi đã từng đi, có khi còn đẹp hơn vì mới. Album hình tôi chụp hôm đó khá chi tiết khi xe qua những con đường mà tôi thấy có điểm gì đặc biệt ghi nhớ như cái tháp điều áp ở gần cầu Điện Biên Phủ... Và trên cao, đường metro chưa có gì lắm. Tôi mơ một ngày cho tôi "điền vào chỗ trống" có đoàn tàu trên những bức hình này.Để rồi bốn năm sau cũng ngẫu hứng, tôi ra khỏi nhà với ý định lượt đi sẽ đi lại tuyến buýt đó và lượt về tôi đi metro để tận hưởng cái cảm giác "điền vào chỗ trống" cho những tấm hình cũ.Đang mùa thành phố cây xanh lá và mùa rộn ràng của nhiều loại hoa như sứ, điệp vàng, lim xẹt, giáng hương, kèn hồng... bên đường thật đẹp, tràn đầy sức sống.Cái khác đầu tiên thấy được là tháp điều áp ở Điện Biên Phủ không còn màu xi măng như năm xưa mà được sơn hai màu trắng xanh. Tháp này và tháp ở Nhà máy nước Thủ Đức được xây dựng cùng lúc vào năm 1960. Lúc đó, tháp có tên gọi là Surge Tower (tháp trào), còn người dân Sài Gòn xưa thì quen gọi là "tháp phi thuyền Apollo". Nó khiến tôi nhớ một thời trường tôi học gần Nhà máy nước Thủ Đức. Vào buổi trưa đúng 12 giờ có tiếng còi hụ thật to, sinh viên học buổi sáng thì tan lớp rồi vào căng tin lấy cơm trưa; lớp học buổi chiều lục tục chuẩn bị lên lớp - những người cùng thế hệ tôi thời ấy chắc không thể nào quên. Tôi không biết bây giờ có còn tiếng còi hụ nữa không, thời tôi học đã qua gần nửa thế kỷ rồi!Chợ Thủ Đức vẫn như ngày nào tôi tuổi hai mươi, từ chợ tôi đạp xe qua mấy con dốc mới lên đến trường. Cũng một thời khó quên.Và kìa, đoàn tàu xinh xắn hiện ra ở đường trên cao vào nhà ga cuối cùng là Bến xe Miền Đông. Tôi phải thú thật, có một cảm giác thật khó tả trong tôi khi hình dung lại bốn năm trước mình đã qua đây nhìn lên cao với ước mơ được chụp những tấm hình "điền vào chỗ trống".Từ chỗ xe buýt ngừng, đường đi toàn bộ có mái che, đúng nghĩa "mưa không tới mặt, nắng không tới đầu". Bến xe đẹp, rộng rãi nhưng vắng khách dù xe đi về các tỉnh miền Đông và cả miền Tây. Có bảng điện tử lịch xe chạy, tiện nghi hơn nhiều các bến xe cũ, cảm giác này khá dễ chịu.Tôi hỏi chuyện hai người khách, ngẫu nhiên sao họ đều về miền Tây, một người đi Cần Thơ, một người về Cao Lãnh. Chị đi Cao Lãnh nói với tôi rằng, nếu chị ra Bến xe Miền Tây, xe về Cao Lãnh sẽ dừng trước nhà chị, nhưng vì chị mang đồ cồng kềnh đi từ Suối Tiên nên ra đây cho tiện. Có chút bất tiện là đi từ bến xe này, đến Cao Lãnh phải đi xe trung chuyển về nhà. Hai tuyến xe cùng về Cao Lãnh nhưng chạy khác đường.Tôi lòng vòng một lát rồi sang nhà ga metro trở về.Tôi xuống nhà ga Bến Thành và lên cửa số 3 là ngay chợ. Cái cảm giác như mình vừa đi một tour du lịch ngắn nào đó là có thật. Và thấy vui khi chính mình được nhìn lại sự thay đổi nhỏ của thành phố trong bốn năm từ một kỷ niệm lưu trên Facebook.
Thú vị: ‘Talk show’ chưa từng có của bóng đá Việt, Ngọc Hải hỏi, Rivaldo trả lời
Niềm vui, sự phấn khích và cả một chút tự hào là những gì mà CĐV RMIT cảm nhận được khi đội bóng của trường ĐH RMIT tham dự tranh tài giải bóng đá Thanh Niên sinh viên Việt Nam lần III-2025 cúp THACO.Các CĐV RMIT đã không khỏi ngỡ ngàng trước quy mô và sự chuyên nghiệp của giải. Với sân vận động hiện đại, hệ thống âm thanh phục vụ giải đấu hoành tráng, đội livestream chuyên nghiệp cùng với sự tổ chức bài bản, giải đấu bóng đá TNSV THACO CUP 2025 dành cho sinh viên của các trường đại học, cao đẳng, học viện; đã mang đến một trải nghiệm hoàn toàn mới không chỉ cho các cầu thủ mà còn cả cho khán giả đến xem.Ngoài CĐV ĐH RMIT ngồi trên khán đài mà cả cầu thủ thi đấu trên sân cũng không bất ngờ bởi quy mô và sự chuyên nghiệp của giải.
Góp mặt ở trận chung kết, Thái Lan sẽ gặp đội tuyển Việt Nam. Trước đó, ở trận bán kết 1, thầy trò HLV Kim Sang-sik đã giành chiến thắng thuyết phục 5-1 trước Singapore sau 2 lượt trận để vào chung kết. Tờ Siamsport nhận định đây là trận chung kết “trong mơ”, khiến CĐV Đông Nam Á phấn khích.“Đội tuyển Thái Lan gặp Việt Nam ở trận đấu cuối cùng là viễn cảnh mà mọi CĐV Đông Nam Á đều ao ước thấy. Thái Lan thể hiện sức mạnh vượt trội ở bảng A, liên tiếp giành những chiến thắng đẹp mắt. Đến bán kết, dù có phần gặp khó khăn trước Philippines nhưng “Voi chiến” đã khẳng định bản lĩnh, nhờ khoảnh khắc ngôi sao của Suphanat Mueanta hay Worachit Kanitsribampen. Phía đối diện, đội tuyển Việt Nam khởi đầu vất vả ở vòng bảng nhưng càng chơi càng hay, họ đang bất bại sau 6 trận đấu. Đặc biệt, sự xuất hiện của tiền đạo Nguyễn Xuân Son đang nâng cấp hàng công của đội tuyển Việt Nam. Với dàn cầu thủ chất lượng của hai đội, chung kết AFF Cup 2024 sẽ là trận cầu kịch tính và đầy căng thẳng”, tờ Siamsport nhận định.Dù vậy, tờ báo của Thái Lan cũng phân tích một loạt điểm yếu mà thầy trò HLV Masatada Ishii mắc phải. Tờ Siamsport viết: “Đúng là Thái Lan đã thành công khi lọt vào trận chung kết. Nhưng để bảo vệ ngôi vô địch, đội bóng của HLV Masatada Ishii vẫn còn nhiều “bài tập ở nhà” phải giải quyết. Suốt 90 phút tại Rajamangala, Thái Lan chỉ chơi tốt hiệp 1. “Voi chiến” đã dồn ép Philippines một phần là do còn sung sức, cộng với khát khao chiến thắng. Nhưng sau đó, khi thể lực đi xuống và tiền vệ trụ Weerathep Pomphan rời sân, Thái Lan đã bị Philippines ép ngược lại. Nếu không nhanh chóng cải thiện thể lực, đây có thể sẽ trở thành điểm yếu chí tử, bị Việt Nam khai thác. Ngoài ra, hàng thủ của HLV Masatada Ishii không ổn định. Minh chứng rõ nhất là Thái Lan vẫn chưa tìm ra được cặp đôi trung vệ chính thức nào. Đây là điều rất nguy hiểm, đặc biệt khi Việt Nam đang sở hữu một tiền đạo đáng sợ như Nguyễn Xuân Son - người đang dẫn đầu danh sách Vua phá lưới với 5 bàn”.Trong khi đó, tờ Khao Sod cũng chỉ ra một loạt các điểm yếu của đội tuyển Thái Lan sau trận bán kết với Philippines. Ngoài những vấn đề ở hàng thủ, ký giả của tờ Khao Sod nhận định, Thái Lan tấn công không tốt ở AFF Cup 2024 và sẽ khó lòng xuyên thủng lưới Việt Nam nếu không cải thiện.“Việc Worachit và Suphanat Mueanta vào sân, góp phần tạo nên bàn ấn định tỷ số 4-3 trước Philippines đã chỉ rõ hàng công của Thái Lan quá yếu. Sự chênh lệch về đội hình đá chính và dự bị của Thái Lan quá lớn. Akaraphong Phumwiset, Teerasak, Jonathan Khemdee và William Wilderscher đã không thể nâng cao trình độ cạnh tranh, Seksan chỉ biết chạy và tạt trong khi cánh trái hoàn toàn tê liệt - tất cả điều đó tạo nên lối chơi tấn công của Thái Lan đơn điệu. Đội tuyển Thái Lan đã không triệu tập những cầu thủ xuất sắc nhất của mình để bảo vệ chức vô địch nhưng với tiêu chuẩn của AFF Cup, “Voi chiến” lẽ ra có thể làm tốt hơn thế này. Sự phụ thuộc quá nhiều vào Suphanat Mueanta - cầu thủ đang có 4 bàn và 4 kiến tạo đang trở thành con dao hai lưỡi của Thái Lan. Hiện thể trạng của anh chưa đảm bảo và nếu Suphanat Mueanta không ra sân ở chung kết, Thái Lan sẽ gặp vô vàn khó khăn trước hàng thủ của đội tuyển Việt Nam - đội chủ thủng lưới 3 bàn tại AFF năm nay”, tờ Khao Sod phân tích.Bạn có thể chọn 1 mục. Bình chọn của bạn sẽ được công khai.Việt Nam thắng Thái LanViệt Nam hòa Thái LanViệt Nam thua Thái LanAsean Mitsubishi Electric Cup 2024 được trình chiếu trực tiếp và trọn vẹn trên FPT Play, tại: http://fptplay.vn
Những tấm lòng vàng 30.6.2022
Cuộc trò chuyện vô tình của hai mẹ con chị Tư chợt làm tôi liên tưởng đến nhân vật lão Hạc của nhà văn Nam Cao khi mà đứa con trai nhỏ muốn giữ lại chú cún con để nuôi nhưng rồi chị vẫn phải bán đi bởi đó là gói mì tôm, là hộp sữa của chồng, của con. Cuộc sống của những người có hoàn cảnh khó khăn luôn là vậy, vất vả đến khắc nghiệt và đầy rẫy những quyết định đau lòng.Ngôi nhà của gia đình chị Nguyễn Thị Tư chỉ được lợp mái cọ, khác biệt so với những căn nhà mái ngói, bê tông của xã Bình Thành, huyện Định Hóa, Thái Nguyên. Nhưng nó lại tương đồng mạnh mẽ với dáng vẻ của nữ chủ nhân, gầy gò, nhỏ bé và đôi phần khắc khổ. "Cuộc sống gia đình mình thật sự khó khăn. Thu nhập cả tháng chỉ được khoảng 1,5 triệu đồng. Mình cũng hay ốm đau nhưng không dám chữa trị. Còn phải lo tiền ăn, tiền học cho các cháu, tiền khám chữa bệnh cho chồng, ngày càng nhiều", chị Tư tâm sự.Chồng chị, người từng là lao động chính, giờ chỉ có thể làm những việc vặt trong nhà sau một tai nạn lao động khiến anh bị giãn xương sườn. Bản thân chị cũng thường xuyên chịu nhiều cơn đau do giãn dây chằng, viêm đại tràng, viêm dạ dày và thoái hóa cột sống, cùng với huyết áp thấp… Hai đứa con tuổi ăn học cũng bị suy dinh dưỡng và chậm lớn. Điều đó cũng phải thôi khi mà họa hoằn lắm, bữa cơm gia đình mới có được quả trứng, miếng thịt. Còn lại, đa phần chỉ là rau luộc và lạc rang.Những ngày đông lạnh cắt da, khi mà nhiều người còn ngại ra đường thì bước chân lặng lẽ của chị Tư đã miệt mài phải đi hái chè thuê trên những đồi chè. Tiền công chỉ khoảng 8.000 - 9.000 đồng/kg nhưng lại là một khoản thu đáng kể. Dẫu vậy, mùa chè cũng chỉ có thời, có vụ nên thu nhập từ việc hái chè cũng lúc có, lúc không. Khi không hái chè, chị nhận sửa quần áo, bằng chiếc máy may cũ kỹ thường xuyên hỏng hóc, nhưng cũng chỉ có một vài khách mỗi tháng. Không oán thán, chẳng so bì, cũng không trông chờ vào bất cứ sự hỗ trợ từ phía bên ngoài, chị Tư nhẫn nại làm việc từng ngày, để lo từng bữa cơm, viên thuốc, hộp sữa cho con, cho chồng rồi cuối cùng mới là cho bản thân mình."Mình mong muốn được chăn nuôi lắm vì vừa có thêm nguồn thu, lại quanh quẩn ở nhà chăm chồng con, may sửa quần áo. Nhưng đó cũng chỉ là ước mơ thôi, vì mình không có tiền", đó là mong muốn nhưng cũng là "điểm nghẽn" chị Tư và cả gia đình.Chị Nịnh Lệ Thúy, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Bình Thành, chia sẻ: "Gia đình chị Tư thuộc diện hộ nghèo, cuộc sống rất bấp bênh nhưng chị ấy là người kiên cường, chịu khó".Những tưởng mong muốn ấy cứ mãi là xa vời cho đến ngày chương trình Ước mơ xanh tìm đến chị với một đàn lợn giống 10 con và toàn bộ thức ăn, vật dụng cần thiết để chị có thể khởi nghiệp chăn nuôi. Chị Tư không giấu được xúc động: "Nhận được đàn lợn mà mình vui lắm. Đây là mơ ước từ lâu nhưng mình chưa bao giờ dám nghĩ nó sẽ thành hiện thực. Giờ thì mình có hy vọng để cải thiện cuộc sống gia đình". Với chị, hành trình chăn nuôi chỉ mới bắt đầu nhưng đầy hứa hẹn và ánh lên trong mắt chị giờ đây là hy vọng, là niềm tin rằng cuộc sống ngày mai sẽ bớt khó khăn hơn. "Ước mơ xanh đã mang đến hy vọng mới, không chỉ về kinh tế mà còn giúp chị Tư có thêm động lực để tiếp tục vươn lên!", chị Nịnh Lệ Thúy cũng không giấu được xúc động khi chứng kiến ngày vui của gia đình chị Tư.Ước mơ xanh là chương trình hỗ trợ sinh kế giúp phụ nữ yếu thế khởi nghiệp, qua đó tự chủ kinh tế và thay đổi cuộc sống với nguyên tắc hỗ trợ là "Trao cần câu, không trao con cá". Chương trình do Công ty F88 thực hiện từ năm 2024 và đã triển khai tại một số tỉnh thành như TP.HCM, Lâm Đồng, Bến Tre và Thái Nguyên. "Mục tiêu lớn nhất của Ước mơ xanh không hẳn là trao đi cơ hội thay đổi mà mà là "mở khóa" niềm tin, quyết tâm và sức mạnh của những người yếu thế. Bởi tôi tin rằng, khi có một điểm tựa, một niềm tin, họ sẽ tạo ra một cuộc sống tốt đẹp hơn", lãnh đạo F88 khẳng định, "Trong năm 2025 Ước mơ xanh đặt mục tiêu mỗi tháng giúp tối thiểu hai hoàn cảnh khó khăn vươn lên, làm chủ cuộc sống".
