$699
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của 8day. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ 8day.Trường Cao Đẳng FPT Polytechnic sẽ tranh tài ở khu vực Đà Nẵng️
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của 8day. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ 8day.Tập 11 Người kể chuyện tình lên sóng với màn tranh tài của Leo Minh Tuấn, Trần Minh Dũng và Nguyên Yunie. Ba thí sinh tái hiện loạt ca khúc nổi tiếng của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ trên sân khấu, dưới sự đánh giá của dàn giám khảo gồm danh ca Thái Châu, NSƯT Vân Khánh và ca sĩ Dương Hồng Loan. Trong đêm thi, Trần Minh Dũng chọn ca khúc Mái tranh chiều để tranh tài. Anh tái hiện lại giai đoạn nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đang sinh sống và làm việc nơi xứ người, nhưng trái tim vẫn hướng về quê hương, xứ sở. Nam nhạc sĩ luôn muốn những sản phẩm của mình mang đậm hình ảnh bình dị của đất nước.Thành công gợi lên hình ảnh của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ, Trần Minh Dũng nhận được lời khen ngợi từ NSƯT Vân Khánh. Cô cho rằng nam thí sinh đã hoàn thành tốt bài thi, từ phần hát cho đến diễn xuất. Nữ giám khảo chia sẻ thêm: “Phải nói rằng bạn rất khôn khéo khi chọn ca khúc Mái tranh chiều vì rất phù hợp với chất giọng của bạn. Khi bạn cất lên câu đầu tiên thôi, nghe tê tái luôn”.Đối với Dương Hồng Loan, nam thí sinh đã khôn khéo khi chọn một ca khúc phù hợp và có sự đầu tư tìm hiểu về tiết mục. Nữ giám khảo đánh giá đàn em thể hiện tự nhiên, như một người đang kể chuyện trên sân khấu làm cô nghẹn ngào. “Tôi không biết nói gì hơn ngoài chúc mừng bạn với một tiết mục rất nhiều cảm xúc”, Dương Hồng Loan nhận xét.Riêng danh ca Thái Châu, ông không kiềm được nước mắt vì sự đồng cảm với những người con xa quê hương, nhất là khi không được đoàn viên cùng gia đình trong những ngày tết. “May là tôi đang ở trên quê hương của mình. Đừng nói chi những người đang ở đất lạ quê người, nếu nghe bạn hát thì làm sao mà chịu nổi”, nam nghệ sĩ bật khóc. Ông nghẹn ngào: “Nghe Dũng hát, tôi không cầm lòng được. Bạn hát rất hay, thể hiện trọn vẹn tình cảm, ý nghĩa mà nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đã gửi gắm trong ca khúc. Dũng luyến láy theo hợp âm nghe da diết, tình cảm. Có lúc, tôi cảm giác như bạn đang nói chuyện với cuộc đời và làm người nghe rung động”. Thể hiện thành công ca khúc Mái tranh chiều, Trần Minh Dũng nhận hai điểm 10 từ giám khảo Thái Châu và Dương Hồng Loan. ️

Khi ấy bến xe chưa hoạt động, chỉ có 3 tuyến xe buýt chạy đến nơi là 55, 76 và 93. Metro còn dang dở, ga cuối chỉ mới "khung sườn", chưa có mái che... Nhưng đứng bên dưới nhìn lên đường tàu điện tôi hình dung một sự sắp xếp khá hợp lý của hai nơi: nhà ga cuối cùng của metro và Bến xe Miền Đông (mới).Chiều ấy, tôi đi bộ một vòng khắp bến xe rộng bát ngát và đẹp, nhìn bao quát chẳng kém các bến xe ở Singapore hay ở Kuala Lumpur tôi đã từng đi, có khi còn đẹp hơn vì mới. Album hình tôi chụp hôm đó khá chi tiết khi xe qua những con đường mà tôi thấy có điểm gì đặc biệt ghi nhớ như cái tháp điều áp ở gần cầu Điện Biên Phủ... Và trên cao, đường metro chưa có gì lắm. Tôi mơ một ngày cho tôi "điền vào chỗ trống" có đoàn tàu trên những bức hình này.Để rồi bốn năm sau cũng ngẫu hứng, tôi ra khỏi nhà với ý định lượt đi sẽ đi lại tuyến buýt đó và lượt về tôi đi metro để tận hưởng cái cảm giác "điền vào chỗ trống" cho những tấm hình cũ.Đang mùa thành phố cây xanh lá và mùa rộn ràng của nhiều loại hoa như sứ, điệp vàng, lim xẹt, giáng hương, kèn hồng... bên đường thật đẹp, tràn đầy sức sống.Cái khác đầu tiên thấy được là tháp điều áp ở Điện Biên Phủ không còn màu xi măng như năm xưa mà được sơn hai màu trắng xanh. Tháp này và tháp ở Nhà máy nước Thủ Đức được xây dựng cùng lúc vào năm 1960. Lúc đó, tháp có tên gọi là Surge Tower (tháp trào), còn người dân Sài Gòn xưa thì quen gọi là "tháp phi thuyền Apollo". Nó khiến tôi nhớ một thời trường tôi học gần Nhà máy nước Thủ Đức. Vào buổi trưa đúng 12 giờ có tiếng còi hụ thật to, sinh viên học buổi sáng thì tan lớp rồi vào căng tin lấy cơm trưa; lớp học buổi chiều lục tục chuẩn bị lên lớp - những người cùng thế hệ tôi thời ấy chắc không thể nào quên. Tôi không biết bây giờ có còn tiếng còi hụ nữa không, thời tôi học đã qua gần nửa thế kỷ rồi!Chợ Thủ Đức vẫn như ngày nào tôi tuổi hai mươi, từ chợ tôi đạp xe qua mấy con dốc mới lên đến trường. Cũng một thời khó quên.Và kìa, đoàn tàu xinh xắn hiện ra ở đường trên cao vào nhà ga cuối cùng là Bến xe Miền Đông. Tôi phải thú thật, có một cảm giác thật khó tả trong tôi khi hình dung lại bốn năm trước mình đã qua đây nhìn lên cao với ước mơ được chụp những tấm hình "điền vào chỗ trống".Từ chỗ xe buýt ngừng, đường đi toàn bộ có mái che, đúng nghĩa "mưa không tới mặt, nắng không tới đầu". Bến xe đẹp, rộng rãi nhưng vắng khách dù xe đi về các tỉnh miền Đông và cả miền Tây. Có bảng điện tử lịch xe chạy, tiện nghi hơn nhiều các bến xe cũ, cảm giác này khá dễ chịu.Tôi hỏi chuyện hai người khách, ngẫu nhiên sao họ đều về miền Tây, một người đi Cần Thơ, một người về Cao Lãnh. Chị đi Cao Lãnh nói với tôi rằng, nếu chị ra Bến xe Miền Tây, xe về Cao Lãnh sẽ dừng trước nhà chị, nhưng vì chị mang đồ cồng kềnh đi từ Suối Tiên nên ra đây cho tiện. Có chút bất tiện là đi từ bến xe này, đến Cao Lãnh phải đi xe trung chuyển về nhà. Hai tuyến xe cùng về Cao Lãnh nhưng chạy khác đường.Tôi lòng vòng một lát rồi sang nhà ga metro trở về.Tôi xuống nhà ga Bến Thành và lên cửa số 3 là ngay chợ. Cái cảm giác như mình vừa đi một tour du lịch ngắn nào đó là có thật. Và thấy vui khi chính mình được nhìn lại sự thay đổi nhỏ của thành phố trong bốn năm từ một kỷ niệm lưu trên Facebook. ️
Anh đã đến gặp rất nhiều bác sĩ từ tiết niệu đến chuyên khoa tai mũi họng và thậm chí cả các chuyên gia về bệnh truyền nhiễm.️