Masan hoàn tất huy động vốn trị giá 250 triệu USD từ quỹ ngoại
Ngày 12.2, thông tin từ UBND tỉnh Tây Ninh cho biết hai thị xã của tỉnh này đã được Bộ Xây dựng công nhận là đô thị loại III.Hai thị xã vừa được công nhận đô thị loại III là TX.Hòa Thành và TX.Trảng Bàng. Cụ thể, TX.Hòa Thành đạt đô thị loại III với phạm vi gồm toàn bộ ranh giới TX.Hòa Thành có diện tích tự nhiên khoảng 82,92 km2. Trong đó, khu vực nội thị bao gồm 4 phường (Long Hoa, Long Thành Trung, Long Thành Bắc, Hiệp Tân) và khu vực ngoại thị gồm 4 xã (Trường Tây, Long Thành Nam, Trường Đông, Trường Hòa).TX.Trảng Bàng đạt đô thị loại III với phạm vi gồm toàn bộ ranh giới thị xã Trảng Bàng có diện tích tự nhiên khoảng 340,14 km2. Trong đó, khu vực nội thị gồm 6 phường (Trảng Bàng, Lộc Hưng, Gia Lộc, Gia Bình, An Tịnh, An Hòa) và khu vực ngoại thị gồm 4 xã (Đôn Thuận, Hưng Thuận, Phước Bình, Phước Chỉ).Việc được công nhận đô thị loại III sẽ giúp hai địa phương định hướng phát triển và đầu tư nâng cấp về mọi mặt theo các tiêu chí cao hơn. Qua đó, mang lại bộ mặt đô thị văn minh, hiện đại, nâng cao chất lượng sống người dân.Ông Nguyễn Nam Hưng, Giám đốc Sở Xây dựng tỉnh Tây Ninh cho biết, đây là kết quả của quá trình đầu tư, phát triển hạ tầng và nâng cao chất lượng đô thị của hai địa phương, đặc biệt tiến độ hoàn thành sớm hơn kế hoạch đề ra là điểm sáng của hai đô thị này."Theo kế hoạch được tỉnh đề ra thì TX.Hòa Thành và TX.Trảng Bàng sẽ hoàn thành chỉ tiêu đô thị loại III vào cuối năm 2025. Tuy nhiên, vào đầu năm 2025, hai đô thị này đã được công nhận đô thị loại III cho thấy sự nỗ lực rất lớn từ hai địa phương này. Tới đây, hai địa phương sẽ phải tiếp tục nỗ lực xây dựng để phát triển đô thị mạnh và nhanh hơn, đảm bảo trở thành thành phố trực thuộc tỉnh theo đúng lộ trình của tỉnh đã đề ra", ông Hưng thông tin thêm.Giáo sư Hiệp sĩ Jonathan Van Tam đến Việt Nam trao đổi về y khoa
Khai trương khu du lịch Cổng trời Đông Giang, đánh thức vùng cao Quảng Nam
Tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được in năm 1978 ở NXB Tác phẩm mới. Đây là tập thơ đầu tay tôi viết suốt 5 năm ở chiến trường, từ lúc mới đặt chân lên Trường Sơn. Năm 1977 tôi được in tập trường ca đầu tiên Những người đi tới biển (NXB Quân đội Nhân dân). Cái viết trước lại được in sau, nhưng tôi vui lắm, vì tới năm 1978 tôi mới có hai tác phẩm này. Hồi đó, được in, được trả nhuận bút, là sướng lắm rồi.Nhưng năm 1978 tôi gặp một tai nạn giao thông rất nặng, phải nằm bệnh viện từ mùa thu năm 1978 tới mùa hè năm 1979. Chuyện tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được Hội đồng chấm giải thưởng Hội Nhà văn VN xem xét, tôi hoàn toàn không biết. Hồi đó, thông tin là điều ai cũng muốn mà không có.Mùa thu năm 1979, tôi rời Trại sáng tác Quân khu 5, từ Đà Nẵng chuyển về Quy Nhơn, từ anh chàng trung úy chuyển thành một cán bộ dân sự, tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Trên vai một ba lô về Quy Nhơn, tôi tấp ngay vào căn phòng 12 m2 Báo Nghĩa Bình phân cho vợ tôi. Thế là có một gia đình, lại có nhà ở, dù nhà "nắng dột nắng mưa dột mưa" nhưng với vợ chồng tôi, thế cũng là quá ổn.Về Quy Nhơn ít ngày, tôi mới biết mình được giải thưởng Hội Nhà văn, do đọc báo thấy in tin này. Chỉ biết vậy thôi chứ cũng chưa biết thêm tin gì. Tôi vui, dĩ nhiên, nhưng niềm vui cũng không hề ồn ào, vui vậy thôi.Sau đó ít lâu tôi nhận được thư Hội Nhà văn thông báo chính thức mình được giải, đây là giải thường niên của Hội Nhà văn VN, nhưng được tổ chức xét thưởng và trao lần đầu. Có hai giải, giải thưởng thơ và giải thưởng văn xuôi. Tôi nhớ, có hai tác giả nhận giải văn xuôi, nhưng bây giờ không nhớ tên tác giả, vì đã 46 năm rồi còn gì.Nếu chỉ được nhận giải thưởng, cả nhận tiền thưởng, thì cũng chưa có chuyện gì đáng nói. Phải mấy năm sau, hình như vào năm 1982 - 1983 gì đó, nhà văn Nguyễn Thành Long, quê Quy Nhơn, ông về công tác và thăm mẹ mình, người mẹ tảo tần bán tạp hóa ở chợ Lớn Quy Nhơn, ông gặp và tới nhà tôi chơi, anh em tâm sự, ông kể tôi nghe, tôi mới biết chuyện. Thì ra, tôi có được giải thưởng này cũng không hề dễ dàng. Nhà văn Nguyễn Thành Long là thành viên Hội đồng chấm giải, từ sơ khảo tới chung khảo, nên "rành sáu câu" chuyện xét giải này. Ông kể, ở vòng chung khảo, tập thơ tôi đã may mắn lọt vào, nhưng bấp bênh lắm. Vì chỉ còn hai tập thơ, hai tác giả ở vòng cuối cùng này, và hai chọn một. Tôi phải đối đầu với một "cây đa cây đề" thơ Việt Nam, là nhà thơ Huy Cận.Ông Huy Cận có tập thơ Ngôi nhà giữa nắng in ở NXB Văn học năm 1978. Tôi thì chỉ có một dấu chân nhỏ bé qua trảng cỏ hoang dại, coi bộ chuyện này là "trứng chọi với đá" rồi. Tôi lúc ấy là nhà thơ trẻ, nếu bị "out" (loại) cũng là chuyện bình thường. Nhưng câu chuyện nhà văn Nguyễn Thành Long kể với tôi, sau đó ông đã viết thành sách, có một chi tiết không có trong sách của ông, tôi sẽ nói sau.Trong cuốn Chế Lan Viên - người làm vườn thế kỷ, ở bài Hai câu chuyện về Chế Lan Viên, nhà văn Nguyễn Thành Long viết: "Câu chuyện thứ hai thuộc về văn học, sự lựa chọn một trong hai tác phẩm về thơ của Thanh Thảo và Huy Cận (giải thưởng thơ thường niên của Hội Nhà văn VN năm 1979). Chế Lan Viên ở TP.HCM mới ra, hôm trước đã "xạc" tôi một trận không đúng phép tắc cho lắm: "Huy Cận dạy Thanh Thảo chứ Thanh Thảo dạy Huy Cận à?".Vấn đề này hôm sau chuyển vào cuộc họp. Xuân Diệu và Chế Lan Viên nói suốt buổi, Thanh Thảo có cơ mất giải thưởng. Đến phút quyết định, Chế Lan Viên cầm tập thơ của Thanh Thảo (Dấu chân qua trảng cỏ) đứng lên và nói: "Hãy khoan, những câu thơ như những câu này, Huy Cận không viết được thật, anh Xuân Diệu ạ". Xuân Diệu đang phản bác hăng hái, bỗng trở nên hiền lành hẳn. Xuân Diệu nói: "Mà tôi không hiểu sao cái cậu Thanh Thảo ấy làm được những câu thơ như thế mà không biết".Trong câu chuyện nói riêng với nhau, anh Nguyễn Thành Long còn kể tôi nghe chi tiết này: Khi cuộc tranh luận ở Hội đồng xét giải có vẻ "bất phân thắng bại", đột nhiên nhà thơ Chế Lan Viên đưa ra giải pháp: "Tôi đề nghị mỗi thành viên Hội đồng để hai tập thơ trước mặt, xin các anh mở bất kỳ một trang trong tập thơ Huy Cận và đọc to lên, sau đó mở bất kỳ một trang trong tập thơ Thanh Thảo và đọc, chúng ta sẽ có kết luận". Sau màn đối chất thơ vừa bất ngờ vừa thú vị này, cả Hội đồng xét giải thơ đã đi tới đồng thuận, rất nhẹ nhàng. Đó là sự lựa chọn vừa công bằng vừa nghiêm túc. Người có tác phẩm được chọn trao giải rất vui, mà người không được chọn cũng chẳng buồn.Phải nói, 46 năm trước, Hội đồng chấm giải thưởng văn học của Hội Nhà văn đã lựa chọn tác phẩm ở vòng chung khảo như vậy. Các hội đồng xét giải của Hội Nhà văn chúng ta bây giờ rất nên tham khảo cách xét chọn vừa vô tư vừa thú vị này, để "không ai bị bỏ lại phía sau", dù không nhận được giải thưởng.Sau khi nhận giải thưởng mấy năm, tới năm 1983, tôi mới được gặp trực tiếp nhà thơ Xuân Diệu. Cuộc gặp gỡ bên ly bia rất vui, từ đó cho tới cuối đời, nhà thơ Xuân Diệu coi tôi như một đứa em ruột. Ông rất thương tôi, và tôi thường đi với ông về vùng quê Tuy Phước là quê mẹ của Xuân Diệu.
Cũng có người chia sẻ dù họ từng yêu đương mặn nồng nhưng đã đường tình đôi ngã, chẳng muốn tiến xa đến hôn nhân, chỉ vì độ tuổi của "nửa kia" không hợp với câu "nhất gái hơn 2, nhì trai hơn 1".
Vòng loại khu vực miền Nam UEC 2022 khép lại, đã tìm ra 2 đại diện mạnh nhất
Trong đêm chung kết Người kể chuyện tình, Trần Minh Dũng trình diễn tiết mục Ngày đó chúng mình. Ngoài chất giọng ấm, phong cách trình diễn lãng tử, nam thí sinh còn bộc lộ khả năng diễn xuất khi hóa thân thành người đàn ông day dứt, nuối tiếc về một mối tình dang dở. Phần trình diễn giúp nam thí sinh nhận lời khen ngợi từ phía ban giám khảo.Theo ca sĩ Ngọc Sơn, phần trình diễn của Trần Minh Dũng tương đối an toàn. Tương tự, danh ca Thái Châu kỳ vọng nam ca sĩ sẽ gây ấn tượng mạnh hơn: “Ca khúc này của nhạc sĩ Phạm Duy khá đơn giản, không gây khó khăn cho ca sĩ. Theo sở thích của tôi, nếu bản phối được làm mới và tốt hơn, có thể tạo ra một phiên bản độc đáo hơn. Tôi mong muốn Dũng có thể phát huy hết tài năng và thể hiện những gì tuyệt vời nhất trong giọng hát của mình”.Danh ca Phương Dung nhấn mạnh đàn em hát “dễ như ăn cháo”. Không dừng lại ở đó, nữ nghệ sĩ còn khen ngợi: “Bạn hát ca khúc Ngày đó chúng mình hay, xuất sắc, không có gì khó khăn cả vì bạn hát với chất giọng nội lực và rất truyền cảm”. Sau hai đêm tranh tài, Trần Minh Dũng được ban giám khảo chấm 89,75 điểm, trở thành quán quân Người kể chuyện tình mùa 8. Trần Minh Dũng sinh năm 1987, quê gốc Cần Thơ. Anh lớn lên trong một gia đình không có truyền thống nghệ thuật nhưng với niềm đam mê ca hát từ nhỏ. Lớn lên, anh quyết tâm đặt chân đến TP.HCM để theo đuổi con đường ca hát. Những ngày đầu, anh gia nhập một nhóm nhạc nam, thử sức với đa dạng thể loại từ nhạc cách mạng, nhạc trẻ đến nhạc sôi động... Tên tuổi của anh được chú ý khi tham gia Nhân tố bí ẩn năm 2016, khi khán giả gọi với danh xưng “Bi Rain Việt Nam”. Sau cuộc thi, Trần Minh Dũng duy trì hoạt động ca hát. Mãi đến khi tham gia Người kể chuyện tình, anh mới giành giải quán quân đầu tiên trong sự nghiệp. Giọng ca 8X chia sẻ: “Lần này tôi quyết định tham gia để đánh dấu sự trở lại và cho tôi thêm một cơ hội. Đặc biệt, tại cuộc thi, tôi còn được hát những ca khúc tôi yêu thích, được thể hiện đúng sở trường. Nhận được giải thưởng này, tôi rất hạnh phúc vì cả cuộc đời đi thi, tôi đều dừng chân từ rất sớm. Tôi xem đây như cột mốc lớn trong sự nghiệp của mình”.Trước khi có được “quả ngọt” trong sự nghiệp, Trần Minh Dũng từng có nhiều năm lận đận trong nghề. Có thời điểm, nam nghệ sĩ quyết định “bỏ phố về quê” vì mông lung, mất định hướng. Nhớ lại giai đoạn khó khăn này, giọng ca 8X chia sẻ anh mất ngủ vì những bình luận tiêu cực về giọng hát lẫn phong cách trình diễn. Thậm chí, nam ca sĩ còn hoài nghi về năng lực của chính mình khi thấy bạn bè đồng trang lứa ngày càng phát triển. Sau khi cân nhắc, nam ca sĩ xin vào làm tại nhà hát Tây Đô với mức lương khiêm tốn. Trong thời gian công tác tại đây, anh còn tranh thủ làm công nhân để có thêm thu nhập. Bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của Trần Minh Dũng là vào năm 2016, khi anh quyết định tham gia Nhân tố bí ẩn, được ưu ái gọi với danh xưng “Bi Rain Việt Nam”. Đối với Trần Minh Dũng, danh xưng này không khiến anh thấy khó xử. Ngược lại, giọng ca 8X vui và hạnh phúc khi được so sánh với một ngôi sao nổi tiếng. Vốn dĩ hát theo bản năng, chưa từng qua trường lớp đào tạo, anh quyết định theo học các khóa thanh nhạc bài bản. Tuy nhiên, thời gian đầu anh gặp không ít khó khăn khi áp dụng những kỹ thuật mới, vì nó khác biệt hoàn toàn so với lối hát tự nhiên trước đây của mình.Sau nhiều năm đi hát, Trần Minh Dũng thừa nhận nguồn thu nhập cải thiện đáng kể, dù vẫn ở nhà thuê, đi xe công nghệ. Tuy nhiên, anh tự hào khi có thể thoải mái chi tiêu, mua sắm quà biếu tặng cha mẹ, người thân. Ngoài công việc ca hát, giọng ca gốc Cần Thơ còn hợp tác cùng bạn để kinh doanh riêng.Ở tuổi 38, trong khi sự nghiệp đang trên đà thăng hoa, Trần Minh Dũng thừa nhận đường tình duyên của bản thân còn nhiều trắc trở. Dù mong muốn có một tổ ấm riêng, anh vẫn cảm thấy “duyên chưa tới” và ngại bước vào một mối quan hệ vì sợ bị bỏ lại. “Cha mẹ anh luôn ủng hộ công việc của con trai, không ép chuyện lập gia đình, nhưng đôi khi cũng nói khéo”, nam ca sĩ hài hước bày tỏ.
