Giống là mấu chốt để Việt Nam tiến đến tự chủ nguồn nguyên liệu sữa
Tập 18 Solo cùng bolero lên sóng với màn tranh tài của Candy Hoàng Hoa, Nguyên Linh và Đang Đang. Họ phải trình bày một tiết mục đơn và một tiết mục nhóm, dưới sự đánh giá của giám khảo là danh ca Phương Dung, danh ca Ngọc Sơn, đạo diễn Vũ Thành Vinh, ca sĩ Quang Lê, ca sĩ Tố My. Trong đêm thi, Đang Đang chọn ca khúc Thương lắm mình ơi để chinh phục ban giám khảo. Ngoài giọng hát ngọt ngào, nữ thí sinh còn bộc lộ khả năng diễn xuất khi hóa thân vào người vợ mỏi mòn đợi chờ chồng trở về sau nhiều năm dài. Dù chỉ 20 tuổi song Đang Đang đã cho thấy được tiềm năng diễn xuất khi có màn kết hợp ăn ý với Maika trên sân khấu, mang lại cảm xúc cho người xem. Danh ca Phương Dung ấn tượng vì trong giọng hát của Đang Đang thể hiện nỗi buồn man mác. Bên cạnh đó, cách dàn dựng giúp cho tiết mục thêm ấn tượng, khiến bà xúc động. Trong khi đó, danh ca Ngọc Sơn đánh giá Đang Đang là thí sinh có kinh nghiệm trình diễn, hát tròn vành rõ chữ. Tuy nhiên, ông khuyên hậu bối cần chú ý cột hơi, đừng quá xúc động làm ảnh hưởng đến phần trình diễn. “Với tôi, bạn là một giọng ca có tiềm năng”, Ngọc Sơn động viên. Quang Lê bật mí đã theo dõi hành trình hoạt động của Đang Đang từ khi cô chỉ mới 15 tuổi. Sau 5 năm, giọng ca Cô hàng xóm ấn tượng vì đàn em tiến bộ nhiều, không chỉ trong giọng hát mà cả cách diễn xuất. Quang Lê bày tỏ thêm: “Tôi đánh giá cao tài năng của bạn. Hôm nay bạn đã làm tốt mọi thứ”.Vũ Thành Vinh vui khi Đang Đang ngày càng trưởng thành trong hành trình tham gia Solo cùng bolero. Ông nhắn nhủ: “Đối với người ca sĩ, giọng hát là tài sản lớn nhất nên phải giữ gìn, nâng cấp mỗi ngày”. Bên cạnh đó, nam giám khảo khuyên thí sinh nên tập trung vào cao độ khi hát. “Em còn trẻ và đang phát triển theo hướng tích cực nên cần học hỏi thêm”, ông nói. Tố My bất ngờ trước sự tiến bộ rõ rệt của Đang Đang trong phần thi này. Cô dành lời khen cho đàn em vì thể hiện được cảm xúc trong bài hát dù tuổi đời còn khá trẻ. “Bạn chưa từng trải mà diễn như vậy làm tôi rất xúc động. Tuy nhiên, tôi cũng góp ý bạn nên kìm nén, đừng để cảm xúc nhiều quá làm không giữ được cao độ. Tôi nghĩ bạn nên tiết chế lại một chút”, nữ giám khảo nhắn nhủ.Chiến sự ở Ukraine sẽ thay đổi vào mùa đông?
Theo đó, trong 2 ngày 11 - 12.2 (tức 14 và 15 tháng giêng) các phương tiện di chuyển từ TP.Phủ Lý (Hà Nam) đi Thái Bình sẽ đi theo ngã tư QL10 đến QL21B (siêu thị Go) - cầu vượt Lộc An - Lê Đức Thọ - QL21B - cầu Tân Phong - Thái Bình.Các phương tiện từ Ninh Bình đi Thái Bình đi theo QL10 - cầu vượt Lộc An - Lê Đức Thọ - QL21B - cầu Tân Phong - Thái Bình.Phương tiện từ Thái Bình đi Ninh Bình, Hà Nội đi theo hướng cầu Tân Phong - QL21B - Lê Đức Thọ - QL10 - đi Ninh Bình hoặc Hà NộiCông an tỉnh Nam Định đề nghị người dân và phương tiện tham gia giao thông trên các tuyến đường trên nghiêm chỉnh chấp hành và tuân thủ việc phân luồng theo hướng dẫn của lực lượng cảnh sát giao thông.Theo UBND TP.Nam Định, lễ khai ấn sẽ được thực hiện từ 22 giờ 15 ngày 11.2 tại đền Trần. Lá ấn sẽ được phát cho người dân và du khách thập phương từ 5 giờ sáng ngày 12.2, tại khu vực nhà Giải Vũ và nhà trưng bày đền Trùng Hoa.Để phục vụ cho lễ khai ấn, Công an tỉnh Nam Định đã chỉ đạo Công an TP.Nam Định xây dựng kế hoạch, huy động hơn 2.500 cán bộ, chiến sĩ thực hiện các phương án đảm bảo an ninh trật tự, an toàn giao thông, phòng cháy, chữa cháy; phòng, chống tội phạm, ngăn chặn, xử lý triệt để tình trạng ăn xin, tội phạm, trộm cắp, móc túi trong khu vực lễ hội.Riêng lực lượng cảnh sát giao thông Công an tỉnh Nam Định sẽ xuyên đêm phân luồng, bảo đảm an toàn giao thông để lễ khai ấn diễn ra trang nghiêm, mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc.Thượng tá Đỗ Đình Sơn, Phó trưởng phòng Cảnh sát giao thông, Công an tỉnh Nam Định, cho biết đơn vị đã phối hợp với Công an TP.Nam Định bố trí 294 cán bộ, chiến sĩ tổ chức cắm chốt tại các tuyến đường chính dẫn vào khu vực đền Trần để hướng dẫn, điều tiết phương tiện tránh ùn tắc. Các tuyến đường trọng điểm được lên phương án phân luồng từ xa để giảm áp lực giao thông.
Chuyển nhượng mùa hè: Bất ngờ 2 bản hợp đồng ‘bom tấn’ 100 triệu euro hoàn tất
Trạm bơm Mỹ Tài nằm trên địa bàn xã Mỹ Tài (H.Phù Mỹ, Bình Định) thuộc dự án tăng trưởng xanh, được đầu tư xây dựng từ tháng 6.2019 đến tháng 10.2020 thì đưa vào sử dụng.Công trình trạm bơm Mỹ Tài do Ban Quản lý dự án NN-PTNT tỉnh Bình Định làm chủ đầu tư, đơn vị thiết kế là Viện Đào tạo và khoa học ứng dụng miền Trung, Công ty TNHH xây dựng Thủy Dương là đơn vị thi công. Công trình có tổng vốn đầu tư hơn 37 tỉ đồng, bao gồm các hạng mục: đập dâng, bờ kè, trạm bơm điện công suất 900 m³/giờ lấy nước từ sông La Tinh.
Trước đó, cuối tháng 10.2023, Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (Petrovietnam) và đơn vị thành viên là Tổng công ty Khí Việt Nam - CTCP (PV GAS) đã tổ chức khánh thành kho cảng LNG Thị Vải (Bà Rịa - Vũng Tàu).
Những thói quen xấu đang làm hỏng smartphone
Tôi nhớ nhà văn Vũ Bằng viết về tháng giêng như vầy: "Ai bảo được non đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; ai cấm được trai thương gái; ai cấm được mẹ yêu con; ai cấm được cô gái còn son nhớ chồng thì mới hết được người mê luyến mùa xuân". Thế mà sao mỗi lúc nghe cánh én chở tin xuân, lòng tôi tràn ngập bâng khuâng và phập phồng lo sợ.Khi tôi hiểu ra niềm vui từ những chiếc bao lì xì của mình cũng được đổi bằng những đồng tiền mở hàng của mẹ; khi tôi hiểu rằng tết đến, mẹ tôi đã phải tất tả gồng mình trong cái lạnh sắt se của cơn gió đông đang chạy KPI thổi những luồng tiếp nhau như con sóng liên hồi, thì tôi không còn hân hoan mỗi lần nắng vàng điểm lên cành mai trước ngõ.Bởi những ngày chót của năm, mẹ tôi phải làm việc bằng ba vì "Khôn ngoan đến cửa quan mới biết, giàu có đến ba mươi tết mới hay". Vất vả thế để ba ngày tết trong nhà đủ đầy thịt mỡ, dưa hành, bánh mứt. Lam lũ thế thì ban thờ mới có mâm ngũ quả đầy đặn, hương đăng ấm cúng để kịp đón ông bà về ăn tết, đón xuân.Có những lần tôi hờn trách mẹ, chiều ba mươi rồi vẫn chưa mua đồ mới, giày mới. Nhiều khi còn vùng vằng, khó chịu và vô tình nói những lời làm mẹ tổn thương. Mẹ tôi không nói gì, bà chỉ thở dài rồi lại vội vội vàng vàng với hàng tá công việc đang bu tới níu lấy mình. Tôi dại dột quá chỉ biết se sua. Tôi nào hay cả ngày hôm ấy, khi người người nhà nhà đã nghỉ việc và nô nức sắm sửa trang hoàng, mẹ tôi – và nhiều bà mẹ khác vẫn đang đổ mồ hôi nóng, mồ hôi lạnh để tranh thủ kiếm thêm tiền mua cho con vài bộ quần áo mới.Cuối ngày, khi mọi người bắt đầu chực chờ tiếng pháo nổ đì đùng điểm sáng cho đêm trừ tịch bớt đi sự tối tăm, mẹ tôi vẫn lặng lẽ dọn dẹp nhà cửa, cẩn thận ủi cho tôi những bộ quần áo mới tinh. Lúc ấy, tôi đã chìm vào cơn mơ. Sáng hôm sau, tôi ngỡ ngàng. Những chiếc áo được ủi phẳng lì và những chiếc quần xếp li láng cót khiến tôi nhảy cẫng lên sung sướng và nhiều năm sau khiến tôi hối hận, day dứt. Tôi bắt đầu không ham thích tết. Nếu không xé lịch mà thời gian ngừng lại, tôi tình nguyện để những cuốn lịch cứ thế nằm im, để mẹ tôi không phải vất vả với những lo toan trong mấy ngày giáp tết.Lúc tôi thấu hiểu sự nhọc nhằn của mẹ cũng là khi tôi nhìn rõ bản chất sự luân hồi của thời gian. Làm gì có sự tuần hoàn khi mỗi năm gương mặt mẹ tôi lại thêm một nếp hằn của năm tháng. Thời gian lướt qua, lau lách trổ cờ trên tóc mẹ gieo vào lòng tôi muôn chiều bâng khuâng, khắc khoải. Mỗi bận xuân về hoa thắm, tuổi đời phai. Tuổi đời mẹ như cánh én nghiêng chao qua mùa xuân đang dần tàn úa, khẽ khàng mà xao động cả đời tôi. Tôi cứ sợ mỗi lần xuân qua rồi, mẹ tôi sẽ ngày thêm còm cõi già nua, như cội cây già đang cạn dần nhựa sống khi những cụm hoa nhỏ vẫn còn cần sự bảo bọc, chở che.Mỗi một mùa xuân đến, tôi vẫn được mẹ gửi cho những đồng tiền mừng, ôi sao mà hạnh phúc! Hạnh phúc ấy không phải là hạnh phúc của một đứa trẻ con được cho những tờ tiền mới cót. Đó là niềm hạnh phúc được nuôi lớn từ nhiều năm và mỗi ngày một lớn, tựa như cây mai trước sân mỗi một năm đều được chăm bón rồi lại trổ hoa đầy hi vọng sau giá rét. Năm trước tôi được đón xuân cùng mẹ, năm này lại được đón xuân cùng mẹ sau nỗi lo sợ tóc mẹ như mây gió bay qua đời mình thì còn niềm vui sướng nào hơn.Nhưng rồi cứ mỗi một xuân qua vậy, lòng lại tràn ngập lo âu. Để rồi rưng rức mỗi lần nghe câu hát: "Mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi/Mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa mẹ càng gần/Dù biết như thế, tôi vẫn phải tin/Tôi vẫn phải tin mẹ đang còn trẻ/Mỗi mùa xuân về mẹ thêm tuổi mới/Mỗi mùa xuân mới con mừng tuổi mẹ". Tôi đã đồng điệu với tác giả ca khúc này rồi."Dị sàng đồng mộng", chúng tôi cùng một nỗi lo, cùng một cảm xúc và cùng một hành động. Đâu ai kháng cự nổi định luật của thời gian. Nếu một xuân nào bàng hoàng tôi không mẹ, xuân sẽ quạnh hiu và lòng người quạnh quẽ. Tôi cứ ngần ngại và lắng lo trước sự mất mát ấy. Nên cứ mỗi độ xuân về, tôi gửi lòng mình theo cánh én để nhắn đến xuân lời ca: "Xuân ơi xuân nếu chẳng vui gì/Hãy đừng, đừng tìm đến chi"…
