Cuộc 'gặp gỡ' của những trái tim nhân ái
Ngày 8.3, Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh Bình Định tổ chức chương trình "Tháng 3 biên giới" năm 2025 tại Đồn biên phòng Cát Khánh (H.Phù Cát, Bình Định).Theo anh Phạm Hồng Hiệp, Phó bí thư Tỉnh đoàn, Chủ tịch Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh Bình Định, "Tháng 3 biên giới" là chương trình mang ý nghĩa đặc biệt do Trung ương Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam phát động, tổ chức vào dịp tháng 3 hằng năm với các phong trào tình nguyện, hoạt động đồng hành, hỗ trợ, chia sẻ với cán bộ, chiến sĩ và thanh thiếu nhi đang sinh sống, học tập, làm việc nơi biên giới, hải đảo của Tổ quốc. Qua đó, góp phần phát huy tinh thần xung kích, tình nguyện của thanh niên trong tham gia phát triển kinh tế - xã hội, xây dựng, củng cố nền an ninh - quốc phòng vững chắc."Chương trình "Tháng 3 biên giới" là dịp để tuổi trẻ tỉnh Bình Định phát huy truyền thống vẻ vang của tổ chức Đoàn, Hội và các thế hệ thanh niên Việt Nam trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; cống hiến hết mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh", anh Hiệp nhấn mạnh.Tại chương trình, đông đảo đoàn viên, thanh niên ra quân làm sạch bãi biển, thực hiện công trình vườn dừa thanh niên, thầy thuốc trẻ làm theo lời Bác, tình nguyện vì sức khỏe cộng đồng... Đồng thời, khánh thành công trình thanh niên đường cờ Tổ quốc và trao tặng cờ Tổ quốc cho ngư dân, trao tặng sân chơi Kim Đồng cho thiếu nhi Trường tiểu học Cát Khánh.Em Nguyễn Mai Hằng, đoàn viên Trường THPT Cát Thành (H.Phù Cát) cho biết, em rất vui khi tham gia thu gom rác làm sạch bãi biển. "Đây là hoạt động bổ ích, giúp tạo cảnh quan sạch, đẹp tại khu vực biên giới", em Hằng nói.Dịp này, Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh Bình Định đã trao tặng 20 suất quà cho học sinh, con em ngư dân có hoàn cảnh khó khăn, vượt khó học giỏi; trao tặng 8 suất quà cho các chiến sĩ đang thực hiện nghĩa vụ và tặng 2 bản đồ Việt Nam cùng 1 công trình vườn dừa thanh niên cho Đồn biên phòng Cát Khánh.Mắc Covid-19 có thực sự làm suy giảm sinh dục nam giới?
Khoảng 11 giờ ngày 11.2, trên đường Trần Quý Cáp, P.Mỹ Hải, TP.Phan Rang - Tháp Chàm (Ninh Thuận) đã xảy ra tai nạn lao động làm một công nhân bị gãy chân.Theo người dân địa phương, vào thời điểm trên, một số công nhân đang di dời các trụ điện nằm bên mép đường. Thay vì dùng xe cẩu để di chuyển, các công nhân dùng thân gỗ làm đòn bẩy để di chuyển trụ điện vào lề đường thì ông T.V.M (47 tuổi, công nhân, ngụ ở TP Phan Rang - Tháp Chàm) bị trụ điện đè lên làm gãy một chân.Người dân địa phương cùng các công nhân đã khiêng trụ điện lên để đưa nạn nhân đi cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa Ninh Thuận.Lãnh đạo Công ty Điện lực Ninh Thuận cho biết, Công ty K.G (trụ sở tại TP.HCM) đang thi công công trình do Công ty Điện lực Ninh Thuận làm chủ đầu tư. Tuy nhiên, trong thời gian Công ty K.G đang vận chuyển trụ điện đến khu vực thi công mà chưa đăng ký với Công ty Điện lực Ninh Thuận thì xảy ra tai nạn lao động nêu trên.
Nhà thầu “bỏ chạy”, đường biến thành ruộng
Ở Thái Lan, nếu một đối tượng vi phạm các tiêu chuẩn chất lượng nhiều lần có thể bị phạt tù. Chính vì vậy họ rất sợ và ý thức bảo vệ thương hiệu sầu riêng của người Thái rất cao nên khi có người vi phạm sẽ rất dễ bị tố cáo.
Ngoài thi đấu, Vincent Nguyễn còn tham gia công tác huấn luyện ở đội trẻ Ho Chi Minh City Wings. Hậu vệ cao 1,80 m này còn chủ động học tiếng Việt để tiện giao tiếp. Tại VBA 2023, Vincent Nguyễn là một trong những cầu thủ thi đấu với phong độ ổn định, trung bình mỗi trận ghi 13,9 điểm, 4 kiến tạo, hiệu suất ném 3 điểm đạt 34%.
Đặc biệt trên báo in ngày 31.1.2016
Năm 1994, Hội An yên bình và ít du khách quốc tế. Bộ ảnh của Simon O'Reilley, người Anh, trên báo Hồng Kông SCMP tái hiện vẻ đẹp cổ kính của Hội An 1994, trước khi nơi đây trở thành điểm đến phổ biến toàn cầu. Simon O'Reilley vừa trở lại Việt Nam, cụ thể là Hội An, trong chuyến đi gần đây đã nhận thấy đất nước này thay đổi mạnh mẽ như thế nào trong 30 năm qua.Hội An ngày nay là điểm đến yêu thích của khách du lịch. Phố cổ có từ thế kỷ 15 và là thương cảng quan trọng giữa châu Âu, Ấn Độ, Nhật Bản và Trung Quốc. Thời điểm 1994, Hội An còn là một thị trấn ven biển, được kiến trúc sư kiêm nhà bảo tồn người Ba Lan Kazimierz Kwiatkowski bảo tồn và UNESCO công nhận Di sản thế giới vào năm 1999."Chúng tôi đến Hội An vào năm 1994, sau khi đi xe máy từ Đà Nẵng vào, chỉ có đúng hai khách du lịch trong thị trấn: bạn cùng phòng Andy và tôi. Chúng tôi thực sự không nhìn thấy bất kỳ người nước ngoài nào trong chuyến thăm của mình", Simon O'Reilley viết trên SCMP.Simon đi theo tiếng hò reo và phấn khích xuống sông. Có nhiều người ở trên bờ đang xem đua thuyền. Khi bị phát hiện, cả hai được gọi lại và người dân đưa cho họ hai chiếc ghế và khăng khăng bắt ngồi ngay cạnh bờ sông.Ngôn ngữ chung của anh lúc đó mở rộng thành "cảm ơn", "có", "không" và "xin chào". Có rất nhiều nụ cười, vỗ tay vào lưng và bắt tay. Sau đó, hai chai bia được đưa vào tay vị khách phương xa, họ trở thành khách danh dự của sự kiện.Các đội chèo thuyền bằng những mảnh gỗ, ván và một vài mái chèo, nhưng chúng rất chắc chắn và thuyền di chuyển khá nhanh. Với bia, hải sản và đám đông vui vẻ hò reo cổ vũ, huýt sáo, đây thực sự là sự kiện thể thao hoàn hảo."Chúng tôi đã đi tham quan bãi biển Cửa Đại. Ngày nay, nơi đây có rất nhiều khu nghỉ dưỡng, ghế tắm nắng, dù; hồi đấy chỉ là một bãi cát đẹp trải dài.Sau đó, chúng tôi đi bộ quanh thị trấn; nơi này chủ yếu là những ngôi nhà màu vàng đóng cửa, một vài xe bán bánh mì và những con đường cát vắng vẻ. Không có đám đông du khách, không có đèn lồng, không có quán bar, không có cửa hàng bán cà phê, thời trang hay nghệ thuật. Có người nói rằng điện chỉ mới có trong vài tháng", Simon nhớ lại.Anh kể, phải nói rằng các món ăn Việt Nam và các món ăn địa phương mà chúng ta thưởng thức tại các nhà hàng ngày nay đơn giản là không tồn tại vào thời điểm đó. Các món ăn được phục vụ không đáng nhớ lắm, ngoại trừ món bánh mì tuyệt hảo.Các xe bán bánh mì có tủ kính bằng gỗ đựng bánh mì nhỏ và nhân bánh bên trong. Một trong những nhân bánh là pa tê thịt heo. Khay bánh này được để ngoài nắng cả ngày mà không có tủ lạnh..."Thị trấn vắng vẻ, buồn ngủ này quyến rũ trong vẻ đẹp đã phai tàn của nó, và người dân Hội An, giống như mọi nơi khác mà chúng tôi đến trong cả nước, vô cùng thân thiện; họ luôn có vẻ vui khi thấy chúng tôi và muốn nói chuyện với chúng tôi", anh mô tả.Hồi đó, Hội An dường như chỉ có một khách sạn trong tòa nhà cũ. Người bảo vệ ngồi trong vườn với bạn bè của mình, chơi đàn ghi ta.Ngoài Hà Nội và TP.HCM, thời điểm đó giao thông thưa thớt. Có xe đạp, xích lô, xe tay ga, xe đẩy tay, xe tải và xe buýt cổ, và nhiều chiếc ô tô còn lại từ những năm 1960..."Một điều khác mà tôi nhớ rất rõ là rất nhiều lần các thanh niên Việt Nam tiến đến gần tôi, tươi cười và hỏi tôi có muốn đánh nhau không! Không phải theo kiểu đe dọa, mà giống như một bài kiểm tra sức mạnh hơn. Tôi cao 195 cm và có lẽ nặng gấp hai lần rưỡi họ.Kịch bản còn lại là "Hãy đến uống với chúng tôi!" nhanh chóng biến thành một cuộc thi uống rượu. Thường là bia hoặc một loại rượu mạnh kinh khủng nào đó được uống từ những chiếc bát nhỏ", Simon nhớ lại.
