Lộ diện thương hiệu, mẫu mã ô tô có tỷ lệ khách hàng trung thành cao nhất
Năm 2023, ở mùa giải đầu tiên tổ chức, Trường ĐH Cần Thơ đội đã chứng minh mình là "ông kẹ" của bóng đá sinh viên khu vực Tây Nam bộ khi vượt qua vòng bảng dễ dàng. Đến mùa giải 2024, Trường ĐH Cần Thơ có phần sa sút phong độ và vuột mất tấm vé duy nhất vào VCK vào tay Trường ĐH Trà Vinh.Ở mùa giải lần thứ 3 này, Trường ĐH Cần Thơ đang rất khao khát tìm lại chính mình tại vòng loại Tây Nam bộ giải bóng đá Thanh Niên sinh viên Việt Nam lần III – 2025 cúp THACO (TNSV THACO cup 2025). Tuy nhiên, hành trình của đội được dự đoán sẽ gặp nhiều khó khăn và thử thách hơn so với 2 năm trước đây. Bởi ngay từ vòng bảng, Trường ĐH Cần Thơ sẽ phải cạnh tranh với 3 đối thủ khó chơi là Trường ĐH Cửu Long, Trường ĐH Nam Cần Thơ, Trường ĐH Đồng Tháp. Bốn đội được đánh giá ngang tài ngang sức nhưng chỉ có 2 suất đi tiếp vào vòng bán kết.Đối thủ đầu tiên của Trường ĐH Cần Thơ là Trường ĐH Nam Cần Thơ cũng đã có sự chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho vòng loại khu vực Tây Nam bộ năm nay. Đây sẽ là cơ hội để Trường ĐH Nam Cần Thơ trả món nợ thất bại 0-1 trước đối thủ cùng thành phố ở trận đấu cuối cùng vòng bảng năm trước. Lần thứ 2 tham gia giải đấu, Trường ĐH Nam Cần Thơ xác định trận cầu đầu tiên sẽ mang tính quyết định đến khả năng đi tiếp của đội. Một chiến thắng sẽ có rất nhiều ý nghĩa về mặt tâm lý, giúp các cầu thủ tự tin hơn. Bởi ngay sau trận gặp Trường ĐH Cần Thơ, đội Trường ĐH Nam Cần Thơ sẽ đối đầu với Trường ĐH Đồng Tháp. Đây là đội bóng tân binh nhưng được giới chuyên môn đánh giá cao. Trrong khi đó, trận cuối cùng tiếp tục là một thách thức lớn khi đội Trường ĐH Nam Cần Thơ cũng sẽ gặp lại Trường ĐH Cửu Long – đối thủ mà đội đã để thua 0-2 hồi năm ngoái.Vụ nữ sinh bị đánh ở Quảng Bình: Có thêm nạn nhân khác
Và một điều nữa mà Cẩm Vân luôn nhớ khi hát nhạc Trịnh Công Sơn, chính là lời nhắn nhủ của nhạc sĩ dành cho chị: "Hát nhạc anh sai nốt cũng được, nhưng đừng sai lời". Dù vậy, nữ ca sĩ cho biết trong khoảng 60 - 70 bài nhạc Trịnh từng hát và thu âm, có một bài chị đã tự ý sửa 1 chữ "mà tôi nghĩ là vẫn ổn, là chữ 'đủ' hát thành 'phủ' trong câu 'xin cho mây che đủ phận người' của Xin cho tôi. Nốt đó hay quá mà chữ 'đủ' tôi lại hát không hay nên đã mạn phép sửa...".
Tư vấn sức khỏe: Mổ cận, nên hay không?
Đã gần 40 năm kể từ khi nhận được lá thư viết tay đầu tiên của cậu con trai đầu lòng gửi về từ một đất nước châu Âu xa xôi, bà Đào Thị Hường (76 tuổi), vợ nhà thơ Vũ Quần Phương, vẫn rưng rưng cảm động khi nhắc đến một chi tiết trong thư."Văn sang Hungary du học năm 1987, hồi ấy cuộc sống ở Hà Nội còn khó khăn lắm, vì thế ai mà được "đi tây" thì đều choáng ngợp trước điều kiện sống bên đó. Văn cũng thế. Gửi thư về cho bố mẹ, anh ấy viết: "Bếp ở đây tiện nghi và đẹp lắm, con nhất định sẽ làm cho mẹ một cái bếp như vậy". Khoảng 6 năm sau, cô chú xây được căn nhà mới ở Thành Công, anh ấy tiết kiệm được một ít, đưa hết cho bố mẹ để góp phần xây bếp đẹp", bà Hường kể.Anh Văn trong câu chuyện chính là nhà toán học Vũ Hà Văn, con trai cả của bà Hường và nhà thơ Vũ Quần Phương. Là giáo sư ĐH Yale (Mỹ), gần đây anh quen thuộc với truyền thông trong nước bởi vai trò Giám đốc khoa học Viện Nghiên cứu dữ liệu lớn VinBigData. Người con trai út của ông bà là TS Vũ Thanh Điềm, chuyên gia của Google. Cả 2 đều tài năng và hiếu thuận.Được hỏi vì sao GS Vũ Hà Văn lại ấn tượng đến thế với cái bếp chật hẹp của mẹ, bà Hường lý giải: "Hồi ấy Văn thường phụ mẹ trong bếp. Ăn xong rửa bát cũng là Văn. Không gian bếp chật chội đã đành, lại nấu bằng bếp dầu nên khói bốc lên hôi mù. Sau này tôi sang Hungary thì thấy bếp của căn tin sinh viên bên đó cũng bình thường nếu so với những gian bếp của các gia đình ở Hà Nội sau này, nhưng so với căn bếp thời nhà tôi ở tập thể Bách khoa Hà Nội thì đúng là một thế giới khác".Bà Hường nhớ lại, thời sinh Văn, gia đình chưa có tích lũy nên kinh tế rất chật vật. Bà phải dỡ áo của chồng ra để may đồ sơ sinh cho con, dỡ áo len của bà để đan cho con áo ấm. Những chi tiết này về sau được nhà thơ Vũ Quần Phương đưa vào thơ và khái quát hóa lên thành hình ảnh người mẹ: "Mẹ con can từng mẩu thời gian/ Như can từng mảnh vải/ Lo cho con mùa đông, mùa hè". Ông còn viết: "Mọi tấm áo mẹ may, con sẽ đều mặc chật/ Mọi con đường trên thế gian này con sẽ đều biết vượt/ Nhưng lòng con sẽ dừng lại sững sờ/ Trước đường khâu của mẹ…".Tiếp mạch chuyện, bà Hường cho biết Văn rất giản dị. Lên tới cấp ba, anh vẫn chịu mặc bộ đồ mẹ may từ vải được tận dụng từ những quần áo cũ. Đó là một bộ màu đen, nên các bạn trong lớp gọi anh là "cuộn giấy dầu". "Cuộn giấy dầu" ấy cứ bon bon trên chiếc xe đạp không phanh, không chuông, không gác-đờ-bu trong suốt những năm học cấp ba", bà Hường âu yếm kể về cậu con trai cả.Với cậu út, bà nhận xét: "Điềm rất thông minh, ham chơi, ham tìm tòi và sáng tạo. Hồi 7 - 8 tuổi, ở nhà một mình, anh ấy tự lấy kéo rồi lôi quần áo cũ của mình ra cắt nham nhở ở gấu quần. Bố mẹ về thì chạy ra khoe "con sửa quần áo đẹp không này". Nhà có cái đài hỏng, anh ấy tháo tung ra để sửa…".Điều khiến bà Hường hài lòng nhất về các con của mình là hai anh em rất yêu thương nhau. Thời gian du học bên Hungary, mỗi khi gửi thư về nhà, anh Văn luôn viết thêm một lá thư riêng cho em trai, trong đó luôn có một bài toán khó và lời bình về bài toán cũ mà thư trước Điềm đã giải. Năm em trai thi đại học, anh Văn từ Mỹ bay về để trực tiếp đưa em đi thi."Buổi đi thi nào hai anh em cũng thực hiện một nghi thức rất buồn cười. Anh xuống nhà trước mở cửa, đợi em đi qua rồi mới đóng cửa lại. Động tác này tạo nên một sự vững tin trong tâm lý của em rằng sẽ được hưởng "vía hên" của anh", bà Hường nhớ lại. Kết quả, trong số 4 trường dự thi, Điềm đỗ thủ khoa ĐH Bách khoa Hà Nội và á khoa Trường ĐH Mỏ - Địa chất. Hai trường còn lại cũng đỗ với điểm số rất cao. Anh Văn nghe tin tủm tỉm cười, buông lời khen: "Được!".Bà Hường vốn mồ côi mẹ, lớp 9 đã phải nghỉ học để nhường điều kiện đi học cho em trai. Đến lúc đi làm, bà mới học tiếp. Sau khi sinh anh Văn, bà thi đỗ vào Trường ĐH Dược Hà Nội. Nhà thơ Vũ Quần Phương nhận xét, một trong các yếu tố hình thành nên nhân cách của các con ông là tấm gương của người mẹ, với lối sống bao dung, nhân hậu, chân tình, lạc quan, nghị lực. Trong một bài thơ, ông viết: "Mẹ con không làm thơ/ Nhưng sống thơ hơn bố", và ví von: "Mẹ con như căn nhà, như chiếc tổ chờ trông".Bà Hường thì thấy mình thật may mắn vì có một người chồng rất yêu thương con, đặc biệt là rất chăm chút việc học của các con. Giữa hai vợ chồng hình thành một sự "phân công", mẹ lo việc hậu cần, cơm nước, chăm sóc các con, bố thì đưa đón và sát sao với các hoạt động ở trường của các con. Bố lo tìm thầy cô tốt, tìm trường tốt cho con học. Nhưng bà cũng cho rằng không có một "công thức" làm mẹ nào, cũng như không có mô hình gia đình hoàn hảo nào cả. "Người ta cứ yêu thương nhau hết mực, sống hết lòng với gia đình, rồi trời thương thì sẽ được hái quả ngọt", bà giản dị nói.Tuy vậy, bà cho rằng, để giữ được sự êm ấm của gia đình, người mẹ vô cùng quan trọng. "Tôi thấy một số gia đình, người mẹ ôm nhiều việc quá, lấn lướt vai trò của người bố. Như thế vừa khổ mình, vừa dễ tạo xung đột trong gia đình. Thứ hai là cái sự nhịn. Đặc biệt là trước mặt con thì nên giữ cái uy cho người bố, cần trao đổi gì thì nói sau đó", bà Hường bày tỏ.
“Mình thường xuyên sử dụng xe buýt số 10 để di chuyển từ ký túc xá ĐH Quốc gia TP.HCM đến Bến xe miền Tây để đón xe khách về quê. Trước đây, xe buýt số 10 rất cũ kỹ, ghế ngồi bị bong tróc, máy lạnh lúc có lúc không… Bây giờ xe này đã được thay đổi, ghế ngồi, hệ thống máy lạnh được cải thiện rất tốt. Ngồi trên xe mới thoải mái lắm. Mình yên tâm lựa chọn xe để di chuyển”, Đỗ Thiên Phúc, sinh viên Trường ĐH Bách khoa TP.HCM, chia sẻ.
Vì sao Nam bộ se lạnh, nhiệt độ xuống 19 độ C?
VinFast VF e34 sở hữu hệ khung gầm đầm chắc vượt tầm phân khúc
