Kia Seltos 2024 bản Luxury giá 679 triệu đồng trang bị gì?
Ngày tết cũng như các dịp rằm, lễ của Phật giáo, nhiều người mua cá, chim để phóng sinh. Với chim, người ta mua chim được nhốt trong lồng sắt, thường bán trước cổng chùa, sau đó mở lồng để chim bay đi. Với cá, phần đông mọi người chọn ngôi chùa cạnh bờ sông để phóng sinh. Một số người còn có nghi thức cúng kiếng ở chùa trước khi phóng sinh.Phóng sinh là giải phóng sự trói buộc, phóng thích để cho con chim, con cá được tự do. Con chim bị nhốt trong lồng hay con cá nằm trong thau nước mất sự tự do, bị trói buộc, sẽ rất dằn vặt đau khổ. Vì vậy, thả tự do cho con chim, con cá về môi trường sống của nó là mang đến hạnh phúc cho nó.Tuy nhiên, hiện có tình trạng khi có người phóng sinh thì sẽ có tốp người chuyên đi bắt chim về bán trước cổng chùa hay chuyên bắt hoặc nuôi cá để bán cho người đi phóng sinh. Thậm chí, khi có người thả cá xuống sông thì ở ngay đó có những người canh vợt, chích điện cá; tương tự, những con chim được phóng sinh lại không đủ sức bay đi xa, vẫn đậu tà tà quanh chùa và lại bị bắt trở lại. Theo thượng tọa Thích Trí Chơn, viện chủ tu viện Khánh An (Q.12, TP.HCM), về ý nghĩa của phóng sinh thì nhân văn, nhưng nếu rơi vào tình huống như trên thì giá trị phóng sinh không cao. Do đó, mỗi người cần hiểu đúng về phóng sinh.Tức là, khi chợt đi ngang qua chợ, thấy con cá thoi thóp nằm trong thau, con chim ủ rũ nằm ở trong lồng, chúng ta khởi tâm từ, muốn phóng thích, thả con chim, con cá về môi trường sống của nó thì chúng ta nên mua rồi đi nhanh đến nơi phóng sinh. "Không cần vào chùa lễ lộc gì cả, vì thêm thời gian lễ, di chuyển có thể nó sẽ chết trước khi mình phóng sinh. Do đó, khi muốn phóng sinh hãy thả nó về môi trường sống của mình ngay khi nó đang thoi thóp, vậy mới ý nghĩa. Còn gọi điện đặt 100 – 200 kg hay vài chục con chim để phóng sinh thì buộc người ta phải đi bắt. Cứ vậy, luẩn quẩn bắt - thả… vô hình trung những loài chúng sinh kia lại trở thành món hàng, đôi khi bị chết trước khi được phóng sinh", vị thượng tọa chia sẻ.Tại TP.HCM, trước một số ngôi chùa dù có bảng cấm buôn bán hay cấm bán chim phóng sinh, nhưng Phật tử, người dân đi chùa vẫn dễ dàng bắt gặp cảnh nhiều người bán ngồi sát nhau. Đặc biệt vào các dịp rằm lớn như: rằm tháng giêng, tháng tư, tháng bảy… cảnh bán chim, cá phóng sinh trước cổng chùa lại thêm tấp nập.Sư thầy Trí Chơn cho rằng, có thể người bán quan niệm, những người đi chùa là những người có tâm hiền lương, thích phóng sinh nên người ta bắt rồi để trước chùa, cứ vậy người đi chùa khởi tâm từ, mua rồi thả."Người phóng sinh động lòng trắc ẩn, khởi tâm từ bi khi cái gì trở nên ngặt nghèo, khổ đau rồi thì người ta phát khởi, còn như sự áp đặt để người ta phải mua thì đôi khi ý nghĩa phóng sinh không còn giá trị cao nữa. Con chim khi đó đó trở thành vật dụng buôn bán không khác gì bắt chim bắt cá để vô nhà hàng ăn uống, có khi nó cũng tiều tụy chết đi trước khi được phóng sinh", vị viện chủ nói.Do đó, những người xuất gia rất tán thán công đức của Phật tử, nhà thiện tâm khi mua cá, chim phóng sinh; nhưng nếu không có cái nhìn thấu đáo về phóng sinh, chúng ta có thể "tiếp tay" cho những người cứ luôn đi bắt rồi câu để kinh doanh buôn bán, luẩn quẩn bắt - bán - thả, làm cho con thú đau thương.Sau cùng, thượng tọa Trí Chơn nhắc nhở, chúng ta cần có nhận thức mới về phóng sinh làm sao cho ý nghĩa, bảo vệ được môi trường, đảm bảo tâm thương người thương vật, mở tâm từ của mình làm sao để xây dựng một xã hội tốt đẹp, mở luôn tâm thương yêu tất cả đồng loại, bảo vệ môi trường tốt thì sẽ lợi ích hơn phóng sinh cách chủ quan, cảm tính để lại nhiều hệ lụy trong cái đẹp vốn có.Tuyển sinh lớp 10 TP.HCM: Tỷ lệ chọi tăng cao
đình tuyên
Sao Việt trong phong cách phối đồ cùng bra top cho ngày hè
Chiều 12.2, Bí thư T.Ư Đoàn Ngô Văn Cương đã chủ trì tiếp xã giao ông Lutfor Rahman, Đại sứ Cộng hòa nhân dân Bangladesh tại Việt Nam.Tại buổi tiếp, anh Ngô Văn Cương nhấn mạnh về mối quan hệ giữa Việt Nam - Bangladesh qua 52 năm thiết lập và phát triển (11.2.1973 -11.2.2025).Theo anh Ngô Văn Cương, quan hệ hữu nghị truyền thống giữa Việt Nam và Bangladesh trong nửa thế kỷ qua liên tục được củng cố, phát triển và ngày càng sâu sắc hơn trên tất cả các kênh đối ngoại Đảng, ngoại giao Nhà nước và giao lưu nhân dân. Đồng thời, anh Cương cho rằng thanh niên hai nước cần tiếp tục làm hết sức mình để góp phần vun đắp và phát huy tình hữu nghị truyền thống giữa hai nước.Nhân dịp này, anh Ngô Văn Cương mong muốn trong thời gian tới, hai bên sẽ có những nội dung hợp tác, nhằm đóng góp vào sự phát triển và quan hệ ngày càng tốt đẹp giữa hai nước. Trong đó, hai bên nghiên cứu, phối hợp tổ chức các chương trình giao lưu, học hỏi kinh nghiệm, giao lưu văn hóa, trao đổi đoàn công tác giữa hai nước; tổ chức các trại hè, hội thảo, diễn đàn thanh niên quốc tế nhằm tăng cường hiểu biết về văn hóa, lịch sử và kinh nghiệm trong công tác thanh thiếu nhi của hai quốc gia. Hai bên phối hợp thực hiện các dự án bảo trợ xã hội, tổ chức các chương trình tình nguyện nhằm hỗ trợ thanh niên khởi nghiệp và phát triển kinh tế, giúp đỡ, hỗ trợ các đối tượng thanh thiếu nhi có hoàn cảnh khó khăn, thanh thiếu nhi khuyết tật, trẻ em mồ côi tại Việt Nam cũng như tại Bangladesh…Tại buổi gặp, ông Lutfor Rahman đánh giá cao mối quan hệ giữa hai nước và mong muốn tiếp tục mở rộng quan hệ hợp tác giữa hai bên. Ông Lutfor Rahman cho biết, Chính phủ Bangladesh rất coi trọng công tác thanh niên, luôn tin tưởng thanh niên tạo ra sự thay đổi mạnh mẽ cho đất nước và đóng vai trò quan trọng trong việc thiết lập hòa bình, phát triển và đấu tranh cho công bằng xã hội.Dịp này, ông Lutfor Rahman đề xuất hai bên giao lưu, hợp tác trong lĩnh vực văn hóa, y tế, giáo dục, thể thao. T.Ư Đoàn và Tổng cục công tác phát triển thanh niên thuộc Chính phủ Bangladesh có thể ký thỏa thuận hợp tác để thúc đẩy mối quan hệ giữa hai nước.Trao đổi về đề xuất này, anh Ngô Văn Cương cho biết, đây là những nội dung phù hợp với thanh niên hai nước và mong rằng Đại sứ quán Bangladesh sớm có văn bản chính thức để hai bên cùng triển khai.Anh Ngô Văn Cương một lần nữa khẳng định mối quan hệ tốt đẹp giữa thanh niên và nhân dân hai nước Việt Nam - Bangladesh, cũng như sẵn sàng kết nối, mở rộng hợp tác giữa hai nước và thanh niên hai nước.
Theo ban tổ chức, đây là lần đầu tiên giải đấu được tổ chức với quy mô lớn và đạt được số lượng VĐV đăng ký tham gia với số lượng kỷ lục, hơn 270 tay vợt. Giải đấu diễn ra 4 nội dung gồm: đôi nam lãnh đạo, đôi nam trình 1220 điểm (điểm được chấm từ các diễn đàn của 2 tay vợt cộng lại), đôi nam 1270 và đôi nam nữ 1250.
Phở cuốn Hà Nội gói trọn niềm thương nhớ
Khi ấy bến xe chưa hoạt động, chỉ có 3 tuyến xe buýt chạy đến nơi là 55, 76 và 93. Metro còn dang dở, ga cuối chỉ mới "khung sườn", chưa có mái che... Nhưng đứng bên dưới nhìn lên đường tàu điện tôi hình dung một sự sắp xếp khá hợp lý của hai nơi: nhà ga cuối cùng của metro và Bến xe Miền Đông (mới).Chiều ấy, tôi đi bộ một vòng khắp bến xe rộng bát ngát và đẹp, nhìn bao quát chẳng kém các bến xe ở Singapore hay ở Kuala Lumpur tôi đã từng đi, có khi còn đẹp hơn vì mới. Album hình tôi chụp hôm đó khá chi tiết khi xe qua những con đường mà tôi thấy có điểm gì đặc biệt ghi nhớ như cái tháp điều áp ở gần cầu Điện Biên Phủ... Và trên cao, đường metro chưa có gì lắm. Tôi mơ một ngày cho tôi "điền vào chỗ trống" có đoàn tàu trên những bức hình này.Để rồi bốn năm sau cũng ngẫu hứng, tôi ra khỏi nhà với ý định lượt đi sẽ đi lại tuyến buýt đó và lượt về tôi đi metro để tận hưởng cái cảm giác "điền vào chỗ trống" cho những tấm hình cũ.Đang mùa thành phố cây xanh lá và mùa rộn ràng của nhiều loại hoa như sứ, điệp vàng, lim xẹt, giáng hương, kèn hồng... bên đường thật đẹp, tràn đầy sức sống.Cái khác đầu tiên thấy được là tháp điều áp ở Điện Biên Phủ không còn màu xi măng như năm xưa mà được sơn hai màu trắng xanh. Tháp này và tháp ở Nhà máy nước Thủ Đức được xây dựng cùng lúc vào năm 1960. Lúc đó, tháp có tên gọi là Surge Tower (tháp trào), còn người dân Sài Gòn xưa thì quen gọi là "tháp phi thuyền Apollo". Nó khiến tôi nhớ một thời trường tôi học gần Nhà máy nước Thủ Đức. Vào buổi trưa đúng 12 giờ có tiếng còi hụ thật to, sinh viên học buổi sáng thì tan lớp rồi vào căng tin lấy cơm trưa; lớp học buổi chiều lục tục chuẩn bị lên lớp - những người cùng thế hệ tôi thời ấy chắc không thể nào quên. Tôi không biết bây giờ có còn tiếng còi hụ nữa không, thời tôi học đã qua gần nửa thế kỷ rồi!Chợ Thủ Đức vẫn như ngày nào tôi tuổi hai mươi, từ chợ tôi đạp xe qua mấy con dốc mới lên đến trường. Cũng một thời khó quên.Và kìa, đoàn tàu xinh xắn hiện ra ở đường trên cao vào nhà ga cuối cùng là Bến xe Miền Đông. Tôi phải thú thật, có một cảm giác thật khó tả trong tôi khi hình dung lại bốn năm trước mình đã qua đây nhìn lên cao với ước mơ được chụp những tấm hình "điền vào chỗ trống".Từ chỗ xe buýt ngừng, đường đi toàn bộ có mái che, đúng nghĩa "mưa không tới mặt, nắng không tới đầu". Bến xe đẹp, rộng rãi nhưng vắng khách dù xe đi về các tỉnh miền Đông và cả miền Tây. Có bảng điện tử lịch xe chạy, tiện nghi hơn nhiều các bến xe cũ, cảm giác này khá dễ chịu.Tôi hỏi chuyện hai người khách, ngẫu nhiên sao họ đều về miền Tây, một người đi Cần Thơ, một người về Cao Lãnh. Chị đi Cao Lãnh nói với tôi rằng, nếu chị ra Bến xe Miền Tây, xe về Cao Lãnh sẽ dừng trước nhà chị, nhưng vì chị mang đồ cồng kềnh đi từ Suối Tiên nên ra đây cho tiện. Có chút bất tiện là đi từ bến xe này, đến Cao Lãnh phải đi xe trung chuyển về nhà. Hai tuyến xe cùng về Cao Lãnh nhưng chạy khác đường.Tôi lòng vòng một lát rồi sang nhà ga metro trở về.Tôi xuống nhà ga Bến Thành và lên cửa số 3 là ngay chợ. Cái cảm giác như mình vừa đi một tour du lịch ngắn nào đó là có thật. Và thấy vui khi chính mình được nhìn lại sự thay đổi nhỏ của thành phố trong bốn năm từ một kỷ niệm lưu trên Facebook.
