Cháy kho chứa len, khói lửa bao trùm khu dân cư ở TP.Đà Lạt
Liên đoàn, bộ môn đua thuyền Việt Nam và TP.HCM kêu gọi sự chung tay hỗ trợ của cộng đồng trước hoàn cảnh ngặt nghèo của HLV Võ Văn Tìm, người có nhiều đóng góp cho đua thuyền Việt Nam.Hôm nay (12.3), ông Hoàng Đức Tân, Giám đốc Trung tâm Thể thao dưới nước TP.HCM nói với Thanh Niên: "Võ Văn Tìm nguyên là HLV đội tuyển đua thuyền Việt Nam và là HLV của đội tuyển đua thuyền TP.HCM trong nhiều năm qua. Hồi tháng 12 năm ngoái, Tìm có một số dấu hiệu bất thường trên cơ thể nên đã đến bệnh viện kiểm tra. Điều không may xảy đến khi kết luận đưa ra là anh bị u gan và được chỉ định mổ gấp, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Sau đó anh mổ cắt bỏ 1/2 lá gan, sức khỏe suy yếu. Sau phẫu thuật, bác sĩ cho biết phần gan còn lại cũng trong tình trạng báo động, phác đồ điều trị về lâu dài sẽ rất vất vả và khó khăn".Ông Hoàng Đức Tân cho biết thêm hoàn cảnh gia đình của HLV Võ Văn Tìm rất khó khăn khi con nhỏ mới 11 tháng tuổi, công việc của vợ thu nhập không ổn định. Gia đình nhỏ của anh cũng phải ở ké tại ký túc xá CLB Thể dục thể thao Thanh Đa mà Tìm là trụ cột. Thời gian qua, các đồng nghiệp trong đơn vị đã cùng nhau đóng góp để san sẻ chi phí điều trị cho Tìm. Tuy nhiên khó khăn vẫn chồng chất nên phía gia đình xin phép được xuất viện về nhà, nếu điều kiện cho phép mới có thể chữa trị. Vì thế rất mong nhận được sự chia sẻ, thăm hỏi động viên từ các anh, chị, cô, chú, các nhà hảo tâm, để gia đình em Tìm vượt qua được giai đoạn khó khăn này. Trong khi đó chị Nguyễn Thị Hường, vợ của HLV Võ Văn Tìm thổ lộ: "Gia đình nội ngoại chúng tôi chúng tôi đều khó khăn nên 2 vợ chồng phải tự lo mọi thứ. Mẹ tôi cũng đang bị ung thư tuyến giáp nên cháu nhỏ nhờ bà nội trông giúp. Bác sỹ nói chi phí chữa trị cũng từ vài trăm hoặc trong tình huống xấu phải ghép gan thì chi phí cả tiền tỉ nên gia đình chẳng biết xoay xở thế nào. Tôi chỉ biết động viên anh cố gắng từng ngày". Bà Dương Hồng Hạnh - Chánh văn phòng Liên đoàn Đua thuyền Việt Nam kiêm phụ trách bộ môn đua thuyền Cục TDTT cũng có thư ngỏ đến các anh chị em HLV, VĐV môn đua thuyền và các bạn bè gần xa về hoàn cảnh của HLV Võ Văn Tìm với hi vọng: "tiếp thêm động lực, sức mạnh để Tìm sớm bình phục trở lại làm một người con hiếu thảo, người chồng mẫu mực, người cha kính yêu và đặc biệt là một HLV đua thuyền giỏi, đầy nhiệt huyết với nghề".HLV Võ Văn Tìm quê ở Phú Yên, người có công đầu trong đào tạo, huấn luyện giúp đội tuyển đua thuyền truyền thống TP.HCM nhất toàn đoàn từ năm 2019 đến năm 2024 trước khi anh lâm bệnh. Học trò nổi bật nhất của HLV Võ Văn Tìm chính là Hoàng Văn Vương, nhà vô địch SEA Games 32 năm 2023 tại Campuchia. Hồi tháng 6.2024, HLV Võ Văn Tìm còn dẫn dắt đội tuyển đua thuyền TP.HCM đoạt HCV ở giải đua thuyền truyền thống tại Nga. Thông tin hỗ trợ HLV Võ Văn Tìm xin gửi về:- Họ và tên: Phan Thị Thiện (HLV đội tuyển đua thuyền TPHCM)- STK: 0531002572203 (Vietcombank)Nhận định bóng đá Liverpool vs Chelsea (23 giờ 30 ngày 28.8): Cuộc sát hạch căng thẳng
Mới đây, UBND tỉnh Quảng Ninh yêu cầu các địa phương, sở, ban, ngành liên quan tiến hành rà soát lại toàn bộ cơ sở nuôi trồng thủy sản trên biển. Những cơ sở nào chưa hoàn thành việc chuyển đổi yêu cầu khẩn trương thực hiện dứt điểm. Đặc biệt là tăng cường công tác kiểm tra thường xuyên, kiên quyết không để phát sinh tình trạng người dân tái sử dụng phao xốp trong nuôi trồng thủy sản trên vùng biển của tỉnh Quảng Ninh.
Theo bước chân tình nguyện: Mang yêu thương lên vùng sạt lở
Tại Tây nguyên, giá cà phê giảm hơn 30.000 đồng từ mốc 135.000 đồng/kg xuống còn khoảng 103.000 đồng/kg.
Nhìn hàng hoa vắng tanh, tôi thoáng bồi hồi, tự giận mình một chút, không ra sớm hơn để gặp, nhìn thêm một chút nụ cười hiền hậu của đôi vợ chồng già. Nhưng cứ nghĩ mọi năm, bác Ba Khâm vẫn dọn dẹp muộn hơn chút xíu, để kêu xe về đến Bến Tre nghỉ ngơi vài tiếng trước khi ngắm pháo hoa giao thừa. Nên lỡ mất cái nắm tay như mọi năm, nghe chừng từ bác một khoảnh khắc trìu mến.Hôm trước, tôi dọn dẹp nhà cửa xong, xách xe chạy ra thấy hai vợ chồng bác đang tíu tít mua bán. Mai, quất, sống đời và đủ thứ hoa. Xôn xao người hỏi han trả giá. Tôi chọn hai chậu bạch mai nhỏ nhắn, như mọi năm. Mỗi chậu khoảng vài chục búp, mới nở một bông, rồi dúi vào túi bác 200 ngàn. Là vì trước đó, tôi không dám hỏi, chỉ e bác không lấy tiền, nên khi loáng thoáng một người bảo rằng mỗi chậu 100 ngàn, mới làm ra vậy. Y như mọi năm!Sáng 27 tết, tôi đã dạo công viên Làng Hoa, mua được chậu mai vàng của một chủ vườn ở P. Thạnh Xuân, Q.12, TP.HCM. Để về chưng góc nhà, đưa mắt ưng ý chậu mai vừa vặn, búp nhiều, dáng thế cũng hợp, nên khi chú bán mai ra giá 1,5 triệu, mua luôn không ngần ngừ. Cái cách mua hoa năm nào với tôi, cũng là để vui chút với vườn với ruộng mà họ đã đổ mồ hôi chăm bẵm. Xe giằng xong chậu mai phía sau, chú lái ngồi lên, vỗ vai người bán bắt tay cười cái, là đi.…Bây giờ, thì những nhà vườn đã lục tục chất bớt hoa lên xe. Còn lại một ít họ rao “xổ hoa xổ hoa” vang rộn các góc công viên. Tôi chú ý một cặp ý chừng là vợ chồng, nghiêng ngó chỉ trỏ mấy chậu linh sam đang trổ hoa tím, nhỏ li ti hương thoang thoảng. Chị bán hoa da trắng mày cong, nói: “cặp 700 ngàn, cô chú à”. Họ trả, thôi bớt 100 ngàn, lấy cặp về chưng cho đẹp. Chị bán hoa dường như giãn cặp mày, cười duyên dáng: ừ, cô chú lấy đi. Vậy là cả ba lấy túi ni lon níu níu buộc buộc, nói lời chúc nhau đôi câu. Nghe lời yêu thương chuyển ý rót vào tai nhau, đất trời như rộn vui! Tôi dạo vài vòng. Giờ này không mua hoa nữa. Nhớ lúc xách xe đi, đứa con gái út cười, nói: “Rồi, ba lại đi làng hoa”. Ý cháu là ba nó cứ thích chạy xe đi, là mua hoa về, để rồi sau đó loay hoay không biết dọn xếp để chưng góc nào trong nhà. Tôi cười “lần này không mua nữa, chỉ dạo thôi”.Gần thêm nửa tiếng. Loanh quanh bất chợt, thế nào tôi cũng vòng đến chỗ chú Bảy Chợ Lách (là biệt danh tôi đặt cho một người quen, dân bán bông ở Bến Tre lên). Hỏi han vài câu, nhìn đám bông cúc vàng mâm xôi đã vợi đi, còn lưa thưa chen giữa đám cúc tím nhỏ xinh, biết là hoa cũng bán được nhiều. Năm nào cũng vậy, chú Bảy rời Sài Gòn sau 5g chiều. Công viên kêu dọn trước 12g, thì chú qua xin mấy cổng nhà mặt tiền phía đối diện, bán thêm một chút, kiếm tiền xe về kịp đón giao thừa.Vậy là một mùa hoa của ngày cuối năm Giáp Thìn đã vãn. Nhìn quanh, tôi có cảm giác chút trống vắng hơn mấy bữa trước. Nhưng hoa đã về với mọi nhà, xóm ngõ để đẹp hơn những ngày thường tất bật lo toan.Để rồi các gia đình quây quần lúc giao thừa, ngắm những nụ hoa, mầm lá xanh tươi đang gọi xuân về!
Mở rộng di tích Chiến thắng Chư Bồ - Đức Cơ
Nhìn hàng hoa vắng tanh, tôi thoáng bồi hồi, tự giận mình một chút, không ra sớm hơn để gặp, nhìn thêm một chút nụ cười hiền hậu của đôi vợ chồng già. Nhưng cứ nghĩ mọi năm, bác Ba Khâm vẫn dọn dẹp muộn hơn chút xíu, để kêu xe về đến Bến Tre nghỉ ngơi vài tiếng trước khi ngắm pháo hoa giao thừa. Nên lỡ mất cái nắm tay như mọi năm, nghe chừng từ bác một khoảnh khắc trìu mến.Hôm trước, tôi dọn dẹp nhà cửa xong, xách xe chạy ra thấy hai vợ chồng bác đang tíu tít mua bán. Mai, quất, sống đời và đủ thứ hoa. Xôn xao người hỏi han trả giá. Tôi chọn hai chậu bạch mai nhỏ nhắn, như mọi năm. Mỗi chậu khoảng vài chục búp, mới nở một bông, rồi dúi vào túi bác 200 ngàn. Là vì trước đó, tôi không dám hỏi, chỉ e bác không lấy tiền, nên khi loáng thoáng một người bảo rằng mỗi chậu 100 ngàn, mới làm ra vậy. Y như mọi năm!Sáng 27 tết, tôi đã dạo công viên Làng Hoa, mua được chậu mai vàng của một chủ vườn ở P. Thạnh Xuân, Q.12, TP.HCM. Để về chưng góc nhà, đưa mắt ưng ý chậu mai vừa vặn, búp nhiều, dáng thế cũng hợp, nên khi chú bán mai ra giá 1,5 triệu, mua luôn không ngần ngừ. Cái cách mua hoa năm nào với tôi, cũng là để vui chút với vườn với ruộng mà họ đã đổ mồ hôi chăm bẵm. Xe giằng xong chậu mai phía sau, chú lái ngồi lên, vỗ vai người bán bắt tay cười cái, là đi.…Bây giờ, thì những nhà vườn đã lục tục chất bớt hoa lên xe. Còn lại một ít họ rao “xổ hoa xổ hoa” vang rộn các góc công viên. Tôi chú ý một cặp ý chừng là vợ chồng, nghiêng ngó chỉ trỏ mấy chậu linh sam đang trổ hoa tím, nhỏ li ti hương thoang thoảng. Chị bán hoa da trắng mày cong, nói: “cặp 700 ngàn, cô chú à”. Họ trả, thôi bớt 100 ngàn, lấy cặp về chưng cho đẹp. Chị bán hoa dường như giãn cặp mày, cười duyên dáng: ừ, cô chú lấy đi. Vậy là cả ba lấy túi ni lon níu níu buộc buộc, nói lời chúc nhau đôi câu. Nghe lời yêu thương chuyển ý rót vào tai nhau, đất trời như rộn vui! Tôi dạo vài vòng. Giờ này không mua hoa nữa. Nhớ lúc xách xe đi, đứa con gái út cười, nói: “Rồi, ba lại đi làng hoa”. Ý cháu là ba nó cứ thích chạy xe đi, là mua hoa về, để rồi sau đó loay hoay không biết dọn xếp để chưng góc nào trong nhà. Tôi cười “lần này không mua nữa, chỉ dạo thôi”.Gần thêm nửa tiếng. Loanh quanh bất chợt, thế nào tôi cũng vòng đến chỗ chú Bảy Chợ Lách (là biệt danh tôi đặt cho một người quen, dân bán bông ở Bến Tre lên). Hỏi han vài câu, nhìn đám bông cúc vàng mâm xôi đã vợi đi, còn lưa thưa chen giữa đám cúc tím nhỏ xinh, biết là hoa cũng bán được nhiều. Năm nào cũng vậy, chú Bảy rời Sài Gòn sau 5g chiều. Công viên kêu dọn trước 12g, thì chú qua xin mấy cổng nhà mặt tiền phía đối diện, bán thêm một chút, kiếm tiền xe về kịp đón giao thừa.Vậy là một mùa hoa của ngày cuối năm Giáp Thìn đã vãn. Nhìn quanh, tôi có cảm giác chút trống vắng hơn mấy bữa trước. Nhưng hoa đã về với mọi nhà, xóm ngõ để đẹp hơn những ngày thường tất bật lo toan.Để rồi các gia đình quây quần lúc giao thừa, ngắm những nụ hoa, mầm lá xanh tươi đang gọi xuân về!
