Những điều ít biết về Nữ hoàng Elizabeth II - vị quân chủ đặc biệt của nước Anh
Ngọn lửa bùng lên tại căn phòng 202 nằm ở tầng 3 khách sạn trên đường Hoàng Hữu Nam (P.Long Thạnh Mỹ, TP.Thủ Đức, TP.HCM), chiều 16.3, nghi do chập điện. Phát hiện đám cháy, một số người tìm cách dập lửa nhưng bất thành, ngọn lửa lan ra, thiêu rụi 13/15 mét vuông diện tích căn phòng cùng nhiều tài sản.Thời điểm này, bên trong khách sạn có 2 vị khách đang lưu trú tại tầng 4 và 4 người trong gia đình nhân viên, trong đó có 2 trẻ nhỏ (2 và 3 tuổi). Đám cháy tỏa nhiệt lớn, khói đen bao trùm gây ngạt.Nghe hô hoán, 2 vị khách mở cửa phòng ra thì khói đen lùa vào, lối đi ngoài hành lang đã mịt mù, cả hai ôm nhau chịu trận.Bốn người trong gia đình nhân viên khách sạn, người mẹ bế đứa bé 2 tuổi còn người chồng bế bé gái 3 tuổi, dắt díu nhau chạy lên sân thượng, tầng 5. Mặt mày nhem nhuốt, ho sặc sụa, cả 4 người chờ lực lượng cảnh sát tới cứu.4 giờ 53 ngày 16.3, trung sĩ Nguyễn Công Hoàng Kha (21 tuổi) cùng các đồng đội công tác tại Đội Tham mưu, Tổ địa bàn TP.Thủ Đức (Phòng Cảnh sát PCCC và cứu nạn cứu hộ Công an TP.HCM) nhận nhiệm vụ chữa cháy, cứu người tại đám cháy khách sạn nhiều tầng. Đồng thời, Đội chữa cháy và cứu nạn cứu hộ Khu vực 2 cũng được điều động chi viện.Chỉ hơn 5 phút, phương tiện chữa cháy và các chiến sĩ có mặt tại hiện trường, lên phương án tác chiến. Lúc này, hiện trường vụ cháy lửa lớn, khói đen bốc cao."Bên trong có người mắc kẹt, khói đen dữ lắm", người dân hô to khi thấy xe chở trung sĩ Kha cùng đồng đội đến hiện trường đầu tiên.Vụ cháy lần này, trung sĩ Kha cùng 4 chiến sĩ khác làm nhiệm vụ trinh sát, tìm kiếm cứu nạn, cứu hộ, tìm nguồn gốc cháy. Đồng đội còn lại triển khai phun nước, ngăn cháy lan, dập lửa.Chuyên cơ “hộ tống” dê từ nước ngoài về Việt Nam
Ở 3 trận đấu gần nhất của đội tuyển Việt Nam trước Myanmar ở vòng bảng, với Singapore trong các trận bán kết lượt đi và lượt về, Tiến Linh thường chỉ vào sân ở những phút cuối trận, đá cặp cùng với Xuân Son.Khi 2 cầu thủ này được chơi cùng nhau, họ nguy hiểm hơn hẳn bình thường. Điển hình là trong trận bán kết lượt đi với Singapore trên sân Jalan Besar ngày 26.12, Xuân Son hầu như bị các cầu thủ Singapore phong tỏa gần hết trận. Đến khi Tiến Linh xuất hiện từ sau phút 70, Xuân Son rực sáng, Tiến Linh cũng rực sáng, mỗi người ghi 1 bàn cho đoàn quân của HLV Kim Sang-sik.Giải thích về điều này, cựu Phó chủ tịch (PCT) chuyên môn VFF Dương Vũ Lâm cho biết: "Nếu chỉ có 1 trong 2 cầu thủ Xuân Son hoặc Tiến Linh có mặt trên sân, đối thủ có thể dồn quân để theo kèm 1 trong 2 người này. Các trung vệ của những đội như Singapore hay Thái Lan không kém về mặt thể hình, họ mạnh mẽ về thể lực, nên việc kèm các trung phong của đội tuyển Việt Nam, kể cả trung phong cao lớn như Xuân Son không phải là vấn đề quá lớn đối với họ. Nhưng nếu cả Xuân Son và Tiến Linh xuất hiện cùng lúc, đối phương sẽ bị phân tán lực lượng, hàng thủ của họ bị dàn mỏng và các tiền đạo của đội tuyển Việt Nam dễ ghi bàn hơn hẳn".Trong khi đó, cựu HLV đội U.23 Việt Nam, ông Hoàng Anh Tuấn dự đoán: "Trong trận chung kết gặp Thái Lan, khả năng rất cao Xuân Son và Tiến Linh sẽ cùng có mặt trong đội hình xuất phát. Khác với các trận đấu trước đó, đội tuyển Việt Nam không cần phải giấu bài trong trận chung kết. Đấy là trận đấu mà chúng ta sử dụng hết những điểm mạnh nhất của mình. Và điểm mạnh nhất của chúng ta ở thời điểm này, chính là cặp tiền đạo Tiến Linh – Xuân Son. Khi họ có mặt trên sân cùng lúc, hàng tấn công của đội tuyển Việt Nam cực mạnh".Nếu để ý kỹ, ở trận bán kết lượt về với Singapore tối 29.12 trên sân Việt Trì (Phú Thọ), HLV Kim Sang-sik để cho Tiến Linh đá cạnh Xuân Son lâu hơn hẳn thường lệ: Tiến Linh vào sân ngay đầu hiệp 2, thay vì chỉ xuất hiện trong khoảng 20 – 25 phút bên cạnh Xuân Son, ở các trận trước đó. Đấy có thể là sự chuẩn bị cho trận chung kết của HLV Kim Sang-sik, chuẩn bị cho phương án Xuân Son đá cặp tiền đạo với Tiến Linh ngay từ đầu. Đội tuyển Việt Nam hầu như không đánh phủ đầu các đối thủ kể từ đầu AFF Cup đến giờ. Chúng ta chỉ thường tăng tốc trong hiệp 2 của từng trận. Đấy là lý do mà đội bóng của HLV Kim Sang-sik ghi đến 15/16 bàn thắng của mình tại giải năm nay trong hiệp 2. Tuy nhiên, trận chung kết có thể sẽ khác. Đội tuyển Việt Nam hoàn toàn có thể đánh phủ đầu Thái Lan trên sân nhà Việt Trì, thứ nhất là gây bất ngờ cho đối thủ, thứ nhì là tận dụng tối đa năng lực tấn công của bộ đôi tiền đạo Xuân Son –Tiến Linh. Bộ đôi tiền đạo có lẽ là hiệu quả nhất mà bóng đá Việt Nam từng có ở các kỳ AFF Cup.Bạn có thể chọn 1 mục. Bình chọn của bạn sẽ được công khai.Việt Nam thắng Thái LanViệt Nam hòa Thái LanViệt Nam thua Thái Lan
Du học Úc: Để không 'lạc lối' khiến tiền mất tật mang
Chị Võ Thị Hải (33 tuổi), chủ một địa chỉ làm đẹp trên đường số 12, Q.Bình Tân, cho biết cơ sở của chị mở ra được hơn nửa năm. "Nhưng chắc phải dẹp tiệm vì thấy không ổn. Khách ngày càng vắng. Có những khi suốt cả ngày không có khách", chị Hải tâm sự.
Ông Trần Văn Quỳnh - Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Tập đoàn Vị Trí Vàng
Nới lỏng quy định được mua nhà ở xã hội
Trên Sydney Morning Herald, Ben Groundwater viết: Bây giờ là 7 giờ sáng ở TP.HCM, không khí mát mẻ và trong lành, tôi thức dậy và nghĩ về việc sẽ ăn gì. Và món Việt đầu tiên xuất hiện trong đầu là phở.Không gì thỏa mãn hơn thế này, ngồi ở một chiếc bàn ọp ẹp giữa đám đông trong thành phố nhộn nhịp nhất đất nước vào sáng sớm, mùi khói xe máy gần như bị che lấp hoàn toàn bởi mùi húng quế xé nhỏ và nước dùng cực kỳ đặc trưng ngay trước mặt.Tôi đã ăn rất nhiều phở. Món phở Việt Nam có sự cân bằng hoàn hảo, nước dùng có hương vị thảo mộc và thơm, sợi phở trơn và dai, với thịt bò vừa chín, giá giòn, hành tây cắt mỏng, húng quế tươi và nhiều loại rau thơm khác. Tôi hiểu phở và tôi thích phở.Nhưng đây là món phở ngon nhất mà tôi từng ăn.Đó là phở Phú Vương, có trong danh sách giới thiệu của Michelin, không hẳn là nhà cung cấp phở cơ bản nhất của TP.HCM, nhưng chắc chắn không phải là nhà hàng sang trọng nhất. Bàn inox, ghế nhựa, dịch vụ bình dân. Nhưng nước dùng thì ngon đến kinh ngạc, tuyệt vời.Tôi có chưa đầy 48 giờ ở thành phố này trước khi lên du thuyền trên sông Mekong để đến Phnom Penh, và tôi dự định sẽ ăn thật nhiều món ngon ở Sài Gòn. Đây là thành phố có một số món ăn ngon nhất, có giá chỉ hơn vài đô la một chút...Tôi đến thành phố vào một buổi tối chỉ đủ thời gian để nhận phòng khách sạn của mình, Fusion Original Saigon Centre, rồi đi trên vỉa hè đông đúc hướng đến quán ăn Cô Liêng ở quận 3, cũng là nơi được giới thiệu trong danh sách Michelin.Quán ăn cũ kỹ, giản dị của Sài Gòn, với lò nướng than, tủ kính trưng bày ở phía trước và cách bày trí bàn ăn cơ bản trong không gian chật hẹp. Món đặc sản là bò lá lốt, với thịt bò xay ướp gia vị được gói trong lá lốt và nướng, ăn kèm với các loại rau thơm, rau ngâm chua và bánh tráng mỏng.Kết quả là ngọt, chua, mặn và mùi khói trộn lẫn tạo thành vị đặc trưng hoàn hảo của một phần ẩm thực Việt Nam, và cũng là loại phần ăn cực kỳ thanh nhã, đủ chỗ để bạn có thể ăn thêm một món khác.Vì thế, tôi nhất định phải ăn bánh mì.May mắn thay, bánh mì Huỳnh Hoa chỉ cách đó một đoạn đường. Tôi gọi ổ bánh mì truyền thống nhân pate, sốt mayonnaise, nhiều lát thịt heo xông khói, củ cải muối và cà rốt, và món chà bông heo đặc trưng của quán.Sáng hôm sau, tôi lại tiếp tục đi bộ đến Trung Nguyên Legend, một quán cà phê gần khách sạn lúc 6 giờ sáng để uống cà phê sữa đá, hay còn gọi là cà phê Việt Nam với sữa đặc và đá. Đây là cách tuyệt vời để bắt đầu một ngày mới.Quay lại khách sạn, tiệc buffet của nhà hàng có món phở bò tươi ngon, một tô phở cỡ vừa chứa đầy đủ mọi thứ bạn có thể mong đợi.Vài giờ sau, tôi thấy mình đang ở một nơi ám khói bụi của Đa Kao, quận 1, trên đường Nguyễn Cảnh Chân - nơi bán bún riêu tấp nập.Đây không phải là món dành cho người yếu tim: nước dùng được làm từ cà chua và cua nước ngọt, bún gạo hay bánh đa, thịt heo và da heo cắt miếng, hoa chuối cắt nhỏ, rau thơm tươi và tiết heo luộc trên cùng. Tôi chắc chắn đã tỉnh táo rồi, sau khi ăn một tô bốc khói.Bữa tối sau đó là bánh canh cua, một loại súp cua đặc với sợi bánh dai, tại bánh canh cua 87 ở quận 1.Và cuối cùng là ngày hôm sau, món phở tuyệt nhất trong đời tôi. Tôi sẽ ăn một bữa nữa ở phở Phú Vương, thêm một đĩa bánh cuốn với tôm và thịt heo, trước khi vội vã rời khỏi thành phố. Tuy nhiên, món phở sẽ ở lại với tôi mãi mãi, món mà tôi sẽ luôn theo đuổi và không bao giờ quên.
