Gờ trên đường nguy hiểm
Sở Cứu hỏa và Cứu hộ Bangkok xác nhận vụ cháy đã xảy ra ở tầng 5 khách sạn Ember gồm 6 tầng. Một khách nữ đã thiệt mạng tại hiện trường, còn 2 khách nam được đưa đến bệnh viện và bác sĩ tuyên bố tử vong ở đây.Giới hữu trách vẫn trong quá trình xác minh quốc tịch của những người nước ngoài chết trong vụ cháy khách sạn.Khách sạn Ember nằm gần đường Khao San, khu phố Tây phổ biến trong giới khách du lịch ba lô và nổi tiếng với các nhà trọ giá rẻ cùng những quán bar đông khách."Giới hữu trách phản ứng nhanh chóng và chuông báo cháy được kích hoạt. Tuy nhiên, thế lửa lan quá nhanh", Reuters dẫn lời lãnh đạo Bangkok Chadchart Sittipunt trong cuộc họp báo hôm 30.12.Ông cho biết tổng cộng có 75 người có mặt trong khách sạn vào thời điểm đó, 34 người được giải cứu từ tầng mái. Cuộc kiểm tra các lối thoát hiểm ở các khách sạn và những tụ điểm giải trí được khởi động trên toàn địa bàn thành phố. "Chúng tôi buộc phải xây dựng lòng tin và chăm sóc du khách", theo ông Chadchart.Du lịch là động lực chính cho nền kinh tế lớn thứ hai Đông Nam Á. Thái Lan ghi nhận 32 triệu lượt du khách từ ngày 1.1 đến 1.12.2024, tăng 28% so với cùng kỳ năm ngoái, và thu về 1.500 tỉ baht (43,6 tỉ USD) trong thời gian này.Năm 2019, tức thời điểm ngay trước đại dịch Covid-19, số du khách đến Thái Lan đạt kỷ lục với gần 40 triệu lượt.Tuổi trẻ Hà Tĩnh với biển, đảo quê hương
Honda Air Blade 125 mới, sử dụng động cơ eSP+ 4 kỳ, 4 van, 1 xi-lanh, làm mát bằng dung dịch, sản sinh công suất 11,9 mã lực tại vòng tua máy 8.500 vòng/phút, mô-men xoắn cực đại 11,3 Nm tại 6.500 vòng/phút. Trong khi đó, Honda Vario 125 nhập khẩu từ thị trường Indonesia, trang bị động cơ SOHC 4 kỳ vẫn sử dụng công nghệ eSP cũ, làm mát bằng dung dịch tích hợp hệ thống phun xăng FI. Động cơ này sản sinh công suất 11,1 mã lực tại 8.500 vòng/phút, mô men xoắn cực đại 10,8 Nm tại 5.000 vòng/phút.
Lật lại hồ sơ vụ đắm tàu Wilhelm Gustloff: Số tử vong cao nhất lịch sử
Ngày 9.1, một nguồn tin của Thanh Niên cho biết, sáng cùng ngày, lực lượng Công an tỉnh Nghệ An phối hợp với Công an TP.Vinh đã triệt phá thành công một đường dây vận chuyển ma túy với số lượng lớn.Theo đó, công an đã bắt giữ 2 nghi phạm liên quan đường dây ma túy này khi cả hai đang di chuyển bằng xe ô tô trên địa bàn xã Hưng Chính (TP.Vinh). Tại hiện trường, lực lượng công an thu giữ 34 bánh nghi heroin được bọc trong các bao ni lông giấu kín trên xe ô tô.Đáng chú ý, trong 2 nghi phạm bị bắt có ông Mùa Bá Vừ, Chủ tịch UBND xã Na Ngoi (H.Kỳ Sơn, Nghệ An). Ông Vừ nguyên là Phó chủ tịch UBND xã Na Ngoi, được bổ nhiệm chức Chủ tịch UBND xã Na Ngoi cách đây 2 năm. Vụ việc đang được cơ quan công an tiếp tục điều tra, làm rõ.
Sáng 6.2, bác sĩ Đinh Hồng Thảo, Phó khoa Cấp cứu (Bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Nam), cho biết các bác sĩ vừa kịp thời cứu sống bệnh nhân lớn tuổi ngưng tim ngưng thở do sốc phản vệ.Sau thời gian dài theo dõi, điều trị hiện sức khỏe bệnh nhân đã ổn định và sẽ cho xuất viện trong sáng cùng ngày.Trước đó, lúc 8 giờ 45 phút ngày 27.1 (tức 28 tết), khoa Cấp cứu (Bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Nam) tiếp nhận bệnh nhân Kiều Văn T. (70 tuổi ở xã Tam Đàn, H.Phú Ninh, Quảng Nam) được người nhà đưa vào cấp cứu trong tình trạng tím tái toàn thân.Sau khi tiếp nhận bệnh nhân, nhân viên y tế phát hiện ra tình trạng nguy kịch nên báo động cả kíp trực cùng cấp cứu giá nhanh thấy bệnh nhân đã ngưng tim ngưng thở hoàn toàn, tím tái toàn thân, đồng tử hai mắt giãn 3,5 mm không đáp ứng ánh sáng.Khai thác tiền sử, bệnh sử thì bệnh nhân đã có tiền sử dị ứng nhiều loại thuốc tây; lần này bị ho, sốt nên tự mua vài loại thuốc uống ở nhà, sau uống một lúc thì ngứa ngáy toàn thân, mệt, khó thở, choáng váng nên được người nhà đưa đến bệnh viện. Tuy nhiên, trên đường đi bệnh nhân diễn biến ngưng tim ngưng thở.Xác định đây là trường hợp phản vệ độ IV do thuốc (là mức độ nặng nhất theo phân loại hiện hành).Mặc dù hôm đó khoa Cấp cứu rất đông bệnh nhân do các phòng khám đã nghỉ tết theo lịch nhưng với phương châm "còn nước còn tát", toàn bộ kíp trực từ bác sĩ đến điều dưỡng đều tập trung cấp cứu bệnh nhân này.Tất cả các phương pháp hồi sức cấp cứu từ ép tim ngoài lồng ngực, đặt ống nội khí quản, thở máy xâm nhập, truyền dịch, tiêm Adrenalin theo phác đồ... đều được sử dụng nhịp nhàng, khẩn trương, chính xác. Sau hơn 1 giờ đồng hồ cấp cứu liên tục, bệnh nhân có mạch và huyết áp ổn định.Qua đây, các bác sĩ Thảo cũng khuyến cáo những người có cơ địa dị ứng, nhất là đã có một lần dị ứng thuốc thì nên ghi lại loại thuốc đã dị ứng và hết sức thận trọng khi sử dụng thuốc hoặc thức ăn, tốt nhất nên tới bệnh viện để được tư vấn và có sự theo dõi sát của nhân viên y tế.Ngoài ra, trong trường hợp không thể đến bệnh viện thì khi đi mua thuốc phải nói cho người bán biết những loại thuốc mà mình dị ứng, quá trình sử dụng nếu có biểu hiện gây khó chịu hoặc có một trong các triệu chứng như trên phải tới ngay cơ sở y tế gần nhất để được xử trí kịp thời.
Những tấm lòng vàng 24.4.2022
Lần đầu tiên tôi biết về mẹ hình như là lúc lên 4, khi đó ba vừa tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp 1 ở Hà Nội về. Đó cũng là lần đầu tiên ba gặp đứa con gái thứ 2 là tôi.Sáng hôm đó, hình như mẹ lúi húi trong bếp, ba bế tôi xuống hỏi: "Em cho ba con anh ăn gì?". Tôi đòi ăn khoai, là hai củ khoai hôm trước ba nói để sáng mai hẵng ăn. Mẹ nói con ăn cơm đi, mẹ ăn khoai rồi. Tôi khóc ăn vạ. Ba bế tôi lên vai nói ra vườn hái cam. Mẹ nhìn theo hai cha con rồi nói: "Có ba về là nhõng nhẽo quá, ở nhà với mẹ có thế đâu…".Tôi không thể nào diễn tả được ánh mắt ấy, chỉ là sau này nhớ lại, ngẫm nghĩ thì hiểu rằng: Đó là lời của một người vợ, người mẹ hạnh phúc.Ba mẹ cưới nhau xong thì ba đi bộ đội rồi giải ngũ, học tiếp cấp 3. Ba bắt đầu ra Hà Nội học đại học thì mẹ có bầu tôi. Trong bốn năm xa cách ấy là bom đạn, thiếu thốn, mẹ một mình làm ruộng, nuôi hai con và chăm sóc ba mẹ chồng. Chừng ấy năm tháng xa chồng của một người vợ trẻ hẳn không ít khó khăn và cả đau khổ. Nhưng, khi có thể dựa đỡ vào chồng, dù chỉ là dỗ đứa con gái hờn dỗi, với mẹ đó là khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa. Cái cảm giác hạnh phúc trên khuôn mặt, ánh mắt mẹ rõ ràng đến nỗi 55 năm sau, tôi vẫn nhớ như in, như thể xem lại một cảnh phim ấn tượng.Mùa đông đầu tiên sau khi đi làm, ba mua cho mẹ một cái áo bông chần màu đen láng mượt. Với quê miền Trung thời đó, chiếc áo là của hiếm. Khi ba đang ở nhà, lúc nào mẹ cũng mặc. Hôm đó, trời lạnh lắm, đi cấy về, mẹ khoe với ba: "Bữa ni ở ngoài đồng ai cũng khen áo đẹp, các chị ấy nói cả làng ni, chưa có ai được chồng mua áo đẹp cho như vậy".Mẹ cười, mắt lấp lánh. Người ta hẳn sẽ hạnh phúc tận cùng khi chỉ yêu, hiến dâng, không chờ đợi, không đòi hỏi và khi được trao đền, thì cảm giác như đó là quà tặng vô giá.Ba tôi đi công tác xa, năm thì mười họa về nhà một bữa. Mỗi lần ba về, trong nhà như có tiệc. Mẹ nấu cho ba những món ngon nhất mà quanh năm mấy mẹ con chẳng mấy khi được ăn. Có con lợn nuôi mấy tháng chờ tết cân cho mậu dịch để lấy lụa, bột mì, ba đòi làm thịt, mẹ đồng ý luôn. Cứ tưởng ba chỉ lấy bộ lòng ăn rồi để các thứ còn lại cho mẹ bán, ai dè ba nói: "Chia ra từng các phần nhỏ, biếu hết bà con quanh nhà".Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Mẹ làm theo, nét mặt rất vui.Có cái ao trước cửa nhà, mẹ thả cá để cuối năm thu hoạch. Ba về bất chừng, gọi người tát nước, bắt cá chia cho cả xóm, mẹ cũng chiều ý ba. Các dì tôi nói: "Mạ mấy đứa yêu và chiều chồng vô điều kiện".Mẹ ốm, đi viện đâu hơn tháng thì về nhà. Làng xóm tới thăm rất đông, ai mẹ cũng quay mặt ra chào, cố tiếp chuyện giữa những cơn đau. Duy chỉ có chị cả tôi ôm đứa em út lúc đó mới 10 tháng tuổi tới thì mẹ quay mặt vào vách. Bà nội tôi nói: "Các con để cho mẹ nghỉ". Sau này, khi mẹ mất lâu lâu, bà giải thích với tôi: "Lúc đó mẹ con sợ em nó nhớ ra mẹ rồi vài bữa nữa, không còn mẹ, em nó khóc, bà cháu mình không dỗ được".Mẹ là vậy, kể cả khi sắp rời cõi đời, vẫn chỉ nghĩ cho người khác.Sau này, gặp những chuyện này kia, đôi khi tôi sững lại, tự hỏi: "Nếu là mẹ, bà sẽ xử lý thế nào nhỉ?". Và khi đã lội qua nhiều năm tháng và đường đất cuộc đời, tôi tìm được câu trả lời chung cho nhiều tình huống: Mẹ đã nghĩ và làm như tính cách trời sinh, mọi sự đều nghĩ cho người khác, sống cho người khác. Mẹ cũng không có cơ hội chiêm nghiệm như thế là đúng hay sai, bởi bà đã ra đi khi chưa kịp nhìn lại…Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Và những đứa con của mẹ cũng hạnh phúc mỗi khi nhớ về người.
