Gen Z đi làm, gặp đồng nghiệp lớn tuổi hơn ba, mẹ thì xưng hô thế nào?
Lamine Yamal thực hiện pha kiến tạo đẳng cấp cho tiền đạo Raphinha ghi bàn mở tỷ số 1-0 ở phút 11, trong trận Barcelona gặp Benfica ở lượt về vòng 16 đội Champions League ngày 12.3. Sau đó, ở phút 27, Lamine Yamal đã tự mình ghi một bàn thắng cực đẹp bằng pha solo ngoạn mục, khi rê bóng từ cánh phải đến rìa vòng cấm trước khi tung cú sút bằng chân trái đưa bóng đi cong vào góc lưới xa khung thành của CLB Benfica.Pha kiến tạo và bàn thắng này của Lamine Yamal giúp Barcelona dẫn tỷ số 2-1 (Otamendi gỡ 1-1 cho Benfica phút 13). Trước khi, ở cuối hiệp 1, Raphinha ghi bàn thứ 2 trong trận ấn định chiến thắng tỷ số 3-1 cho đội bóng xứ Catalan và thắng chung cuộc tỷ số 4-1 để giành vé vào tứ kết Champions League.Lamine Yamal đến nay đã ghi 3 bàn và có 3 kiến tạo trong 9 trận thi đấu tại Champions League mùa này. Tổng cộng, cầu thủ trẻ này đã ghi 12 bàn và có đến 17 kiến tạo trong 37 trận cho Barcelona trên mọi đấu trường tính đến nay. Trong đó, tại giải La Liga là 5 bàn và 11 kiến tạo, số còn lại được thực hiện ở Cúp nhà Vua và Siêu cúp Tây Ban Nha, nơi đội bóng xứ Catalan đã giành ngôi vô địch khi hạ kình địch Real Madrid với tỷ số 5-2 và Lamine Yamal là người ghi bàn mở tỷ số."Tất cả những điều này càng chứng minh, Lamine Yamal là một cầu thủ rất phi thường, xứng đáng tiếp nối sau kỷ nguyên rực rỡ của Messi và Ronaldo. Tuy nhiên, điều đáng nói hơn cả là Messi và Ronaldo ở tuổi 17 như Lamine Yamal hiện nay, họ chưa làm được điều gì đáng kể. Trong khi ở tuổi 17, Lamine Yamal nay đã đạt gần như mọi thứ", tờ AS (Tây Ban Nha) bày tỏ.Lamine Yamal cùng đội tuyển Tây Ban Nha vô địch EURO 2024, là cầu thủ trẻ xuất sắc nhất giải, ghi bàn thắng đẹp nhất và góp mặt ở đội hình tiêu biểu. Vô địch La Liga (mùa 2022 - 2023), vô địch Siêu cúp Tây Ban Nha 2025. Phá hàng loạt kỷ lục cầu thủ trẻ ghi bàn ở cấp CLB và đội tuyển, đoạt các danh hiệu cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm như giải thưởng Golden Boy, Kopa Trophy và là cầu thủ trẻ xuất sắc nhất của Liên đoàn Thống kê và Lịch sử Bóng đá Thế giới (IFFHS) cùng trong năm 2024.Trong năm nay và năm sau (2026), nếu Lamine Yamal cùng CLB Barcelona vô địch Champions League (ở tứ kết gặp Borussia Dortmund hoặc Lille), và vô địch World Cup 2026 cùng đội tuyển Tây Ban Nha. Anh sẽ trở thành cầu thủ độc nhất vô nhị trong lịch sử bóng đá thế giới, khi đoạt mọi danh hiệu vô địch danh giá nhất ở độ tuổi chỉ mới 18 vừa đủ để ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên trong sự nghiệp. Lamine Yamal sẽ tròn 18 tuổi vào ngày 13.7 tới đây.Theo nhà báo Fabrizio Romano, chuyên gia tin chuyển nhượng: "Trước ma thuật đầy kỳ diệu của Lamine Yamal, CLB Barcelona đang chạy đua đến mùa hè năm nay để ký một bản hợp đồng cực kỳ đặc biệt để giữ chặt viên ngọc quý của mình. Lamine Yamal cũng xác định, anh chỉ gắn bó với Barcelona. Các CLB khác như PSG muốn chiêu mộ cầu thủ quá tài năng này, coi như nên từ bỏ ý định ngay từ bây giờ".Những lưu ý khi làm thủ tục tặng cho nhà đất
Nếu cảm thấy căng thẳng đang thật sự ảnh hưởng đến sức khỏe cũng như đời sống tình dục của vợ chồng, hãy đến gặp chuyên gia về sức khỏe tâm thần để được hỗ trợ và điều trị sớm.
Top 10 kem chống nắng hóa học an toàn với mọi làn da, không gây kích ứng
Mặc dù bệnh thường xảy ra ở nam giới, nhưng cũng có trường hợp phụ nữ mắc phải.
Khi ấy bến xe chưa hoạt động, chỉ có 3 tuyến xe buýt chạy đến nơi là 55, 76 và 93. Metro còn dang dở, ga cuối chỉ mới "khung sườn", chưa có mái che... Nhưng đứng bên dưới nhìn lên đường tàu điện tôi hình dung một sự sắp xếp khá hợp lý của hai nơi: nhà ga cuối cùng của metro và Bến xe Miền Đông (mới).Chiều ấy, tôi đi bộ một vòng khắp bến xe rộng bát ngát và đẹp, nhìn bao quát chẳng kém các bến xe ở Singapore hay ở Kuala Lumpur tôi đã từng đi, có khi còn đẹp hơn vì mới. Album hình tôi chụp hôm đó khá chi tiết khi xe qua những con đường mà tôi thấy có điểm gì đặc biệt ghi nhớ như cái tháp điều áp ở gần cầu Điện Biên Phủ... Và trên cao, đường metro chưa có gì lắm. Tôi mơ một ngày cho tôi "điền vào chỗ trống" có đoàn tàu trên những bức hình này.Để rồi bốn năm sau cũng ngẫu hứng, tôi ra khỏi nhà với ý định lượt đi sẽ đi lại tuyến buýt đó và lượt về tôi đi metro để tận hưởng cái cảm giác "điền vào chỗ trống" cho những tấm hình cũ.Đang mùa thành phố cây xanh lá và mùa rộn ràng của nhiều loại hoa như sứ, điệp vàng, lim xẹt, giáng hương, kèn hồng... bên đường thật đẹp, tràn đầy sức sống.Cái khác đầu tiên thấy được là tháp điều áp ở Điện Biên Phủ không còn màu xi măng như năm xưa mà được sơn hai màu trắng xanh. Tháp này và tháp ở Nhà máy nước Thủ Đức được xây dựng cùng lúc vào năm 1960. Lúc đó, tháp có tên gọi là Surge Tower (tháp trào), còn người dân Sài Gòn xưa thì quen gọi là "tháp phi thuyền Apollo". Nó khiến tôi nhớ một thời trường tôi học gần Nhà máy nước Thủ Đức. Vào buổi trưa đúng 12 giờ có tiếng còi hụ thật to, sinh viên học buổi sáng thì tan lớp rồi vào căng tin lấy cơm trưa; lớp học buổi chiều lục tục chuẩn bị lên lớp - những người cùng thế hệ tôi thời ấy chắc không thể nào quên. Tôi không biết bây giờ có còn tiếng còi hụ nữa không, thời tôi học đã qua gần nửa thế kỷ rồi!Chợ Thủ Đức vẫn như ngày nào tôi tuổi hai mươi, từ chợ tôi đạp xe qua mấy con dốc mới lên đến trường. Cũng một thời khó quên.Và kìa, đoàn tàu xinh xắn hiện ra ở đường trên cao vào nhà ga cuối cùng là Bến xe Miền Đông. Tôi phải thú thật, có một cảm giác thật khó tả trong tôi khi hình dung lại bốn năm trước mình đã qua đây nhìn lên cao với ước mơ được chụp những tấm hình "điền vào chỗ trống".Từ chỗ xe buýt ngừng, đường đi toàn bộ có mái che, đúng nghĩa "mưa không tới mặt, nắng không tới đầu". Bến xe đẹp, rộng rãi nhưng vắng khách dù xe đi về các tỉnh miền Đông và cả miền Tây. Có bảng điện tử lịch xe chạy, tiện nghi hơn nhiều các bến xe cũ, cảm giác này khá dễ chịu.Tôi hỏi chuyện hai người khách, ngẫu nhiên sao họ đều về miền Tây, một người đi Cần Thơ, một người về Cao Lãnh. Chị đi Cao Lãnh nói với tôi rằng, nếu chị ra Bến xe Miền Tây, xe về Cao Lãnh sẽ dừng trước nhà chị, nhưng vì chị mang đồ cồng kềnh đi từ Suối Tiên nên ra đây cho tiện. Có chút bất tiện là đi từ bến xe này, đến Cao Lãnh phải đi xe trung chuyển về nhà. Hai tuyến xe cùng về Cao Lãnh nhưng chạy khác đường.Tôi lòng vòng một lát rồi sang nhà ga metro trở về.Tôi xuống nhà ga Bến Thành và lên cửa số 3 là ngay chợ. Cái cảm giác như mình vừa đi một tour du lịch ngắn nào đó là có thật. Và thấy vui khi chính mình được nhìn lại sự thay đổi nhỏ của thành phố trong bốn năm từ một kỷ niệm lưu trên Facebook.
Người đàn ông tiểu ra máu, đi khám mới biết mình là... phụ nữ
Nhìn hàng hoa vắng tanh, tôi thoáng bồi hồi, tự giận mình một chút, không ra sớm hơn để gặp, nhìn thêm một chút nụ cười hiền hậu của đôi vợ chồng già. Nhưng cứ nghĩ mọi năm, bác Ba Khâm vẫn dọn dẹp muộn hơn chút xíu, để kêu xe về đến Bến Tre nghỉ ngơi vài tiếng trước khi ngắm pháo hoa giao thừa. Nên lỡ mất cái nắm tay như mọi năm, nghe chừng từ bác một khoảnh khắc trìu mến.Hôm trước, tôi dọn dẹp nhà cửa xong, xách xe chạy ra thấy hai vợ chồng bác đang tíu tít mua bán. Mai, quất, sống đời và đủ thứ hoa. Xôn xao người hỏi han trả giá. Tôi chọn hai chậu bạch mai nhỏ nhắn, như mọi năm. Mỗi chậu khoảng vài chục búp, mới nở một bông, rồi dúi vào túi bác 200 ngàn. Là vì trước đó, tôi không dám hỏi, chỉ e bác không lấy tiền, nên khi loáng thoáng một người bảo rằng mỗi chậu 100 ngàn, mới làm ra vậy. Y như mọi năm!Sáng 27 tết, tôi đã dạo công viên Làng Hoa, mua được chậu mai vàng của một chủ vườn ở P. Thạnh Xuân, Q.12, TP.HCM. Để về chưng góc nhà, đưa mắt ưng ý chậu mai vừa vặn, búp nhiều, dáng thế cũng hợp, nên khi chú bán mai ra giá 1,5 triệu, mua luôn không ngần ngừ. Cái cách mua hoa năm nào với tôi, cũng là để vui chút với vườn với ruộng mà họ đã đổ mồ hôi chăm bẵm. Xe giằng xong chậu mai phía sau, chú lái ngồi lên, vỗ vai người bán bắt tay cười cái, là đi.…Bây giờ, thì những nhà vườn đã lục tục chất bớt hoa lên xe. Còn lại một ít họ rao “xổ hoa xổ hoa” vang rộn các góc công viên. Tôi chú ý một cặp ý chừng là vợ chồng, nghiêng ngó chỉ trỏ mấy chậu linh sam đang trổ hoa tím, nhỏ li ti hương thoang thoảng. Chị bán hoa da trắng mày cong, nói: “cặp 700 ngàn, cô chú à”. Họ trả, thôi bớt 100 ngàn, lấy cặp về chưng cho đẹp. Chị bán hoa dường như giãn cặp mày, cười duyên dáng: ừ, cô chú lấy đi. Vậy là cả ba lấy túi ni lon níu níu buộc buộc, nói lời chúc nhau đôi câu. Nghe lời yêu thương chuyển ý rót vào tai nhau, đất trời như rộn vui! Tôi dạo vài vòng. Giờ này không mua hoa nữa. Nhớ lúc xách xe đi, đứa con gái út cười, nói: “Rồi, ba lại đi làng hoa”. Ý cháu là ba nó cứ thích chạy xe đi, là mua hoa về, để rồi sau đó loay hoay không biết dọn xếp để chưng góc nào trong nhà. Tôi cười “lần này không mua nữa, chỉ dạo thôi”.Gần thêm nửa tiếng. Loanh quanh bất chợt, thế nào tôi cũng vòng đến chỗ chú Bảy Chợ Lách (là biệt danh tôi đặt cho một người quen, dân bán bông ở Bến Tre lên). Hỏi han vài câu, nhìn đám bông cúc vàng mâm xôi đã vợi đi, còn lưa thưa chen giữa đám cúc tím nhỏ xinh, biết là hoa cũng bán được nhiều. Năm nào cũng vậy, chú Bảy rời Sài Gòn sau 5g chiều. Công viên kêu dọn trước 12g, thì chú qua xin mấy cổng nhà mặt tiền phía đối diện, bán thêm một chút, kiếm tiền xe về kịp đón giao thừa.Vậy là một mùa hoa của ngày cuối năm Giáp Thìn đã vãn. Nhìn quanh, tôi có cảm giác chút trống vắng hơn mấy bữa trước. Nhưng hoa đã về với mọi nhà, xóm ngõ để đẹp hơn những ngày thường tất bật lo toan.Để rồi các gia đình quây quần lúc giao thừa, ngắm những nụ hoa, mầm lá xanh tươi đang gọi xuân về!
