Ngăn chặn lừa đảo đưa lao động Việt Nam sang Úc
Trong khuôn khổ buổi làm việc, đại diện tỉnh Thái Nguyên cho biết, Thái Nguyên coi Nghị quyết 57-NQ/TW là kim chỉ nam, trong đó chuyển đổi số và công nghệ đổi mới sáng tạo là phương thức mới cho mọi việc. Đại học Thái Nguyên mỗi năm có 81.000 sinh viên mới, đạt số lượng cao top đầu Việt Nam. Lãnh đạo tỉnh mong muốn FPT phát triển sản phẩm AI để hỗ trợ, nâng cao năng lực cho nguồn nhân lực trẻ ở Thái Nguyên. Tỉnh cũng mong muốn tập đoàn khảo sát, nghiên cứu xây dựng trung tâm dữ liệu tại địa phương. Ngoài ra, lãnh đạo tỉnh mong muốn tập đoàn hỗ trợ Thái Nguyên phát triển kinh tế số để thay đổi mối quan hệ giữa lực lượng sản xuất và phương thức sản xuất, dùng kinh tế số để thay đổi chính quyền số, phát triển xã hội số.Thời gian qua, Thái Nguyên đã đầu tư xây dựng phim trường số, hướng đến phát triển trung tâm sản xuất phim truyền hình và phim điện ảnh, từ đó phát triển du lịch địa phương dựa trên những đặc trưng riêng của Thái Nguyên. Lãnh đạo tỉnh mong muốn FPT hợp tác, hỗ trợ để Thái Nguyên trở thành trung tâm đồ họa, điện ảnh số, nghệ thuật số. Về nông nghiệp công nghệ cao, tỉnh mong muốn FPT hỗ trợ để ứng dụng công nghệ, nâng cao giá trị nông sản.Đáp lời lãnh đạo tỉnh Thái Nguyên, ông Nguyễn Văn Khoa, Tổng giám đốc FPT chia sẻ, đối với FPT Nghị quyết 57-NQ/TW như một lời hiệu triệu mọi doanh nghiệp tham gia vào cuộc thay đổi lớn. Tổng giám đốc FPT đề xuất với Thái Nguyên các giải pháp để hai bên cùng thực hiện nghị quyết, song hành trong kỷ nguyên số. Về giáo dục, FPT mong muốn xây dựng hệ thống giáo dục từ cấp phổ thông đến đào tạo nghề. Tập đoàn FPT định hướng đào tạo theo khung chương trình tiên tiến, đưa STEM, robotics vào giáo án giảng dạy ngay từ cấp 2, để 5-10 năm nữa Thái Nguyên có nguồn nhân lực chất lượng cao, vì sự phát triển bền vững của địa phương. Đặc biệt, FPT sẽ tập trung đào tạo về trí tuệ nhân tạo. Chia sẻ với lãnh đạo tỉnh Thái Nguyên về kinh nghiệm toàn cầu hóa và việc hiện diện ở hơn 30 quốc gia và vùng lãnh thổ, lãnh đạo FPT kỳ vọng đây sẽ là nguồn cảm hứng để Thái Nguyên đưa sản phẩm chè - nông sản địa phương tiến ra thế giới.Theo ông Nguyễn Văn Khoa, từ kinh nghiệm hơn 36 năm trong lĩnh vực công nghệ, tham gia vào nhiều đề án quan trọng của đất nước, FPT đề xuất công nghệ thông tin là động lực để Thái Nguyên phát triển kinh tế số, chuyển từ hành chính công sang quản trị công. Kết luận buổi làm việc, đại diện UBND tỉnh khẳng định Thái Nguyên luôn sẵn sàng tạo điều kiện thuận lợi để doanh nghiệp tham gia vào các lĩnh vực trọng điểm, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội bền vững.Người phụ nữ 'không tuổi' của buôn làng
Chiều 28.2, tổ công tác Đội CSGT - trật tự Công an TP.Thủ Đức (TP.HCM) đã bàn giao Nguyễn Anh Kiệt (20 tuổi, quê Long An) cho Công an P.An Phú Đông (Q.12) để điều tra về hành vi trộm cắp tài sản.Khoảng 10 giờ 15 cùng ngày, tổ công tác Đội CSGT - trật tự Công an TP.Thủ Đức đang làm nhiệm vụ tuần tra trên địa bàn P.Tam Bình thì anh L.Đ.T (29 tuổi, ở TP. Biên Hòa) chạy tới cầu cứu vì bị mất xe máy.Theo định vị, chiếc xe đang di chuyển trên đường Đỗ Mười (tức quốc lộ 1 cũ), hướng từ TP.Thủ Đức về Q.12.Lực lượng CSGT đã theo định vị thì phát hiện chiếc xe máy có đặc điểm nhận dạng tương tự xe bị mất nhưng biển số khác. Tổ công tác đã yêu cầu dừng xe kiểm tra và phát hiện Kiệt dùng biển số giả để che biển số thật nên có biện pháp khống chế, bắt giữ.Kiệt khai nhận đang mang xe máy trộm được đi giao cho một người khác (không rõ lai lịch) tại khu vực gần biên giới Campuchia. Tổ công tác cũng thu giữ bộ bẻ khóa xe, biển số giả, bộ khóa sóng định vị.Sau khi khống chế kẻ trộm, CSGT TP.Thủ Đức đã bàn giao kẻ trộm cho Công an P.An Phú Đông để tiếp tục xử lý theo quy định.
NHNN đề nghị Bộ Công an, Tài chính hỗ trợ đấu thầu, nhập khẩu vàng
Kristin Cochrane, Giám đốc điều hành của Penguin Random House Canada, đã bày tỏ lòng kính trọng đối với Munro trong một thông cáo. Vị này chia sẻ: “Alice Munro là báu vật quốc gia - một nhà văn có chiều sâu, sự đồng cảm và tính nhân văn vô cùng to lớn. Tác phẩm của bà được độc giả trên khắp Canada và trên toàn thế giới quan tâm, ngưỡng mộ, yêu mến.
Tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được in năm 1978 ở NXB Tác phẩm mới. Đây là tập thơ đầu tay tôi viết suốt 5 năm ở chiến trường, từ lúc mới đặt chân lên Trường Sơn. Năm 1977 tôi được in tập trường ca đầu tiên Những người đi tới biển (NXB Quân đội Nhân dân). Cái viết trước lại được in sau, nhưng tôi vui lắm, vì tới năm 1978 tôi mới có hai tác phẩm này. Hồi đó, được in, được trả nhuận bút, là sướng lắm rồi.Nhưng năm 1978 tôi gặp một tai nạn giao thông rất nặng, phải nằm bệnh viện từ mùa thu năm 1978 tới mùa hè năm 1979. Chuyện tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được Hội đồng chấm giải thưởng Hội Nhà văn VN xem xét, tôi hoàn toàn không biết. Hồi đó, thông tin là điều ai cũng muốn mà không có.Mùa thu năm 1979, tôi rời Trại sáng tác Quân khu 5, từ Đà Nẵng chuyển về Quy Nhơn, từ anh chàng trung úy chuyển thành một cán bộ dân sự, tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Trên vai một ba lô về Quy Nhơn, tôi tấp ngay vào căn phòng 12 m2 Báo Nghĩa Bình phân cho vợ tôi. Thế là có một gia đình, lại có nhà ở, dù nhà "nắng dột nắng mưa dột mưa" nhưng với vợ chồng tôi, thế cũng là quá ổn.Về Quy Nhơn ít ngày, tôi mới biết mình được giải thưởng Hội Nhà văn, do đọc báo thấy in tin này. Chỉ biết vậy thôi chứ cũng chưa biết thêm tin gì. Tôi vui, dĩ nhiên, nhưng niềm vui cũng không hề ồn ào, vui vậy thôi.Sau đó ít lâu tôi nhận được thư Hội Nhà văn thông báo chính thức mình được giải, đây là giải thường niên của Hội Nhà văn VN, nhưng được tổ chức xét thưởng và trao lần đầu. Có hai giải, giải thưởng thơ và giải thưởng văn xuôi. Tôi nhớ, có hai tác giả nhận giải văn xuôi, nhưng bây giờ không nhớ tên tác giả, vì đã 46 năm rồi còn gì.Nếu chỉ được nhận giải thưởng, cả nhận tiền thưởng, thì cũng chưa có chuyện gì đáng nói. Phải mấy năm sau, hình như vào năm 1982 - 1983 gì đó, nhà văn Nguyễn Thành Long, quê Quy Nhơn, ông về công tác và thăm mẹ mình, người mẹ tảo tần bán tạp hóa ở chợ Lớn Quy Nhơn, ông gặp và tới nhà tôi chơi, anh em tâm sự, ông kể tôi nghe, tôi mới biết chuyện. Thì ra, tôi có được giải thưởng này cũng không hề dễ dàng. Nhà văn Nguyễn Thành Long là thành viên Hội đồng chấm giải, từ sơ khảo tới chung khảo, nên "rành sáu câu" chuyện xét giải này. Ông kể, ở vòng chung khảo, tập thơ tôi đã may mắn lọt vào, nhưng bấp bênh lắm. Vì chỉ còn hai tập thơ, hai tác giả ở vòng cuối cùng này, và hai chọn một. Tôi phải đối đầu với một "cây đa cây đề" thơ Việt Nam, là nhà thơ Huy Cận.Ông Huy Cận có tập thơ Ngôi nhà giữa nắng in ở NXB Văn học năm 1978. Tôi thì chỉ có một dấu chân nhỏ bé qua trảng cỏ hoang dại, coi bộ chuyện này là "trứng chọi với đá" rồi. Tôi lúc ấy là nhà thơ trẻ, nếu bị "out" (loại) cũng là chuyện bình thường. Nhưng câu chuyện nhà văn Nguyễn Thành Long kể với tôi, sau đó ông đã viết thành sách, có một chi tiết không có trong sách của ông, tôi sẽ nói sau.Trong cuốn Chế Lan Viên - người làm vườn thế kỷ, ở bài Hai câu chuyện về Chế Lan Viên, nhà văn Nguyễn Thành Long viết: "Câu chuyện thứ hai thuộc về văn học, sự lựa chọn một trong hai tác phẩm về thơ của Thanh Thảo và Huy Cận (giải thưởng thơ thường niên của Hội Nhà văn VN năm 1979). Chế Lan Viên ở TP.HCM mới ra, hôm trước đã "xạc" tôi một trận không đúng phép tắc cho lắm: "Huy Cận dạy Thanh Thảo chứ Thanh Thảo dạy Huy Cận à?".Vấn đề này hôm sau chuyển vào cuộc họp. Xuân Diệu và Chế Lan Viên nói suốt buổi, Thanh Thảo có cơ mất giải thưởng. Đến phút quyết định, Chế Lan Viên cầm tập thơ của Thanh Thảo (Dấu chân qua trảng cỏ) đứng lên và nói: "Hãy khoan, những câu thơ như những câu này, Huy Cận không viết được thật, anh Xuân Diệu ạ". Xuân Diệu đang phản bác hăng hái, bỗng trở nên hiền lành hẳn. Xuân Diệu nói: "Mà tôi không hiểu sao cái cậu Thanh Thảo ấy làm được những câu thơ như thế mà không biết".Trong câu chuyện nói riêng với nhau, anh Nguyễn Thành Long còn kể tôi nghe chi tiết này: Khi cuộc tranh luận ở Hội đồng xét giải có vẻ "bất phân thắng bại", đột nhiên nhà thơ Chế Lan Viên đưa ra giải pháp: "Tôi đề nghị mỗi thành viên Hội đồng để hai tập thơ trước mặt, xin các anh mở bất kỳ một trang trong tập thơ Huy Cận và đọc to lên, sau đó mở bất kỳ một trang trong tập thơ Thanh Thảo và đọc, chúng ta sẽ có kết luận". Sau màn đối chất thơ vừa bất ngờ vừa thú vị này, cả Hội đồng xét giải thơ đã đi tới đồng thuận, rất nhẹ nhàng. Đó là sự lựa chọn vừa công bằng vừa nghiêm túc. Người có tác phẩm được chọn trao giải rất vui, mà người không được chọn cũng chẳng buồn.Phải nói, 46 năm trước, Hội đồng chấm giải thưởng văn học của Hội Nhà văn đã lựa chọn tác phẩm ở vòng chung khảo như vậy. Các hội đồng xét giải của Hội Nhà văn chúng ta bây giờ rất nên tham khảo cách xét chọn vừa vô tư vừa thú vị này, để "không ai bị bỏ lại phía sau", dù không nhận được giải thưởng.Sau khi nhận giải thưởng mấy năm, tới năm 1983, tôi mới được gặp trực tiếp nhà thơ Xuân Diệu. Cuộc gặp gỡ bên ly bia rất vui, từ đó cho tới cuối đời, nhà thơ Xuân Diệu coi tôi như một đứa em ruột. Ông rất thương tôi, và tôi thường đi với ông về vùng quê Tuy Phước là quê mẹ của Xuân Diệu.
Hàng không khó khăn, đơn vị dịch vụ mặt đất vẫn lời trăm tỉ
Tiến sĩ Phan Thanh Hải - Giám đốc Sở VH-TT tỉnh Thừa Thiên - Huế, Ủy viên Hội đồng Di sản văn hóa quốc gia - nhận định: "Áo ngũ thân - tiền thân của áo dài hiện đại, được hình thành, sáng tạo bởi cư dân Đàng Trong trong quá trình Nam tiến, chiếm lĩnh đất phương Nam và hòa nhập vào cộng đồng Đông Nam Á. Dẫu cho nhiều thứ đã thay đổi, nhưng áo dài vẫn luôn được xem là quốc phục của người Việt Nam. Vì vậy, có thể nói áo dài đã góp phần quan trọng để tạo nên một hình ảnh riêng, bản sắc riêng, là thương hiệu và phương tiện nhận diện của người Việt Nam trong suốt mấy trăm năm qua".
