CMC đồng hành tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu thúc đẩy chuyển đổi số
Khoảng 16 giờ, tại khu vực xung quanh đường hoa Nguyễn Huệ có rất đông người tìm đến vui chơi, chờ thời điểm khai mạc. Ở dọc 2 bên đường Nguyễn Huệ nhiều người đứng tập trung bên hàng rào, hướng nhìn vào bên trong. Ai cũng háo hức chờ được tham quan, chụp ảnh cùng với linh vật rắn dễ thương. Anh Nguyễn Công Bình (ngụ TP.Thủ Đức) cho biết đã có mặt ở bên ngoài đường hoa Nguyễn Huệ từ lúc 16 giờ để chờ mở cửa. Trước đó, anh đã cùng các con đi dạo xung quanh khu vực này và đến 18 giờ đứng ở hàng rào, khu vực gần cổng vào đường hoa Nguyễn Huệ để theo dõi lễ khai mạc sắp tới."Tôi nhận thấy linh vật rắn năm nay rất có hồn, đẹp, dễ thương đến từng chi tiết. Tôi chỉ mong chờ giờ mở cửa là dẫn con vào tham quan liền", anh Bình chia sẻ.Giải mã 'cơn sốt' thi đánh giá năng lực
Như Thanh Niên ngày 2.2 đã thông tin, liên quan vụ dùng súng hoa cải bắn trộm, xẻ thịt 6 con trâu, Công an H.Hải Lăng (Quảng Trị) đã thi hành lệnh giữ người trong trường hợp khẩn cấp đối với 6 nghi phạm để điều tra về hành vi trộm cắp tài sản.Bước đầu, cơ quan điều tra xác định vào ngày 26.1, Trần Văn Huy, Trần Thiện, Nguyễn Văn Hòa (cùng 35 tuổi), Phạm Văn Thắng (28 tuổi), Lê Văn Phúc, Nguyễn Khắc Tiệp (cùng 36 tuổi, cùng ở xã Hải Sơn, H.Hải Lăng) đến khu vực rừng khe Dốc Dài thuộc xã Hải Sơn bắn trộm 6 con trâu để lấy thịt.Trước đó, Công an H.Hải Lăng nhận đơn trình báo của ông Nguyễn Văn Viết (thôn Tây Chánh, xã Hải Chánh, H.Hải Lăng) về việc gia đình ông và 2 hộ khác bị mất trộm 6 con trâu, có tổng trị giá khoảng 120 triệu đồng.Theo lời khai ban đầu của các nghi phạm, thấy trâu của người dân chăn thả ở vùng đồi núi, xa khu dân cư, vài ngày mới trông coi một lần nên nảy sinh ý định trộm cắp, xẻ thịt đem bán kiếm tiền tiêu xài.Sau khi dùng súng hoa cải bắn hạ 6 con trâu, cả 6 nghi phạm xẻ thịt lấy đi phần đùi, lưng rồi đem bán cho người dân trong vùng với giá 160.000 đồng/kg. Tổng cộng, 6 nghi phạm bán được gần 40 triệu đồng.Dù nhận tin báo vào ngày 28.1 (tức 29 tháng Chạp) nhưng cán bộ, chiến sĩ Công an H.Hải Lăng, công an các xã trên địa bàn cùng các lực lượng, chính quyền địa phương liên quan đã xác định phải khẩn trương điều tra, làm rõ vụ việc xuyên tết.Công an H.Hải Lăng cho biết vụ việc đang được mở rộng điều tra. Qua vụ việc này, Công an H.Hải Lăng khuyến cáo người dân không thả rông gia súc trong rừng; phải có biện pháp trông coi, bảo vệ tài sản của gia đình, tránh vụ việc tương tự xảy ra.
Sổ đỏ tại các khu đô thị Nha Trang vướng do đâu?
Tối 18.1, Công an Hà Nội đã thông tin chính thức về vụ việc 4 người trong gia đình ở xã Hoàng Long (H.Phú Xuyên, Hà Nội) tử vong.Theo Công an Hà Nội, khoảng 14 giờ 30 ngày 17.1, gia đình phát hiện bà Đ.T.N (79 tuổi, trú xã Hoàng Long) tử vong trên giường ở phòng khách.Kiểm tra tiếp, người thân phát hiện bà Đ.T.T (50 tuổi; con dâu bà N.) cùng con trai 17 tuổi và con gái 19 tuổi bà T. tử vong dưới gầm giường tại buồng ngủ cạnh phòng khách.Nhận tin báo, lãnh đạo Công an Hà Nội đã trực tiếp đến hiện trường chỉ đạo điều tra.Khoảng 12 giờ 30 ngày 18.1, Công an Hà Nội đã phối hợp với các cục nghiệp vụ của Bộ Công an, Công an tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu bắt giữ Vũ Văn Vương (52 tuổi, con trai bà N.).Bước đầu, nghi phạm Vũ Văn Vương thừa nhận đã ra tay sát hại vợ và 2 con.Công an Hà Nội cho biết, Vũ Văn Vương âm tính với ma túy nhưng có dấu hiệu trầm cảm, tâm lý bất thường.Công an Hà Nội đang di lý Vũ Văn Vương từ Bà Rịa - Vũng Tàu về Hà Nội về để điều tra làm rõ vụ án.
Sáng 6.2, Phòng NN-PTNT H.Đăk Glei cho biết đang triển khai các biện phòng bệnh lở mồm long móng bùng phát tại địa phương.Hiện địa phương này đã ghi nhận 73 con gia súc (63 con bò và 10 con trâu) của 33 hộ dân tại xã Đăk Nhoong và xã Xốp mắc bệnh lở mồm long móng với các triệu chứng như: đi lại không bình thường, biểu hiện mệt mỏi, chảy nước dãi, bỏ ăn...Vài ngày trước, nhiều hộ dân tại xã Đăk Nhoong (H.Đăk Glei) phát hiện đàn trâu, bò có triệu chứng bỏ ăn, đi lại không bình thường.Ông A Nhải (thôn Đăk Nhoong, xã Đăk Nhoong) cho biết, sau khi phát hiện trâu, bò có biểu hiện lạ, ông đã báo cơ quan chức năng về tình trạng đàn trâu, bò của gia đình. Qua kiểm tra, cơ quan chức năng xác định đàn trâu, bò tại xã Đăk Nhoong mắc bệnh lở mồm long móng."Hiện tôi và bà con đang thực hiện các biện pháp ngăn ngừa, không cho dịch bùng phát", ông A Nhải nói.Theo Phòng NN-PTNT H.Đăk Glei, trong năm 2024, một số gia súc tại địa phương không được tiêm phòng vắc xin lở mồm long móng. Nguyên nhân là do trong quá trình tiêm phòng, một số gia súc đang mang thai và thả rông trong rừng không bắt giữ được. Hiện Phòng NN-PTNT H.Đăk Glei đang bám sát ổ dịch để theo dõi, hướng dẫn các hộ phòng, chống dịch bệnh lây lan.UBND H.Đăk Glei đã chỉ đạo Phòng NN-PTNT huyện xuất cấp 100 lít hóa chất, 1.000 kg vôi bột, 85 bộ quần áo bảo hộ, khẩu trang để khử trùng tiêu độc chuồng trại, môi trường tại ổ dịch và các thôn tiếp giáp; hướng dẫn người dân quản lý, cách ly, xử lý, chăm sóc, chữa trị cho gia súc mắc bệnh.UBND H.Đăk Glei cũng chỉ đạo các cơ quan chuyên môn phối hợp với UBND xã Đăk Nhoong và xã Xốp tăng cường công tác thông tin tuyên truyền, hướng dẫn các biện pháp phòng chống dịch bệnh lở mồm long móng... cho người dân địa phương.
Tỷ lệ đậu thị thực du học Úc giảm kỷ lục
Lần đầu tiên tôi biết về mẹ hình như là lúc lên 4, khi đó ba vừa tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp 1 ở Hà Nội về. Đó cũng là lần đầu tiên ba gặp đứa con gái thứ 2 là tôi.Sáng hôm đó, hình như mẹ lúi húi trong bếp, ba bế tôi xuống hỏi: "Em cho ba con anh ăn gì?". Tôi đòi ăn khoai, là hai củ khoai hôm trước ba nói để sáng mai hẵng ăn. Mẹ nói con ăn cơm đi, mẹ ăn khoai rồi. Tôi khóc ăn vạ. Ba bế tôi lên vai nói ra vườn hái cam. Mẹ nhìn theo hai cha con rồi nói: "Có ba về là nhõng nhẽo quá, ở nhà với mẹ có thế đâu…".Tôi không thể nào diễn tả được ánh mắt ấy, chỉ là sau này nhớ lại, ngẫm nghĩ thì hiểu rằng: Đó là lời của một người vợ, người mẹ hạnh phúc.Ba mẹ cưới nhau xong thì ba đi bộ đội rồi giải ngũ, học tiếp cấp 3. Ba bắt đầu ra Hà Nội học đại học thì mẹ có bầu tôi. Trong bốn năm xa cách ấy là bom đạn, thiếu thốn, mẹ một mình làm ruộng, nuôi hai con và chăm sóc ba mẹ chồng. Chừng ấy năm tháng xa chồng của một người vợ trẻ hẳn không ít khó khăn và cả đau khổ. Nhưng, khi có thể dựa đỡ vào chồng, dù chỉ là dỗ đứa con gái hờn dỗi, với mẹ đó là khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa. Cái cảm giác hạnh phúc trên khuôn mặt, ánh mắt mẹ rõ ràng đến nỗi 55 năm sau, tôi vẫn nhớ như in, như thể xem lại một cảnh phim ấn tượng.Mùa đông đầu tiên sau khi đi làm, ba mua cho mẹ một cái áo bông chần màu đen láng mượt. Với quê miền Trung thời đó, chiếc áo là của hiếm. Khi ba đang ở nhà, lúc nào mẹ cũng mặc. Hôm đó, trời lạnh lắm, đi cấy về, mẹ khoe với ba: "Bữa ni ở ngoài đồng ai cũng khen áo đẹp, các chị ấy nói cả làng ni, chưa có ai được chồng mua áo đẹp cho như vậy".Mẹ cười, mắt lấp lánh. Người ta hẳn sẽ hạnh phúc tận cùng khi chỉ yêu, hiến dâng, không chờ đợi, không đòi hỏi và khi được trao đền, thì cảm giác như đó là quà tặng vô giá.Ba tôi đi công tác xa, năm thì mười họa về nhà một bữa. Mỗi lần ba về, trong nhà như có tiệc. Mẹ nấu cho ba những món ngon nhất mà quanh năm mấy mẹ con chẳng mấy khi được ăn. Có con lợn nuôi mấy tháng chờ tết cân cho mậu dịch để lấy lụa, bột mì, ba đòi làm thịt, mẹ đồng ý luôn. Cứ tưởng ba chỉ lấy bộ lòng ăn rồi để các thứ còn lại cho mẹ bán, ai dè ba nói: "Chia ra từng các phần nhỏ, biếu hết bà con quanh nhà".Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Mẹ làm theo, nét mặt rất vui.Có cái ao trước cửa nhà, mẹ thả cá để cuối năm thu hoạch. Ba về bất chừng, gọi người tát nước, bắt cá chia cho cả xóm, mẹ cũng chiều ý ba. Các dì tôi nói: "Mạ mấy đứa yêu và chiều chồng vô điều kiện".Mẹ ốm, đi viện đâu hơn tháng thì về nhà. Làng xóm tới thăm rất đông, ai mẹ cũng quay mặt ra chào, cố tiếp chuyện giữa những cơn đau. Duy chỉ có chị cả tôi ôm đứa em út lúc đó mới 10 tháng tuổi tới thì mẹ quay mặt vào vách. Bà nội tôi nói: "Các con để cho mẹ nghỉ". Sau này, khi mẹ mất lâu lâu, bà giải thích với tôi: "Lúc đó mẹ con sợ em nó nhớ ra mẹ rồi vài bữa nữa, không còn mẹ, em nó khóc, bà cháu mình không dỗ được".Mẹ là vậy, kể cả khi sắp rời cõi đời, vẫn chỉ nghĩ cho người khác.Sau này, gặp những chuyện này kia, đôi khi tôi sững lại, tự hỏi: "Nếu là mẹ, bà sẽ xử lý thế nào nhỉ?". Và khi đã lội qua nhiều năm tháng và đường đất cuộc đời, tôi tìm được câu trả lời chung cho nhiều tình huống: Mẹ đã nghĩ và làm như tính cách trời sinh, mọi sự đều nghĩ cho người khác, sống cho người khác. Mẹ cũng không có cơ hội chiêm nghiệm như thế là đúng hay sai, bởi bà đã ra đi khi chưa kịp nhìn lại…Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Và những đứa con của mẹ cũng hạnh phúc mỗi khi nhớ về người.
