Nhếch nhác rác trên đường
Thận là cơ quan đào thải thuốc trong cơ thể ra ngoài. Các nghiên cứu cho thấy khoảng 90% lượng thuốc chúng ta uống vào sẽ được thận thải trừ qua nước tiểu. Những người có thận hoạt động kém nên chú ý đến lượng thuốc uống vào vì chúng có thể tác động lớn đến thận.Tồn tại hay không tồn tại?
Khi được hỏi, tất cả những người dân địa phương đều không biết danh tính những người đang bao chiếm hàng chục ha đất ven biển thuộc các xã Kiểng Phước, Tân Thành, Tân Điền (H.Gò Công Đông, Tiền Giang) để nuôi hàu thương phẩm. Đứng trên đê biển Tân Thành quan sát, bất kỳ ai cũng dễ dàng nhìn thấy ngay bên dưới bãi rác Kiểng Phước là các giàn nuôi hàu liên kết với nhau, chạy song song đê biển với chiều dài hơn 10 km, thuộc các xã Tân Điền, Tân Thành và Kiểng Phước của H.Gò Công. Các giàn nuôi hàu này được kết lại. Mỗi mảng liên kết với nhau bằng nhiều dây lớn, phía trên là các phuy nhựa nổi, phía dưới là ruột xe để cho hàu bám vào. Lúc triều cường lên, từng mảng rác lớn từ bãi rác Kiểng Phước bị cuốn phăng xuống biển, trôi xung quanh các giàn nuôi hàu. Theo người dân địa phương, hơn 2 năm trước, có một số người lạ mặt đến đây thả các giàn ruột xe xuống khu vực ven biển để nuôi hàu. Không lâu sau đó, mô hình này nở rộ rất nhanh, nhiều người lạ mặt bao chiếm toàn bộ khu vực dọc đê biển Tân Thành. Một ngư dân sống gần đê biển Tân Thành cho biết: "Cũng sử dụng đất ven biển làm kinh tế nhưng người nuôi nghêu phải làm hợp đồng thuê đất với nhà nước; sò giống tự nhiên cũng do nhà nước quản lý, cấm khai thác. Riêng những người nuôi hàu bằng ruột xe thì không phải thuê đất, họ ngang nhiên bao chiếm bãi biển. Họ làm công khai trong thời gian dài như vậy. Thật sự, tôi không hiểu đây là mô hình gì..." Để làm rõ vùng đất rộng lớn ven biển bị bao chiếm để nuôi hàu, PV Thanh Niên đã liên hệ chính quyền địa phương. Trao đổi bằng văn bản với PV, ông Lê Văn Sơn, Chủ tịch UBND H.Gò Công Đông (Tiền Giang) khẳng định, mô hình nuôi hàu bằng ruột xe dọc theo biển Tân Thành là tự phát, chính quyền địa phương không cấp phép. Các chủ giàn hàu tự bao chiếm đất ven biển cách bờ từ khoảng 500 - 3.500 m để thả nuôi.Về công tác quản lý nhà nước, theo ông Sơn, ngày 11.11.2024, UBND H.Gò Công Đông đã ban hành quyết định thành lập tổ kiểm tra chấp hành pháp luật về nuôi hàu không đúng quy định. Đến nay, UBND huyện đã kiểm tra, lập biên bản vi phạm hành chính đối với 12 chủ nuôi hàu trên biển thuộc địa bàn xã Kiểng Phước để xử phạt vi phạm hành chính. Tuy nhiên, đến nay huyện vẫn chưa ban hành quyết định xử phạt.PV Thanh Niên cũng đặt câu hỏi về việc cách nuôi hàu bằng ruột xe cũ này có được tiếp tục tồn tại hay không? vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm đối với hàu thương phẩm được nuôi từ mô hình này?. Tuy nhiên phía chính quyền địa phương vẫn chưa có câu trả lời.
Những tuổi xuân ở Trường Sa
Sáng 18.3, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Tây Ninh tổ chức hội nghị lần thứ 52 bầu chức danh Bí thư Tỉnh ủy nhiệm kỳ 2020 - 2025.Tại hội nghị, bà Nguyễn Thị Yến Mai, Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Tây Ninh, thông qua tờ trình của Ban Thường vụ Tỉnh ủy về việc bầu Bí thư Tỉnh ủy nhiệm kỳ 2020 - 2025. Kết quả, ông Nguyễn Mạnh Hùng được Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh bầu giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Tây Ninh, nhiệm kỳ 2020 - 2025.Ông Nguyễn Mạnh Hùng (51 tuổi, quê quán ở xã Hiệp Hòa, H.Cầu Ngang, Trà Vinh) có trình độ chuyên môn cử nhân kinh tế, cao cấp lý luận chính trị. Ông Nguyễn Mạnh Hùng từng giữ các chức vụ: Phó chánh văn phòng UBND tỉnh Tây Ninh; Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư; Phó chủ tịch UBND tỉnh Tây Ninh; Bí thư Huyện ủy Gò Dầu; Bí thư Thành ủy TP.Tây Ninh; Phó chủ tịch Thường trực UBND tỉnh Tây Ninh; Phó bí thư Tỉnh ủy Tây Ninh.Trước đó, ngày 24.2, ông Nguyễn Thành Tâm, Bí thư Tỉnh ủy Tây Ninh, được Bộ Chính trị điều động, phân công, bổ nhiệm giữ chức Phó trưởng ban Tổ chức T.Ư. Ngày 25.2, ông Nguyễn Thanh Ngọc, Chủ tịch UBND tỉnh Tây Ninh, được Thủ tướng Chính phủ điều động, bổ nhiệm giữ chức Thứ trưởng Bộ Tư pháp.
Cũng theo Phó thủ tướng Trần Lưu Quang, Quần thể danh thắng Tràng An được đánh giá là một trong những mô hình mẫu mực, tiêu biểu nhất trên thế giới về sự kết hợp thành công giữa phát triển kinh tế và du lịch bền vững mà vẫn có thể tôn trọng thiên nhiên, bảo đảm hài hòa lợi ích giữa người dân, doanh nghiệp và Nhà nước. Đồng thời, trở thành biểu tượng của sự cam kết có trách nhiệm của Việt Nam trong việc thực hiện Công ước của UNESCO về bảo vệ di sản văn hóa và tự nhiên của thế giới năm 1972.
