Chuyện hoàng tử Cảnh đi theo Giám mục Bá Đa Lộc sang Pháp
Váy 1.264 cánh hoa đổi hình theo bước đi khiến tín đồ công nghệ phát sốt
Theo đó, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Bình Dương đã bầu bổ sung chức danh Phó bí thư Tỉnh ủy đối với ông Nguyễn Lộc Hà (50 tuổi, quê quán P.Chánh Phú Hòa, TP.Bến Cát, Bình Dương) thay cho ông Nguyễn Hoàng Thao, nguyên Phó bí thư Thường trực Tỉnh ủy đã nghỉ hưu theo chế độ từ ngày 1.11.2024.Ông Nguyễn Lộc Hà có trình độ cử nhân kiến trúc, cử nhân kinh tế chính trị, cao cấp lý luận chính trị, được bầu làm Phó chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương từ tháng 10.2020.Tại hội nghị Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Bình Dương lần thứ 41, ông Nguyễn Lộc Hà đã được bầu giữ chức vụ Phó bí thư Tỉnh ủy với 100% số phiếu đồng ý (46/46) nhiệm kỳ 2021-2025.Đến nay, Tỉnh ủy Bình Dương có ông Nguyễn Văn Lợi, Bí thư Tỉnh ủy và 2 Phó bí thư là ông Võ Văn Minh (Chủ tịch UBND tỉnh) và ông Nguyễn Lộc Hà.Cũng tại hội nghị, Tỉnh ủy Bình Dương đã trao quyết định của Thủ tướng Chính phủ phê chuẩn kết quả bầu ông Bùi Minh Thạnh, Tỉnh ủy viên, Phó chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương nhiệm kỳ 2021-2026.Ông Bùi Minh Thạnh (53 tuổi, quê quán P.Chánh Mỹ, TP.Thủ Dầu Một, Bình Dương) có trình độ cử nhân xây dựng Đảng, cao cấp chính trị; xuất thân từ cán bộ Đoàn với chức vụ Phó bí thư Thị đoàn Thủ Dầu Một.Trước khi được bầu làm Phó chủ tịch UBND tỉnh, ông Thạnh từng trải qua các chức vụ: Chủ tịch UBND P.Phú Hòa (TP.Thủ Dầu Một); Chánh văn phòng Thị ủy Thủ Dầu Một, Phó chủ tịch UBND TP.Thủ Dầu Một; Phó bí thư thường trực Thành ủy Thủ Dầu Một.
Chủ tịch ĐH Quản lý Singapore: 'Để phát triển, các trường đừng cố trở nên giống nhau'
Cô Lan dạy vật lý lớp chuyên văn của tôi ngày ấy thật sự rất đẹp, đẹp lắm ấy. Hồi đấy cô để tóc hơi xoăn, hôm thì cô để xõa xuống vai, đung đưa theo bước đi; hôm thì cô quấn tóc lên. Cổ cô trắng, đẹp.Tôi nhớ cô trang điểm nhẹ nhàng, nhìn rất tươi, lúc nào mắt cô cũng cười. Cô thường đi giày cao gót cỡ 10 cm mà toàn gót nhọn. Suốt mấy năm cấp 3, cô là cô giáo đẹp nhất trong mắt tôi.Khi cô mở lớp dạy nhảy ở trường, 1/3 lớp tôi rủ nhau đi học mỗi tuần 3 buổi chiều. Vì nhiều lý do, tôi và nhiều bạn không thể đi học nhảy ở lớp của cô, nhưng đám bạn tôi chơi thân đều đi học. Thế là vào mỗi giờ ra chơi, chúng tôi dạy lại nhau.Này là điệu foxtrot, quickstep chân phải nhanh như máy khâu… Này là điệu rock-and-roll tay xoay đều đẩy nhau xoay tròn… Này là điệu valse dặt dìu êm ái… Lớp toàn con gái ư? Không sao, có mấy đứa học bước chân nam, rồi chỉ cho mấy đứa khác. Không cần bật nhạc, chúng tôi thay nhau đếm nhịp: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám. Hai, hai, ba, bốn, năm, sáu… Vui vẻ quên luôn cả thời gian.Rồi chuông vào lớp reo lên, chúng tôi giật mình khựng lại khi tiếng cô Lan vang lên ngoài cửa lớp: "Mấy đứa làm gì đấy? Học nhảy hả?". Cứ ngỡ cô sẽ trách móc gì đó, ai nấy chạy cuống lên về chỗ ngồi giả vờ nghiêm túc chuẩn bị học. Ngờ đâu cô gọi giật một bạn lại, rồi thong thả để cặp tài liệu đựng giáo án lên bàn giáo viên, lại thong thả bước xuống khỏi bục giảng đứng cạnh cô bạn đó. Cả lớp ngỡ ngàng khi cô bắt đầu tự mình hướng dẫn lại bước nhảy khi nãy của cô bạn nọ. Cứ thế, hai cô trò làm mẫu đủ các bước nhảy cơ bản của điệu valse trước lớp.Tất nhiên hôm ấy chúng tôi không học đủ thời lượng tiết học. Nhưng có hề gì, cô giáo hứa lần sau học bù, học đuổi, mà kịp thời gian thì sẽ lại hướng dẫn thêm một điệu nhảy nữa. Các khái niệm cơ bản về khiêu vũ của chúng tôi được mở đầu như thế, song song với các khái niệm vật lý khô khan.Cuối năm học lớp 12, khi chuẩn bị hồ sơ du học, tôi gặp cô để xin thư giới thiệu. Tính tôi nhát nên lúng túng, cô trêu tôi "học chùa" mấy điệu nhảy của cô mãi rồi còn gì. Rồi cô hẹn ngày đưa tôi tờ giấy cô nắn nót viết và ký tên, kèm theo lời dặn "đi sang Tây học thì nhớ học nhảy lại nhé, em có năng khiếu lắm đó". Những ngày học ở Pháp, bạn bè cùng xúm lại kể chuyện trường Ams, nhiều bạn trường khác đều ngạc nhiên vì sao chúng tôi có nhiều hoạt động vui thế, trong đó có học nhảy.Về sau, tôi cũng học khiêu vũ lại, học chung với một Amser mà sau này cùng tôi về chung một nhà. Thêm nhiều kỷ niệm đẹp và thơ, nhưng lâu lâu tôi vẫn nhớ về những bước nhảy đầu tiên tôi học từ cô giáo xinh đẹp mang tên một loài hoa duyên dáng hồi ấy, lòng thầm cảm ơn cô đã khiến cho những tháng năm học trò của chúng tôi tràn đầy niềm vui.Tôi mê nhảy từ rất lâu, mê đến mức nằm mơ cũng thấy việc đi học nhảy. Sau đó, tôi đi học nhảy với thầy Hiếu cua-rơ, thầy dạy thuần cổ điển. Tôi học được 9 tháng thì bắt đầu đi dạy nhảy lớp đầu tiên ở trường Hà Nội Amsterdam. Lúc đó là năm 1992.Việc tôi dạy nhảy cho học sinh trong trường cũng có người muốn cấm. Nhưng tôi đam mê nên không từ bỏ. Tôi dạy trên lớp học, dạy ở hành lang, dạy ở đường đi ra nhà tập thể thao… Thời điểm dạy ở trường, phải đợi các thầy cô bố trí xong các lớp học, còn phòng nào trống thì các bạn khiêu vũ lẳng lặng vào, im như cá vì bị kẹp giữa hai lớp học ở hai bên. Khó khăn là thế, khổ là thế mà các bạn ấy vẫn quyết tâm để học thì phải biết nhu cầu của học sinh lúc đó về khiêu vũ lớn như thế nào.Cô Nguyễn Thị Lan (giáo viên môn vật lý, Trường Hà Nội - Amsterdam)
Cựu diễn viên phim Family Ties đã gọi vợ chồng Hoàng tử Harry này là "khách du lịch thảm họa" khi những bức ảnh Công tước và Nữ công tước xứ Sussex đang phân phát thực phẩm, đồ dùng cho các nạn nhân bên ngoài Trung tâm Hội nghị Pasadena được lan truyền."Meghan và Harry cảm thấy bị xúc phạm khi có người nghĩ đây chỉ là cơ hội chụp ảnh", một nguồn tin riêng chia sẻ với Page Six.Cặp đôi hiện đang sống cách thành phố Los Angeles khoảng 145 km về phía bắc. Tuy nhiên, nguồn tin cho biết: "Meghan sinh ra và lớn lên ở Los Angeles nên đây luôn là nhà của cô ấy".Theo người trong cuộc, Meghan Markle (43 tuổi), "không phải là khách du lịch" và "cô ấy thực sự đau buồn trước những người đã mất và những người có nhà cửa bị phá hủy trong các vụ cháy kinh hoàng này".Bateman (58 tuổi) đã chỉ trích cặp đôi này trên X, cho rằng họ "chẳng hơn gì những kẻ đuổi theo xe cứu thương". Nữ diễn viên đăng lại đoạn clip ghi lại cảnh Harry và Markle giúp đỡ các nạn nhân tại một trung tâm hội nghị ở Pasadena, California vào cuối tuần qua.Bateman viết: "Họ thực hiện một 'bức ảnh' thật kinh tởm. Họ đang 'tham quan thiệt hại' sao? Họ có phải là chính trị gia không?", rồi kết luận: "Họ không sống ở đây, họ chỉ là khách du lịch. Khách du lịch thảm họa".Nhiều vụ cháy đã bùng phát ở Los Angeles vào tuần trước, lớn nhất trong số đó là vụ cháy Palisades và Eaton khiến hơn 150.000 người phải di dời và thiêu rụi nhà cửa trên diện tích 16.000 hecta.Hoàng tử Harry (40 tuổi) và vợ "đầu tư rất nhiều thời gian, nguồn lực, họ đã quyên góp tiền bạc và các vật dụng thiết yếu". Nguồn tin cho biết thêm: "Họ cũng dành nhiều thời gian cho hoạt động tình nguyện, thậm chí từ rất lâu trước khi giới truyền thông biết đến sự tham gia thiện nguyện của họ".
Kiểm soát không nghiêm, thảm họa còn rình rập
Nhiều người trong số chúng ta có thể nghĩ rằng đây chỉ là một yếu tố thiết kế nhưng thực tế màu sắc của cổng USB mang ý nghĩa quan trọng về khả năng mà chúng mang lại.Theo USB Implementers Forum (USB IF), tổ chức chịu trách nhiệm duy trì tiêu chuẩn USB, mã màu được áp dụng để giúp người dùng nhận biết các chức năng khác nhau của cổng. Cụ thể, cổng USB màu xanh lam thường chỉ ra rằng đây là cổng USB 3.0 có thể truyền dữ liệu với tốc độ lên đến 5 gigabit mỗi giây (Gbps). Ngược lại, cổng màu đen biểu thị cho USB 2.0 với tốc độ truyền dữ liệu chậm hơn nhiều.Đây là một cổng khá mới lạ trong mắt của nhiều người nhưng lại có ý nghĩa thú vị. Cổng này không chỉ có khả năng truyền dữ liệu mà còn cung cấp điện thụ động, cho phép sạc thiết bị ngay cả khi máy tính đã tắt.Cổng USB-A màu vàng (loại cổng hình chữ nhật) về cơ bản giống như cổng USB màu đỏ được dùng để đánh dấu các cổng tuân thủ tiêu chuẩn USB 2.0 hoặc USB 3.0 Gen 1. Điều đó có nghĩa chúng có thể truyền ít nhất 5 Gbps dữ liệu hoặc lên đến 20 Gbps trong một số trường hợp. Cuối cùng, cổng USB màu xanh lam cũng là USB 3.0, nhưng nó không phải là cổng sạc khi máy tính đã tắt.Cần lưu ý cổng USB màu vàng và màu cam đều có khả năng cung cấp điện thụ động, tuy nhiên chúng có thể có tốc độ truyền dữ liệu khác nhau. Màu cam thường liên quan đến USB 3.0 và thường xuất hiện trên các thiết bị công nghiệp.Đối với USB-C, loại cổng phổ biến hiện nay, chức năng không bị ràng buộc với mã màu. Thay vào đó, phiên bản USB (như 2.0, 3.1) sẽ xác định chức năng của cổng. Một số công ty có thể áp dụng mã màu cho cổng USB-C, nhưng điều này không phải là quy tắc chung và dẫn đến sự nhầm lẫn cho người tiêu dùng.Mặc dù USB là chuẩn kết nối được duy trì bởi USB IF nhằm đảm bảo các phụ kiện USB hoạt động tương thích với nhau. Tuy nhiên, USB-IF cũng không thể kiểm soát việc các công ty triển khai USB theo tiêu chuẩn. Do đó, người dùng cần kiểm tra kỹ lưỡng các cổng USB và cáp để đảm bảo chúng hoạt động như mong đợi, không nên chỉ dựa vào mã màu để xác định khả năng của chúng.

Chủ tịch BRG nhận danh hiệu 'Nữ Doanh nhân Việt Nam tiêu biểu - Cúp Bông Hồng Vàng'
Đi làm lại khi chưa hết thời gian nghỉ thai sản, tiền lương tính thế nào?
Nam diễn viên Brad Pitt (61 tuổi) kêu gọi người dân Mỹ "tập trung lại" trong một đoạn video được ghi hình trước và phát sóng tại lễ khai mạc chung kết Super Bowl (giải bóng bầu dục quốc gia Mỹ) hôm 9.2, trước trận đấu giữa Kansas City Chiefs và Philadelphia Eagles."Bằng cách nâng đỡ người khác, đó là cách chúng ta vươn lên. Hôm nay, chúng ta đoàn kết lại, không chỉ những cầu thủ và huấn luyện viên hay những đội bóng mà tất cả chúng ta, những người mơ mộng, những chiến binh, những người xây dựng và những người tin tưởng, cùng nhau ăn mừng trận đấu vĩ đại nhất của chúng ta", Brad Pitt nói trong video."Khi chúng ta gắn kết với nhau bởi một mục tiêu chung, chúng ta đã đạt đến đỉnh cao, tạo ra thành tựu, thúc đẩy tiến bộ. Không đơn độc, mà cùng nhau. Đó là tinh thần tập thể của chúng ta, không chỉ trong những thời điểm cao nhất, mà còn trong những thời điểm khó khăn nhất, trong bóng tối, trong rắc rối và cả trong các cuộc đấu tranh. Chính trong sự đoàn kết của chúng ta, chúng ta hình thành hy vọng và tìm thấy sức mạnh", nam diễn viên phát biểu khi giọng nói của phát thanh viên thảo luận về cơn bão Helene và các đám cháy rừng ở Los Angeles vang lên. Diễn viên phim Once Upon a Time in Hollywood kết thúc bằng lời kêu gọi hành động: "Hôm nay, chúng ta ăn mừng hiện tại, chờ đón sự hồi hộp của những gì sắp tới. Đã đến lúc, nước Mỹ phải đoàn kết lại. Đã đến lúc diễn ra Super Bowl".Ngôi sao Hollywood làm việc chăm chỉ khi quay bộ phim đua xe tốc độ cao F1, dự kiến ra rạp vào ngày 27.6. Anh trình chiếu đoạn trailer mới tại Super Bowl, trong đó giới thiệu cảnh quay của người từng hai lần đoạt giải Oscar sau tay lái.Tài tử phim Snowfall - Damson Idris (33 tuổi) - vào vai tay đua xe Joshua Pearce của đội APXGP. Sonny Hayes (do Brad Pitt đóng) làm cố vấn. Cặp đôi sau đó trở thành đồng đội. Bộ phim được quay "vào những ngày cuối tuần của giải Grand Prix khi đội đua cạnh tranh với những người khổng lồ của môn thể thao này", theo hãng Warner Bros.Trong cuộc phỏng vấn với Vanity Fair vào mùa hè năm ngoái, Idris đã dành những lời khen ngợi cho khả năng thể hiện chính xác một tay đua Công thức 1 của bạn diễn. "Tôi không biết mọi người có biết điều này không, nhưng anh ấy thực sự rất giỏi khi điều khiển chiếc xe đó. Thực sự rất giỏi. Gần như là quá giỏi", nam diễn viên Idris chia sẻ với báo giới trong một cuộc phỏng vấn vào tháng 7.2024.Brad Pitt là một trong số nhiều người nổi tiếng đã đến xem Super Bowl, bao gồm Tổng thống Donald Trump và con gái, Jay-Z và các con gái của anh với Beyoncé, Taylor Swit, Kevin Costner, Pete Davidson, Macaulay Culkin, Lionel Messi…
Người mẫu Việt diện yếm đào, thả dáng giữa cung điện lớn nhất Hàn Quốc
Trước khi ra mắt, Chuyện tình Chunhwa (Chunhwa Love Story hay còn gọi The Scandal of Chun Hwa) nhận được nhiều sự quan tâm bởi gắn mác 19+. Tuy nhiên, đến khi chính thức phát sóng vào hôm 6.2 trên Tving (Hàn Quốc), phim truyền hình cổ trang Hàn Quốc này gây bất ngờ bởi các cảnh giường chiếu được trình bày một cách độc đáo.Cụ thể, trong hai tập phim đầu tiên, khi các cặp đôi hôn nhau say đắm và sắp đến giai đoạn ân ái, màn hình đột ngột chuyển sang minh họa chuyện "động phòng" bằng tranh vẽ. Phần lớn những khoảnh khắc "giường chiếu" ở tập 1 và 2 Chuyện tình Chunhwa đều được thể hiện bằng cách này và kết thúc ngắn gọn.Điều này giúp mức độ hở hang của dàn nhân vật trong cảnh 19+ Chunhwa Love Story được giảm xuống mức tối thiểu. Cánh đàn ông cởi trần hoặc chỉ lộ lưng, song, duy nhất một diễn viên đóng vai kỹ nữ lộ cả ngực trong một cảnh phim dài khoảng 2 - 3 phút. Theo Ten Asia (Hàn Quốc), không ít khán giả mong đợi loạt tình tiết đầy "kích thích" ở Chuyện tình Chunhwa có phần thất vọng sau khi thưởng thức 2 tập phim. Còn đối với bộ phận người xem muốn một bộ phim truyền hình cổ trang lãng mạn có nhiều cảnh tình tứ thì lại khá hài lòng với tác phẩm, đồng thời đánh giá cao sự sáng tạo này của ê kíp phim. Chuyện tình Chunhwa là một bộ phim cổ trang tình cảm xoay quanh nàng công chúa Hwa Ri (Go Ara đóng). Cô vướng vào tình tay ba với Choi Hwan (Jang Ryul) và Lee Jang Won (Kang Chan Hee). Tác phẩm do Lee Gwang Young làm đạo diễn, Seo Eun Jung viết kịch bản. Chuyện tình Chunhwa là sê ri cổ trang 19+ tiếp theo của Tving, sau Hoàng hậu Woo (Empress Woo) và Nguyên Kính vương hậu (The Queen Who Crowns). Tuy nhiên, khác với bầu không khí căng thẳng và u tối trong hai phim trước, Chuyện tình Chunhwa theo tông điệu yêu đương nhẹ nhàng, có yếu tố hài hước duyên dáng.Đáng chú ý, Chuyện tình Chunhwa đánh dấu sự tái xuất của Go Ara trên màn ảnh nhỏ Hàn Quốc sau 5 năm, kể từ Giai điệu lãng mạn (Do Do Sol Sol La La Sol). Ten Asia nhận định người đẹp diễn xuất còn chưa thuyết phục, đọc thoại còn dáng vẻ hiện đại dù đang đóng phim cổ trang. Đặc biệt, Go Ara có cảnh hôn nồng cháy với Jang Ryul trong tập 2. Khán giả kỳ vọng cô có màn thể hiện ấn tượng hơn trong những tập tiếp theo. Bên cạnh đó, Chunhwa Love Story dài 10 tập, nên không ít dân mạng cũng mong chờ sẽ có cảnh phim 19+ táo bạo hơn ở 8 tập còn lại. Chuyện tình Chunhwa quy tụ dàn sao Hàn gồm Go Ara, Jang Ryul, Kang Chan Hee, Han Seung Yeon, Kim Taek, Im Hwa Young… Đứa con tinh thần của đạo diễn Lee Gwang Young phát sóng tối thứ năm hằng tuần.
phim mỹ 16
Người đang giữ gìn, phát huy giá trị truyền thống trăm năm qua của ngôi nhà cổ này chính là ông Trần Thanh Nghị (51 tuổi), hậu duệ đời thứ 5 của gia tộc. Được nghe kể từ bà nội và ba, đến nay ông Nghị đã tích góp cho mình và gia đình những giai thoại truyền đời của tổ tiên. Ông Nghị cho biết trong trí nhớ của mình, ông chỉ biết xuất thân của bà sơ (là bà Nguyễn Thị Hạnh), là người gốc Gia Định, sống khu phía tây nam (thuộc Q.8, TP.HCM bây giờ). Xưa kia, bà Hạnh là bá hộ giàu có, làm "công xi heo", tức làm nghề giết mổ, buôn bán thịt heo. Bà Hạnh là đầu mối lớn, giao thịt heo cho các chợ lân cận trong khu vực. Bà Hạnh sở hữu ngôi nhà gỗ lớn, nằm sát đường cái, phía trước là con kênh (thuộc bến Bình Đông bây giờ). Do đó, mỗi lần giao dịch buôn bán, ghe bầu chở heo từ các tỉnh miền Tây đều tấp vào bến trước nhà bà sơ của ông Nghị. Thuật đại khái những lời từ bà nội, ông Nghị kể rằng, nhà bà sơ thuộc loại lớn nhất nhì vùng đó, rất giàu có. Nhà được làm bằng gỗ quý, với những hàng cột to, cao, diện tích lớn. "Nhà có mướn hai người, không làm việc gì khác ngoài việc mỗi ngày lau cột nhà. Khi lau phải bắt thang tre, rồi leo lên, người làm lấy bao bố nhún với dầu dừa sau đó bọc vào cột và ôm tuột xuống. Hai người đó được mướn chỉ để lau cột đó thôi", ông Nghị kể.Đồng thời, trước đó, vào khoảng năm 1910, bà sơ ông Nghị đã mua mảnh đất lớn ở khu vực xung quanh chùa Đức Lâm (nằm ở đường Gò Cẩm Đệm, Q.Tân Bình bây giờ) để làm nghĩa trang và xây nhà mồ từ đường thờ tổ tiên. Ngôi từ đường được xây theo phong cách "nhà nóc bánh ú" đơn sơ gồm mái ngói âm dương, tường gạch đúc đơn sơ. Từ đường này cũng chính là địa điểm mà ngôi nhà cổ 115 tuổi của ông Nghị đang ở. Về sau, bà sơ giao sự nghiệp cũng như khu nghĩa trang cùng nhà từ đường lại cho bà cố ông Nghị là bà Phạm Thị Sách. Tuy nhiên, thời gian sau, khoảng năm 1940 bà Sách lại bỏ nghề "công xi heo" để quy y Phật pháp. Từ đó, nghề làm "công xi heo" gia truyền của gia đình cũng mất dần. Thời điểm cuối năm 1944, bà Phạm Thị Yên, người con thứ 7 của bà Phạm Thị Sách tốt nghiệp dược sĩ ở Pháp rồi trở về Sài Gòn mở tiệm thuốc Tây mang tên Phạm Thị Yên. Thấy vậy, bà Phạm Thị Sách bán hết gia sản rồi mua nhiều nhà ở trung tâm Sài Gòn - Chợ Lớn để con gái kinh doanh thuốc và cho thuê. Lúc đó những tiệm thuốc Tây này dần trở thành đầu mối chính, cung cấp cho các bệnh viện lớn. Kinh tế gia đình từ đó tiếp tục hưng thịnh. "Tiệm thuốc chuyên nhập các loại thuốc chủ yếu là cảm, sốt, tiêu chảy… để kinh doanh cũng như lén đưa vào chiến khu D cho cách mạng", ông Nghị chia sẻ và tiết lộ rằng: "Nhà tôi thuộc dạng "tam đại đồng đường", có nghĩa nhờ nhà bán thuốc mà nuôi cả dòng họ và mọi người đều ở chung nhà. Chưa kể, đặc điểm của dòng họ có truyền thống "âm thịnh dương suy", người nam toàn làm rễ. Tài sản, sự nghiệp gì đều truyền lại cho người nữ". Khoảng năm 1950, quá trình hoạt động của bà Yên bị bại lộ. Các nhà thuốc bị bán hết, nhiều người trong gia đình tìm hướng rẽ khác nhau. Bà nội ông Nghị là bà Nguyễn Thị Huê dọn về khu nghĩa trang và nhà từ đường sinh sống. Bà Huê lấy chồng năm 16 tuổi, sinh được 19 người con. Chồng làm biện lý tòa án ở trong Sài Gòn. Ông Trần Hữu Chí (là ba ông Nghị) là người con thứ 10 trong gia đình và cũng là người được giao trọng trách giữ nhà từ đường sau này. Khi trở về sinh sống, bà Huê cải tạo lại nhà từ đường thành nhà để ở và gần như vẫn giữ nguyên hiện trạng ngôi nhà và khu đất xung quanh. Tuy nhiên, về sau, một phần mảnh đất nghĩa trang được bà Sách chia lại cho các con để xây nhà sinh sống, tức anh chị em của bà Huê. Khu vực bán kính xung quanh nhà ông Nghị hiện tại đa phần là những người trong cùng dòng họ với nhau. Ông Nghị kể tiếp, vì quá giàu có nên bà nội ông luôn sống trong nhung lụa. Hầu như cuộc đời bà Huê chỉ biết sinh con và đánh bài tứ sắc mỗi ngày. Còn với bà cố, luôn có truyền thống khi con gái xuất giá, lấy chồng sẽ được tặng một bộ nữ trang có đính hột xoàn cùng 20 cây vàng làm của hồi môn. Do đó, bà nội ông Nghị cũng được thừa hưởng tương tự. "Tôi còn nhớ mỗi lần hết tiền bà nội lại nại một hột lớn lắm rồi mang ra chợ bán. Giá trị của bộ nữ trang này mà quy đổi ra thời này chắc giá trị rất lớn", ông Nghị nói. Từ năm 2006, ông Nghị bắt đầu tiếp quản ngôi nhà cổ này từ ba và bắt đầu cải tạo sửa chữa gia cố, tuy nhiên, ông vẫn giữ nguyên vẹn kết cấu chung của ngôi nhà. Ngôi nhà được chia làm 3 gian chính, đậm chất Nam bộ. Bao gồm gian thờ, khu thảo bạt (khu vực sinh hoạt chung), gian bếp và phòng ngủ. Dù trải qua trăm năm nhưng kết cấu ngôi nhà vẫn với mái ngói âm dương, hệ kèo gỗ, cột chính trong nhà là loại gỗ căm xe cùng tường xây bằng gạch đúc hoàn toàn. Bên dưới chân móng được lót lớp gạch lớn, mỗi viên nặng khoảng 5 kg. Phía trước ngôi nhà là hành lang, sau là ba cửa chính vòng cung "nam tả, nữ hữu". Bao bọc xung quanh nhà hiện nay là con hẻm bê tông nhỏ. Diện tích nhà hiện nay lên đến 250 m2 . Càng về sau, con hẻm được nâng lên, nên nhìn vào ngôi nhà như đang "chìm xuống" lòng đất. Những vật dụng theo nhà từ thời trước có tuổi đời gần trăm tuổi như: bộ ván gỗ đỏ, bộ bàn ghế gỗ hình chữ nhật và các bàn thờ cẩm xà cừ được ông gìn giữ cẩn thận cho đến ngày nay. Ông Nghị bày tỏ, ở nhà cổ trăm tuổi rất cực. Để ngôi nhà không rơi vào cảnh hoang tàng, xuống cấp ông phải bỏ ra rất nhiều mồ hôi và công sức. Ông sợ nhất vào mùa mưa, nước ngập làm chân tường nhà càng thêm ẩm mục. Nếu sửa chữa tổng thể nhà rất khó. Chỉ cần đụng vào kết cấu, nhà có thể sập bất cứ lúc nào. Nhiệm vụ giữ nhà cổ từ đường cũng lắm công phu, ông phải chọn loại nụ xông trầm và nhang trầm để thắp cho tổ tiên bởi theo ông nhựa của trầm sẽ chống mối mọt. Chưa kể khi giữ những món đồ trong nhà, ông phải lắp nhiều camera, khóa 2 đến 3 lớp cửa mới đảm bảo an toàn. Mỗi ngày thắp nhang, ông phải tắm sạch sẽ, thay bộ đồ bà ba, khấn vái từng ông bà tổ tiên. Công đoạn này ông mất đến 30 phút mỗi ngày. Dù ngôi nhà đã cũ, nhưng đây như là giá trị tinh thần, văn hóa, kiến trúc, đồ vật lớn đối với ông và dòng họ. Mỗi năm, trong nhà ông phải thực hiện đến 8 lễ cúng giỗ, chưa kể giao thừa, Tết Nguyên đán. Tuy nhiên, điều ông tâm tư bây giờ tìm được con cháu tiếp nối, giữ gìn ngôi nhà cũng như giá trị truyền thống của tổ tiên khi xưa.
quay-thử-xổ-số-miền-trung-thứ-tư