Hạm đội Biển Đen của Nga quan trọng ra sao?
Về an toàn phòng chống cháy nổ khi thời gian luộc bánh rất dài, ngoài phật tử, nhân dân địa phương túc trực, chính quyền địa phương cũng cử cán bộ đến kiểm tra, đảm bảo không để xảy ra sự cố liên quan đến hỏa hoạn. Riêng lượng củi để nấu bánh chưng, bánh giầy trong 5 ngày, theo ông Lưu, dự tính sẽ phải dùng tới 50 - 70 tấn củi và hiện tại bà con vẫn chở củi tới.Chiến sự Ukraine ngày 794: Nga tập kích dữ dội hạ tầng năng lượng đáp trả Kyiv
Những vật phẩm khác cũng được bán đấu giá bao gồm những tấm bưu thiếp, một trong số đó là của Harrison gửi cho mẹ Boyd vào năm 1964 trong chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới của The Beatles, có đoạn viết rằng: "Con nghĩ mọi thứ đều ổn, nhưng con lại không hề nhớ con gái của mẹ!".
Giá dầu tăng lên mức cao nhất trong năm, có thể sớm vượt 100 USD/thùng
Góp mặt trong chương trình The Khang Show, "anh tài" Tiến Luật tiết lộ Thu Trang là người khuyên anh nên tham gia Anh trai vượt ngàn chông gai. Đạo diễn Nụ hôn bạc tỷ cho rằng đây là mùa đầu tiên nên dễ "hot" và cũng là một sân chơi mới đối với ông xã. Trong khi đó, Tiến Luật lại lo lắng vì sợ không kịp lịch quay gameshow 7 Nụ cười xuân và những dự án phim. Ngoài ra, ông xã Thu Trang sợ rằng mình không thể hòa nhập với các anh tài còn lại cũng như vướng những thị phi không đáng có. Đến khi bước vào cuộc thi, Tiến Luật thừa nhận ở tiết mục Tình em là đại dương anh rất nghiêm túc và không cố ý diễn hài nhưng khán giả lại cười. Khoảnh khắc người xem bật cười khiến nam diễn viên 8X bối rối và không còn nhớ những gì giám đốc âm nhạc SlimV dặn dò. Thậm chí, Tiến Luật còn xấu hổ vì người nhà cười quá nhiều. Thu Trang kể lại: "Khi tôi và cả nhà xem ti vi đều mắc cười đến mức anh ấy bị quê. Ngay đêm phát sóng thì chưa bùng nổ, qua mấy hôm sau mới "gây sốt" trên mạng và anh Luật thật sự bị quê". Bên cạnh đó, Tiến Luật cho biết đây là lần hiếm hoi anh cảm thấy lo lắng khi đứng trước khán giả. "Sau 20 năm, tôi mới có lại cảm giác hồi hộp của lần đầu tiên bước lên sân khấu diễn hài. Trước đó, tuy mình là người động viên anh em vì thấy mọi người cũng lo, nhất là Trương Thế Vinh nhưng thật ra mình cũng run", anh nói. Hơn thế nữa, phần biểu diễn của Tiến Luật phải quay lại nhiều lần vì anh quá bối rối. Sau chương trình Anh trai vượt ngàn chông gai, Tiến Luật được nhiều bầu show mời đi hát nhưng anh vẫn chưa dám nhận lời. Khi thấy hình ảnh chiếc bánh bao từ MC Nguyên Khang, Tiến Luật nhớ lại thời điểm anh cầu hôn Thu Trang ở một lò gốm bên quận 6. Theo Thu Trang, cô đồng ý lấy Tiến Luật vì cả hai quen nhau được hơn 2 năm và nam diễn viên 8X sẵn sàng đưa hết tiền cho cô. "Chị Mười Ba" tâm sự: "Mới yêu nhau, tiền bạc là anh Luật giao cho tôi giữ hết, tự nhiên mình thấy trách nhiệm nặng nề quá. Tuy nhiên, từ khi anh Luật đưa tiền cho mình giữ thì anh ấy có tiền mang về cho ba mẹ mỗi tháng vì xưa giờ anh ấy chưa làm được điều đó. Lúc mình thấy ba mẹ và cả anh Luật vui thì mình cũng vui. Phụ nữ thấy vui với điều đó là thấy dính kèo rồi, bây giờ không có cái bánh bao thì tôi cũng đồng ý thôi".Mặt khác, Tiến Luật cho biết anh chưa bao giờ chở vợ đi mua bất kỳ món đồ hiệu nào vì tất cả tiền đều do Thu Trang giữ. "Không phải chỉ khán giả của The Khang Show biết mà khán giả cả nước đều biết Trang là người nắm tài chính trong gia đình. Nếu không tin mọi người có thể xét túi của tôi, không có đồng nào cả. Thậm chí, tôi chưa bao giờ hỏi tài khoản ngân hàng có bao nhiêu tiền và nhiều khi vợ nói thì tôi còn quạu nữa", diễn viên phim Vú em tập sự bộc bạch. Thậm chí, khi làm những dự án do Thu Trang sản xuất Tiến Luật cũng không nghĩ đến tiền bạc. Tiếp lời ông xã, Thu Trang nói những ngày lễ ông xã chỉ tặng được những món đồ có giá trị thấp. Còn lại, Tiến Luật chỉ tìm hiểu, gửi hình và thuyết phục bà xã tự mua sắm. "Tôi là người không thích shopping nên không mua những món đồ xa xỉ nhưng anh Luật muốn vợ xài nên cứ gửi hoài. Cho nên, tôi mua cho chồng vui dù người dùng là mình", cô chia sẻ. Câu chuyện tình yêu của Thu Trang và Tiến Luật khiến MC Nguyên Khang ngưỡng mộ vì cả hai tạo động lực cho nhau để sống tích cực hơn mỗi ngày.
Tại sự kiện S-Race Hải Phòng diễn ra trong sáng nay, với mỗi sự tham gia của vận động viên, Quỹ "Vì tầm vóc Việt" sẽ đóng góp 5.000 đồng để phẫu thuật khuyết tật miễn phí, hỗ trợ các bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn.
CEO Đàm Ngọc Hiếu chia sẻ bí quyết kinh doanh nhờ gắn kết nhân viên mùa dịch
Tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được in năm 1978 ở NXB Tác phẩm mới. Đây là tập thơ đầu tay tôi viết suốt 5 năm ở chiến trường, từ lúc mới đặt chân lên Trường Sơn. Năm 1977 tôi được in tập trường ca đầu tiên Những người đi tới biển (NXB Quân đội Nhân dân). Cái viết trước lại được in sau, nhưng tôi vui lắm, vì tới năm 1978 tôi mới có hai tác phẩm này. Hồi đó, được in, được trả nhuận bút, là sướng lắm rồi.Nhưng năm 1978 tôi gặp một tai nạn giao thông rất nặng, phải nằm bệnh viện từ mùa thu năm 1978 tới mùa hè năm 1979. Chuyện tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được Hội đồng chấm giải thưởng Hội Nhà văn VN xem xét, tôi hoàn toàn không biết. Hồi đó, thông tin là điều ai cũng muốn mà không có.Mùa thu năm 1979, tôi rời Trại sáng tác Quân khu 5, từ Đà Nẵng chuyển về Quy Nhơn, từ anh chàng trung úy chuyển thành một cán bộ dân sự, tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Trên vai một ba lô về Quy Nhơn, tôi tấp ngay vào căn phòng 12 m2 Báo Nghĩa Bình phân cho vợ tôi. Thế là có một gia đình, lại có nhà ở, dù nhà "nắng dột nắng mưa dột mưa" nhưng với vợ chồng tôi, thế cũng là quá ổn.Về Quy Nhơn ít ngày, tôi mới biết mình được giải thưởng Hội Nhà văn, do đọc báo thấy in tin này. Chỉ biết vậy thôi chứ cũng chưa biết thêm tin gì. Tôi vui, dĩ nhiên, nhưng niềm vui cũng không hề ồn ào, vui vậy thôi.Sau đó ít lâu tôi nhận được thư Hội Nhà văn thông báo chính thức mình được giải, đây là giải thường niên của Hội Nhà văn VN, nhưng được tổ chức xét thưởng và trao lần đầu. Có hai giải, giải thưởng thơ và giải thưởng văn xuôi. Tôi nhớ, có hai tác giả nhận giải văn xuôi, nhưng bây giờ không nhớ tên tác giả, vì đã 46 năm rồi còn gì.Nếu chỉ được nhận giải thưởng, cả nhận tiền thưởng, thì cũng chưa có chuyện gì đáng nói. Phải mấy năm sau, hình như vào năm 1982 - 1983 gì đó, nhà văn Nguyễn Thành Long, quê Quy Nhơn, ông về công tác và thăm mẹ mình, người mẹ tảo tần bán tạp hóa ở chợ Lớn Quy Nhơn, ông gặp và tới nhà tôi chơi, anh em tâm sự, ông kể tôi nghe, tôi mới biết chuyện. Thì ra, tôi có được giải thưởng này cũng không hề dễ dàng. Nhà văn Nguyễn Thành Long là thành viên Hội đồng chấm giải, từ sơ khảo tới chung khảo, nên "rành sáu câu" chuyện xét giải này. Ông kể, ở vòng chung khảo, tập thơ tôi đã may mắn lọt vào, nhưng bấp bênh lắm. Vì chỉ còn hai tập thơ, hai tác giả ở vòng cuối cùng này, và hai chọn một. Tôi phải đối đầu với một "cây đa cây đề" thơ Việt Nam, là nhà thơ Huy Cận.Ông Huy Cận có tập thơ Ngôi nhà giữa nắng in ở NXB Văn học năm 1978. Tôi thì chỉ có một dấu chân nhỏ bé qua trảng cỏ hoang dại, coi bộ chuyện này là "trứng chọi với đá" rồi. Tôi lúc ấy là nhà thơ trẻ, nếu bị "out" (loại) cũng là chuyện bình thường. Nhưng câu chuyện nhà văn Nguyễn Thành Long kể với tôi, sau đó ông đã viết thành sách, có một chi tiết không có trong sách của ông, tôi sẽ nói sau.Trong cuốn Chế Lan Viên - người làm vườn thế kỷ, ở bài Hai câu chuyện về Chế Lan Viên, nhà văn Nguyễn Thành Long viết: "Câu chuyện thứ hai thuộc về văn học, sự lựa chọn một trong hai tác phẩm về thơ của Thanh Thảo và Huy Cận (giải thưởng thơ thường niên của Hội Nhà văn VN năm 1979). Chế Lan Viên ở TP.HCM mới ra, hôm trước đã "xạc" tôi một trận không đúng phép tắc cho lắm: "Huy Cận dạy Thanh Thảo chứ Thanh Thảo dạy Huy Cận à?".Vấn đề này hôm sau chuyển vào cuộc họp. Xuân Diệu và Chế Lan Viên nói suốt buổi, Thanh Thảo có cơ mất giải thưởng. Đến phút quyết định, Chế Lan Viên cầm tập thơ của Thanh Thảo (Dấu chân qua trảng cỏ) đứng lên và nói: "Hãy khoan, những câu thơ như những câu này, Huy Cận không viết được thật, anh Xuân Diệu ạ". Xuân Diệu đang phản bác hăng hái, bỗng trở nên hiền lành hẳn. Xuân Diệu nói: "Mà tôi không hiểu sao cái cậu Thanh Thảo ấy làm được những câu thơ như thế mà không biết".Trong câu chuyện nói riêng với nhau, anh Nguyễn Thành Long còn kể tôi nghe chi tiết này: Khi cuộc tranh luận ở Hội đồng xét giải có vẻ "bất phân thắng bại", đột nhiên nhà thơ Chế Lan Viên đưa ra giải pháp: "Tôi đề nghị mỗi thành viên Hội đồng để hai tập thơ trước mặt, xin các anh mở bất kỳ một trang trong tập thơ Huy Cận và đọc to lên, sau đó mở bất kỳ một trang trong tập thơ Thanh Thảo và đọc, chúng ta sẽ có kết luận". Sau màn đối chất thơ vừa bất ngờ vừa thú vị này, cả Hội đồng xét giải thơ đã đi tới đồng thuận, rất nhẹ nhàng. Đó là sự lựa chọn vừa công bằng vừa nghiêm túc. Người có tác phẩm được chọn trao giải rất vui, mà người không được chọn cũng chẳng buồn.Phải nói, 46 năm trước, Hội đồng chấm giải thưởng văn học của Hội Nhà văn đã lựa chọn tác phẩm ở vòng chung khảo như vậy. Các hội đồng xét giải của Hội Nhà văn chúng ta bây giờ rất nên tham khảo cách xét chọn vừa vô tư vừa thú vị này, để "không ai bị bỏ lại phía sau", dù không nhận được giải thưởng.Sau khi nhận giải thưởng mấy năm, tới năm 1983, tôi mới được gặp trực tiếp nhà thơ Xuân Diệu. Cuộc gặp gỡ bên ly bia rất vui, từ đó cho tới cuối đời, nhà thơ Xuân Diệu coi tôi như một đứa em ruột. Ông rất thương tôi, và tôi thường đi với ông về vùng quê Tuy Phước là quê mẹ của Xuân Diệu.
