HLV Klopp tiết lộ lý do Liverpool không mua thêm cầu thủ
"Là một người gốc Việt, tôi có niềm đam mê lớn với ẩm thực Việt. Mong muốn lớn nhất của tôi là mang ẩm thực truyền thống và cả ẩm thực đường phố Việt Nam lên bàn ăn thế giới. Để đáp ứng yêu cầu của cuộc sống hiện đại tại Mỹ, chúng tôi đặt hàng các nhà máy chế biến thực phẩm ở Việt Nam sản xuất ra sản phẩm dưới hình thức tiện lợi (ready to eat). Sản phẩm được nhập khẩu chính ngạch vào thị trường Mỹ với những tên gọi thuần Việt", bà Chinh chia sẻ.Khách Tây lãng mạn đón ‘Giáng sinh khác biệt’ ở phố cổ Hội An
Nhà báo Nguyễn Ngọc Toàn, Tổng biên tập Báo Thanh Niên, Trưởng BTC giải cho biết: “Lần đầu tiên giải bóng đá Thanh Niên Sinh viên Việt Nam được tổ chức, chúng tôi có sự đồng hành của nhà tài trợ chính là Công ty cổ phần Tập đoàn Café Măng Đen, cùng các đơn vị như nhãn hàng Red Bull của Công ty TCP Việt Nam, Sài Gòn Tourist và nhiều nhà tài trợ khác ủng hộ giải nên BTC quyết định sẽ mang đến sự khích lệ và động viên cho phong trào thể thao học đường nói chung và bóng đá sinh viên nói riêng khi công bố giải thưởng hấp dẫn này.
Cựu CEO The Coffee House mở chuỗi khách sạn
Cô Lan dạy vật lý lớp chuyên văn của tôi ngày ấy thật sự rất đẹp, đẹp lắm ấy. Hồi đấy cô để tóc hơi xoăn, hôm thì cô để xõa xuống vai, đung đưa theo bước đi; hôm thì cô quấn tóc lên. Cổ cô trắng, đẹp.Tôi nhớ cô trang điểm nhẹ nhàng, nhìn rất tươi, lúc nào mắt cô cũng cười. Cô thường đi giày cao gót cỡ 10 cm mà toàn gót nhọn. Suốt mấy năm cấp 3, cô là cô giáo đẹp nhất trong mắt tôi.Khi cô mở lớp dạy nhảy ở trường, 1/3 lớp tôi rủ nhau đi học mỗi tuần 3 buổi chiều. Vì nhiều lý do, tôi và nhiều bạn không thể đi học nhảy ở lớp của cô, nhưng đám bạn tôi chơi thân đều đi học. Thế là vào mỗi giờ ra chơi, chúng tôi dạy lại nhau.Này là điệu foxtrot, quickstep chân phải nhanh như máy khâu… Này là điệu rock-and-roll tay xoay đều đẩy nhau xoay tròn… Này là điệu valse dặt dìu êm ái… Lớp toàn con gái ư? Không sao, có mấy đứa học bước chân nam, rồi chỉ cho mấy đứa khác. Không cần bật nhạc, chúng tôi thay nhau đếm nhịp: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám. Hai, hai, ba, bốn, năm, sáu… Vui vẻ quên luôn cả thời gian.Rồi chuông vào lớp reo lên, chúng tôi giật mình khựng lại khi tiếng cô Lan vang lên ngoài cửa lớp: "Mấy đứa làm gì đấy? Học nhảy hả?". Cứ ngỡ cô sẽ trách móc gì đó, ai nấy chạy cuống lên về chỗ ngồi giả vờ nghiêm túc chuẩn bị học. Ngờ đâu cô gọi giật một bạn lại, rồi thong thả để cặp tài liệu đựng giáo án lên bàn giáo viên, lại thong thả bước xuống khỏi bục giảng đứng cạnh cô bạn đó. Cả lớp ngỡ ngàng khi cô bắt đầu tự mình hướng dẫn lại bước nhảy khi nãy của cô bạn nọ. Cứ thế, hai cô trò làm mẫu đủ các bước nhảy cơ bản của điệu valse trước lớp.Tất nhiên hôm ấy chúng tôi không học đủ thời lượng tiết học. Nhưng có hề gì, cô giáo hứa lần sau học bù, học đuổi, mà kịp thời gian thì sẽ lại hướng dẫn thêm một điệu nhảy nữa. Các khái niệm cơ bản về khiêu vũ của chúng tôi được mở đầu như thế, song song với các khái niệm vật lý khô khan.Cuối năm học lớp 12, khi chuẩn bị hồ sơ du học, tôi gặp cô để xin thư giới thiệu. Tính tôi nhát nên lúng túng, cô trêu tôi "học chùa" mấy điệu nhảy của cô mãi rồi còn gì. Rồi cô hẹn ngày đưa tôi tờ giấy cô nắn nót viết và ký tên, kèm theo lời dặn "đi sang Tây học thì nhớ học nhảy lại nhé, em có năng khiếu lắm đó". Những ngày học ở Pháp, bạn bè cùng xúm lại kể chuyện trường Ams, nhiều bạn trường khác đều ngạc nhiên vì sao chúng tôi có nhiều hoạt động vui thế, trong đó có học nhảy.Về sau, tôi cũng học khiêu vũ lại, học chung với một Amser mà sau này cùng tôi về chung một nhà. Thêm nhiều kỷ niệm đẹp và thơ, nhưng lâu lâu tôi vẫn nhớ về những bước nhảy đầu tiên tôi học từ cô giáo xinh đẹp mang tên một loài hoa duyên dáng hồi ấy, lòng thầm cảm ơn cô đã khiến cho những tháng năm học trò của chúng tôi tràn đầy niềm vui.Tôi mê nhảy từ rất lâu, mê đến mức nằm mơ cũng thấy việc đi học nhảy. Sau đó, tôi đi học nhảy với thầy Hiếu cua-rơ, thầy dạy thuần cổ điển. Tôi học được 9 tháng thì bắt đầu đi dạy nhảy lớp đầu tiên ở trường Hà Nội Amsterdam. Lúc đó là năm 1992.Việc tôi dạy nhảy cho học sinh trong trường cũng có người muốn cấm. Nhưng tôi đam mê nên không từ bỏ. Tôi dạy trên lớp học, dạy ở hành lang, dạy ở đường đi ra nhà tập thể thao… Thời điểm dạy ở trường, phải đợi các thầy cô bố trí xong các lớp học, còn phòng nào trống thì các bạn khiêu vũ lẳng lặng vào, im như cá vì bị kẹp giữa hai lớp học ở hai bên. Khó khăn là thế, khổ là thế mà các bạn ấy vẫn quyết tâm để học thì phải biết nhu cầu của học sinh lúc đó về khiêu vũ lớn như thế nào.Cô Nguyễn Thị Lan (giáo viên môn vật lý, Trường Hà Nội - Amsterdam)
Về phía Thang Long Warriors, ngôi sao Sameen Swint dẫn đầu với 31 điểm. Trung phong John Fields cũng có 24 điểm và 19 rebounds. Tuy nhiên, trong buổi tối bị chăm sóc kỹ càng, trụ cột cao 2,06 m này đã bỏ lỡ nhiều cơ hội ghi điểm khi ném phạt với hiệu suất dưới 50% (4/13).
Hyundai Ioniq 5 N, xe điện mạnh 641 mã lực
Đặt niềm tin cháu ngoại sẽ ghi được bàn thắng như Xuân Son, ông Phạm Trúc nay đã ngoài 70 tuổi vẫn cố gắng di chuyển 40 km đến SVĐ Trường ĐH Nha Trang cổ vũ cháu mình đang thi đấu ở giải bóng đá Thanh Niên sinh viên Việt Nam lần III-2025 cúp THACO.Cầu thủ số 11, Nguyễn Hữu Hoàng nằm trong đội bóng của Trường ĐH Khánh Hòa chính là niềm hy vọng với ông Trúc và gia đình. Có lẽ với kinh nghiệm từng là cầu thủ trên sân bóng, ông Trúc không chỉ dạy bảo và dặn dò cháu ngoại trước khi thi đấu mà còn chủ động đến sân bóng để nhìn ngắm cháu mình đá.Đặc biệt, ông còn nhận định do thời tiết Nha Trang có gió to nên cũng phần nào ảnh hưởng đến hướng bóng đi, đặc biệt là đối với những đội phải đá ngược chiều gió.
