Chuyên gia: Vợ chồng nên ngủ chung hay ngủ riêng?
Phim xoay quanh câu chuyện của Tiến (Tiến Luật đóng) làm nghề hốt xác, sống cùng người mẹ loạn thần và Thành (Ngô Kiến Huy) là một tài xế xe cứu thương. Cả hai gặp nhau trong chuyến xe đang chở một cái xác không đầu. Từ đây, Tiến và Thành gặp phải những hiện tượng kinh dị dẫn họ đến một hành trình đầy những bất ngờ.Đạo diễn Bùi Văn Hải chia sẻ: "Tìm xác - Ma không đầu thuộc thể loại kinh dị-hài. Tuy nhiên, phim sẽ được gia giảm phù hợp để làm bật thông điệp, cũng như mang lại trải nghiệm cảm xúc cao trào và thú vị cho người xem về hành trình tìm xác đầu tiên trên màn ảnh Việt". Đây là bộ phim đánh dấu sự trở lại của Bùi Văn Hải trong vai trò đạo diễn. Anh không phải là gương mặt xa lạ với những khán giả yêu thích phim ảnh, khi từng là đạo diễn phim Vú em tập sự, diễn viên đóng thế và đạo diễn hành động các phim như: Lửa Phật, Sóng đời, Để Mai tính... Sau Nụ hôn bạc tỉ - bộ phim vợ anh giữ vai trò đạo diễn lần đầu tiên - Tiến Luật tiếp tục "chinh chiến" phòng vé Việt với bộ phim kinh dị Tìm xác - Ma không đầu. Bên cạnh Tiến Luật, sự góp mặt của Ngô Kiến Huy cũng khiến người hâm mộ tò mò. Sau hàng loạt thành công gặt hái trong năm 2024, Ngô Kiến Huy sẽ chính thức tái xuất màn ảnh rộng.Ngoài Tiến Luật, Ngô Kiến Huy, Tìm xác - Ma không đầu còn có sự tham gia diễn xuất của NSND Hồng Vân, Thanh Hương…. Phim sẽ ra rạp ngày 18.4.Bộ sưu tập thành phần hoạt chất giúp trị sẹo được chuyên gia tin dùng
Tỉ mẩn tạo hình con voi bên căn nhà dài truyền thống, nghệ nhân H'Huyên BHôk (49 tuổi) dừng tay mời chúng tôi vào nhà để tìm hiểu về nghề gốm cổ Yang Tao. Dưới chân nhà dài, những tạo hình như: con voi, con lợn, lọ hoa… đang được bà phơi dưới ánh nắng của ngày đông. "Trong làng tôi chỉ còn vài nghệ nhân làm gốm Yang Tao, họ cũng đã già hết rồi, nếu tính nghệ nhân làm được gốm Yang Tao thì tôi là người trẻ nhất", bà H'Huyên BHôk nói.Bà H'Huyên BHôk cho hay, qua lời kể của bà cố, ngày xưa trong buôn người dân sinh sống không có các vật dụng sinh hoạt như chén, bát…, chỉ dùng lá chuối để đựng cơm. Từ đó, người xưa đã suy nghĩ và sáng tạo, tìm kiếm nguồn đất để nặn ra cái chén đầu tiên, đem đi nung thành công, rồi tiếp tục làm các vật dụng lớn hơn như sành đựng nước, chóe đựng gạo. Thời điểm đó, người dân trong buôn học hỏi lẫn nhau và tự tạo ra các vật dụng riêng để sử dụng trong gia đình."Để thể hiện lòng biết ơn và tôn kính với bề trên, người sáng kiến đã đặt ra rất nhiều quy tắc khi làm gốm Yang Tao, người vi phạm quy tắc sẽ bị bề trên khiển trách", bà H'Huyên BHôk kể và tiếp lời: "Ngày trước, chỉ có phụ nữ làm gốm, đàn ông trong buôn không được làm vì chế độ mẫu hệ. Độ tuổi mà con gái được làm gốm phải từ 17,18 tuổi, chưa có chồng. Trước khi đi lấy đất, con gái không được tiếp xúc với con trai, không trùng ngày 'đèn đỏ', nếu vi phạm sẽ bị run tay chân, không tìm thấy đường về nhà".Nghệ nhân H'Lưm Uông (63 tuổi), nhà ở bên cạnh và là người chỉ dạy cho bà H'Huyên BHôk làm gốm, vừa nằm viện về, tay chân vẫn còn yếu do bị tai biến (hồi tháng 6.2024), nhưng nỗi nhớ nghề vẫn hằn sâu trong đôi mắt của bà. "Bị thế này, mẹ (tôi) cũng nhớ nghề lắm, tay chân cứ khó chịu. Hằng ngày, chỉ có thể ngồi trong nhà dài nhìn H'Huyên BHôk làm gốm, mong mau khỏi bệnh để lại tiếp tục làm gốm như ngày xưa. Từ những năm 1990, chén bát hiện đại từ nơi khác về nên buôn này chỉ còn vài người làm gốm…", bà H'Lưm Uông chia sẻ.Giọng trầm buồn, nghệ nhân H'Huyên BHôk và H'Lưm Uông kể lại khoảng hơn chục năm trước, trong một lần đi bán gốm Yang Tao ở H.Cư Mgar (Đắk Lắk), chiếc xe chở mọi người không may bị lật ở giữa đèo, bà H'Huyên BHôk bị chấn thương ở vùng đầu, rất may không ảnh hưởng đến tính mạng. Nhưng cũng từ đây, người dân trong buôn không còn đi bán gốm ở xa nữa (vì sợ gặp tai nạn) mà chỉ làm các vật dụng phục vụ sinh hoạt trong gia đình. Rồi theo xu hướng phát triển, gốm thủ công không cạnh tranh được với gốm công nghiệp, nên người làm gốm trong buôn ít dần, chỉ còn 5 – 6 người giữ nghề đến ngày nay.Năm 2008, bà Lương Thanh Sơn (nguyên Giám đốc Bảo tàng Đắk Lắk) đã đến buôn Dơng Bắk (xã Yang Tao, H.Lắk) để động viên, hỗ trợ cho bà con giữ lấy nghề gốm cổ lâu đời trong vùng. Các nghệ nhân và người làm gốm cổ ở Yang Tao luôn ghi nhớ rằng, nếu không có TS Lương Thanh Sơn thì nghề gốm đã mất đi.Bà Sơn cho hay những năm trước 2008, bà đã nghiên cứu và đề xuất các dự án phục hồi các làng nghề truyền thống của người Ê Đê, người M'nông tại địa bàn tỉnh Đắk Lắk. Trong đó, bà xin được nguồn vốn cho dự án phục dựng nghề làm gốm của người M'nông tại buôn Dơng Bắk (xã Yang Tao, H.Lắk). Thời điểm này, tại buôn có mở một lớp dạy nghề làm gốm cổ khoảng 15 – 20 người, trong đó có 3 nghệ nhân được mệnh danh là "bàn tay vàng" của địa phương."Qua thời gian làm văn hóa, gắn bó với người dân tại các buôn làng, điều mà tôi đau đáu đến bây giờ là làm sao tạo được nguồn thu, đầu ra cho các sản phẩm gốm Yang Tao của bà con. H.Lắk là vùng du lịch nổi tiếng của tỉnh Đắk Lắk, đặc biệt là khu du lịch hồ Lắk, đây là cơ sở để phát triển các sản phẩm gốm cổ Yang Tao gửi đến tay du khách thập phương", bà Sơn nói.Bà Sơn cho biết thêm, theo thông tin từ một người nghiên cứu (Bỉ) do bà hướng dẫn, sản phẩm gốm cổ Yang Tao đã hiện diện tại Bảo tàng Anh. Trong lần trở lại Dơng Bắk cách đây không lâu, các nghệ nhân (nay già yếu nhưng bàn tay của họ chưa bao giờ biết mỏi) cũng khoe với bà, gốm Yang Tao đã được du khách từ các công ty du lịch lữ hành đến tham quan và tìm mua. Từ đó, cũng tạo nguồn thu nhập đáng kể cho bà con duy trì với nghề.Trao đổi với Thanh Niên, Sở VH-TT-DL Đắk Lắk cho biết, Bộ VH-TT-DL vừa có Quyết định về việc công bố danh mục di sản văn hóa phi vật thể quốc gia đối với nghề làm gốm của người M'nông ở xã Yang Tao (H.Lắk, Đắk Lắk). Đây sẽ là cơ sở quan trọng để gốm cổ Yang Tao được hồi sinh.
Hành trình của HLV Kim Sang-sik và bóng đá Việt Nam: Cùng nhau vượt sóng gió
Theo chủ cửa hàng Bông Store Trần Thịnh: Anh luôn đặt sự hài lòng của khách hàng lên hàng đầu, mang đến những sản phẩm chính hãng và dịch vụ tốt bậc nhất. Bông Store không chỉ là một cửa hàng bán hàng, mà còn là một nơi khách hàng có thể tìm thấy sự chăm sóc và tận tụy. Điều đó cho thấy sự đồng điệu giữa triết lý sống của anh và triết lý kinh doanh của Bông Store". Không chỉ dừng lại ở việc cung cấp sản phẩm chất lượng, Bông Store còn hiểu rằng trên con đường tiến bước vào công nghệ, đôi khi một số khách hàng có thể gặp khó khăn về tài chính. Với sứ mệnh mang đến niềm vui công nghệ cho mọi người, cửa hàng này tạo điều kiện cho khách hàng trả góp sản phẩm một cách linh hoạt và tiện lợi. Đặc biệt, chú trọng vào sinh viên, anh Trần Thịnh đã tận dụng tài chính và hiểu rõ khó khăn của các bạn trẻ. Anh đã thiết lập chương trình trả góp linh hoạt, giúp sinh viên có thể sở hữu những sản phẩm công nghệ chất lượng mà không phải gánh nặng tài chính lớn. Điều này không chỉ giúp các bạn sinh viên tiếp cận với công nghệ tiên tiến, mà còn tạo điều kiện thuận lợi để họ phát triển và học hỏi trong môi trường công nghệ ngày càng phát triển. Ngoài việc là một doanh nhân thành công, Trần Thịnh cũng luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Anh là một người may mắn khi có một tổ ấm hạnh phúc, và gia đình luôn là nguồn động lực lớn nhất để anh vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Sự kết hợp giữa niềm tin, sự phục vụ nhiệt tình và sự quan tâm đến gia đình đã tạo nên thành công đáng ngưỡng mộ cho thương hiệu Bông Store, điều đó cho thấy sự đồng điệu giữa triết lý sống và triết lý kinh doanh của nam doanh nhân trẻ Trần Thịnh.
Phát biểu tại sự kiện, ông Jahanzeb Khan - Tổng giám đốc Suntory PepsiCo Việt Nam cho biết: "Hoạt động tại Việt Nam gần 30 năm, chúng tôi có những giá trị cốt lõi, đầu tiên là "Đóng góp lại cho xã hội", với tầm nhìn "Phát triển vì những điều tốt đẹp" và điều quan trọng nhất là đóng góp giá trị cho cộng đồng nơi chúng tôi đang hoạt động. Giải golf Hữu nghị Suntory PepsiCo Việt Nam thể hiện tất cả các giá trị đó. Chúng tôi triển khai nhiều chương trình phát triển bền vững, trong đó giải golf Hữu nghị là sáng kiến mà chúng tôi rất tự hào, là nơi các đối tác chiến lược chia sẻ giá trị chung. Công ty cam kết sẽ tiếp tục truyền thống này, và tạo ra tác động ngày càng to lớn, mạnh mẽ hơn nữa cho xã hội".
Tìm lại những anh hùng: Thượng úy khi tuổi 25
Những ngày giữa đầu tháng chạp, đi từ đầu đường Địa Linh (P.Hương Vinh, Q.Phú Xuân, TP.Huế) đã nghe tiếng gõ lọc cọc từ những chiếc khuôn đúc tượng, mùi cay nồng từ khói lò nung. Những lò nung này đang hối hả vào "vụ" đúc tượng ông Táo để kịp phục vụ thị trường Tết Nguyên đán.Ông Võ Văn Đức (65 tuổi), anh cả trong gia đình có 4 anh em làm tượng Táo quân, đang tất bật giao việc cho từng thành viên trong những ngày này. Đàn ông có sức khỏe sẽ đảm nhiệm việc nhào nặn đất sét, phụ nữ khéo tay thì vẽ tượng, còn trẻ con "đảm nhận" khâu đóng gói. Đây là một trong số ít gia đình còn duy trì nghề truyền thống của tổ tiên để lại ở làng Địa Linh.Anh Võ Văn Hải (42 tuổi, con trai cả của ông Đức) kể, từ tháng 3 - 4 âm lịch, cả gia đình anh đã phải chuẩn bị đất nguyên liệu để làm tượng. Đất dùng để nặn tượng phải là đất sét vàng, được lấy từ đồng ruộng. Đất sét đào xong, đem về dự trữ đến tháng 6 âm lịch mới đưa ra phơi nắng. Đến tháng 11 âm lịch, khi trời mưa, họ gác lại công việc chính, bắt tay vào làm tượng Táo quân."Nghề này không khó nhưng đòi hỏi kỳ công. Để tạo ra một tượng Táo quân phải trải qua rất nhiều công đoạn tỉ mỉ. Trong đó, kỳ công nhất phải kể đến việc nhào nặn đất sét, việc này cần những người đàn ông có sức khỏe", anh Hải nói.Trong nhà ông Đức, công đoạn khó này được giao cho anh Võ Văn Cường (35 tuổi, con trai út) phụ trách. Phía sau gian nhà ba gian đã cũ, anh Cường tất bật nhào những tảng đất nhuyễn dẻo như nhồi bột làm bánh, tiếp đến là đưa đất vào khuôn và nện chặt."Chiếc khuôn được đúc tượng phải làm từ gỗ lim thì mới có độ bền lâu, chịu được những cú đập mạnh. Việc này phải làm thật dứt khoát để tượng cứng, đều, không bị vỡ. Nói nhào đất sét để làm tượng thì nghe dễ vậy, chứ để cho ra một bức tượng thành phẩm còn qua nhiều công đoạn nữa", anh Cường chia sẻ.Cạnh nhà ông Đức, chiếc lò nung tượng Táo quân của ông Võ Văn Nam (60 tuổi, em trai út ông Đức) khói bay nghi ngút. Ông Nam đang hối hả ra lò những bức tượng Táo quân cuối cùng, kịp cho thương lái đến lấy.Theo người thợ lành nghề này, để tượng không bị nứt nẻ, thay vì dùng củi, người làng Địa Linh sẽ dùng vỏ trấu. Tro của lò nung sẽ được cất giữ để phục vụ việc đúc tượng. Vào mùa, người làm nghề nặn tượng phải dậy từ 3 giờ sáng để canh lò. Lửa nung phải cháy đều, không quá to cũng không được nhỏ, có vậy tượng mới không bị cong vênh, cháy sém.Tượng ông Táo sau khi rời khỏi lò nung được vợ ông Nam làm sạch lớp tro bám bên ngoài rồi đưa đi nhúng màu đỏ, cam… Cuối cùng là công đoạn trang trí tượng, đây cũng là khâu quan trọng nhất bởi đòi hỏi sự tỉ mỉ, thường con gái ông Nam đảm nhiệm.Kỳ công là vậy, nhưng mỗi bức tượng thành phẩm chỉ bán ra thị trường với giá 2.000 – 3.000 đồng. Bình quân mỗi ngày, một người làng Địa Linh làm tượng cật lực cũng chỉ kiếm được khoảng 200.000 đồng. Vì thu nhập ít ỏi nên theo thời gian nhiều gia đình không còn giữ nghề mà cha ông để lại. Nhưng với ông Nam, việc lưu giữ nghề truyền thống không chỉ vì miếng cơm manh áo mà còn là niềm tự hào lớn và sứ mệnh của thế hệ hậu bối.
