Dập dịch tin giả - Kỳ 1: Sau khi bị phạt, thì 'tôi biết tôi sai'
Michael Jordan là một trong những huyền thoại của NBA và được nhiều đội bóng của giải lưu giữ số áo đấu số 23 (con số quen thuộc của Jordan) như là một sự trân trọng vì những cống hiến của huyền thoại này cho sự nghiệp bóng rổ. Nhưng việc làm này cũng vấp phải sự phản đối của một số ngôi sao tại giải trong đó có Shaquille O'Neal.Lửng lợn Đông Dương xuất hiện sau nhiều năm biệt tăm làm ai cũng bất ngờ
Ngày 7.1, Công an H.Châu Thành (Tây Ninh) cho biết đang tạm giữ hình sự đối với Nguyễn Văn Tiến (35 tuổi, ngụ xã Bà Điểm, H.Hóc Môn, TP.HCM) để điều tra hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Cụ thể, Tiến đã dùng vé số giả để đi lừa đảo.Trước đó, vào khoảng 11 giờ 30 phút, ngày 1.1, Nguyễn Văn Tiến, điều khiển xe mô tô mang theo 70 tờ vé số giả mở thưởng ngày 31.12, mỗi tờ vé số giả đều trúng giải 6 (với 4 số trúng) số tiền thưởng tương đương 400 ngàn đồng/tờ mang đi lừa những người bán vé số dạo đổi lấy tiền tiêu xài.Đến khoảng 13 giờ cùng ngày, Tiến đi đến ấp Bình Long, xã Thái Bình, H.Châu Thành thì gặp chị Bùi Thị Thùy Trang (37 tuổi, ngụ xã Thái Bình, H.Châu Thành, Tây Ninh) đang đi bán vé số, Tiến lấy 3 tờ vé số trúng thưởng giả lừa chị Trang đổi lấy số tiền là 1,2 triệu đồng. Sau khi đổi xong, Tiến mua lại của chị Trang 30 tờ vé số thật. Sau đó, Tiến điều khiển xe mô tô đi đến khu vực ấp Bình Hòa, xã Thái Bình, H.Châu Thành thì gặp cháu Cao Diễm Thùy (15 tuổi, tạm trú ấp Bình Long, xã Thái Bình, H.Châu Thành) đang bán vé số. Tại đây, Tiến đưa ra 2 tờ vé số giả, yêu cầu cháu Thuỳ đổi lấy tiền là 800 ngàn đồng. Do không có nhiều tiền, nên cháu Thùy trả cho Tiến số tiền 140 ngàn đồng, số tiền còn lại Tiến quy đổi thành 30 tờ vé số thật của cháu Thùy.Khi Tiến đang chờ lấy vé số thì bị lực lượng công an phối hợp cùng người dân bắt giữ.
Kẻ cầm đầu đường dây khiến 39 người Việt chết ở Anh đã sa lưới thế nào?
Tờ The Guardian ngày 7.3 đưa tin các bác sĩ ở London đã phục hồi thành công khứu giác và vị giác cho những bệnh nhân mắc Covid-19 kéo dài, nhờ phương pháp phẫu thuật tiên tiến giúp mở rộng đường thở trong mũi để thúc đẩy quá trình phục hồi.Hầu hết bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19 đều hồi phục hoàn toàn, nhưng căn bệnh này có thể dẫn đến những tác động nghiêm trọng lâu dài. Theo Tổ chức Y tế thế giới (WHO), cứ 100 người mắc Covid-19 thì có khoảng 6 người bị hậu Covid-19, với hàng triệu người bị ảnh hưởng trên toàn cầu.Mất khứu giác và vị giác là một trong hơn 200 triệu chứng khác nhau được ghi nhận ở những người bị hậu Covid-19.Giờ đây, các bác sĩ phẫu thuật tại Bệnh viện thuộc Đại học College London (UCLH) ở Anh đã chữa khỏi cho hàng chục bệnh nhân bị mất khứu giác nghiêm trọng sau khi nhiễm Covid-19.Tất cả đều đã gặp vấn đề này trong hơn 2 năm và các phương pháp điều trị khác, chẳng hạn như đào tạo khứu giác và corticosteroid, đều không hiệu quả.Trong một nghiên cứu nhằm tìm ra những cách mới để giải quyết vấn đề này, các bác sĩ phẫu thuật đã thử một kỹ thuật gọi là phẫu thuật vách ngăn mũi chức năng (fSRP), thường được sử dụng để điều chỉnh độ lệch của vách ngăn mũi, làm tăng kích thước của đường thở qua mũi.Điều này thúc đẩy luồng không khí vào vùng khứu giác, ở vòm của khoang mũi, nơi kiểm soát mùi. Các bác sĩ cho biết phẫu thuật này giúp tăng lượng chất tạo mùi đến được vòm mũi, nơi có khứu giác.Họ tin rằng việc tăng cường đưa chất tạo mùi đến khu vực này sẽ "khởi động" quá trình phục hồi khứu giác ở những bệnh nhân đã mất khứu giác do hậu Covid-19.Trong thử nghiệm, 12 bệnh nhân được phẫu thuật và một nhóm đối chứng gồm 13 bệnh nhân tiếp tục luyện tập khứu giác bằng cách ngửi đi ngửi lại cùng một mùi hương.Tất cả bệnh nhân được phẫu thuật đều có khứu giác được cải thiện, trong khi không có bệnh nhân nào trong nhóm đối chứng cải thiện. Thậm chí 40% trong nhóm đối chứng cho biết khứu giác của họ trở nên tệ hơn.
Đây là việc làm thường niên, có ý nghĩa thiết thực của Công đoàn Vietcombank Hải Dương nhân dịp Tết đến Xuân về, mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, thể hiện tinh thần tương thân tương ái và trách nhiệm với cộng đồng. Vietcombank hy vọng mỗi suất quà được trao tặng sẽ góp phần chia sẻ bớt khó khăn với người dân, mong muốn mỗi gia đình, mỗi người dân đều được đón Tết trong không khí đầm ấm, an vui.
Trọng tài cấp quốc gia điều hành giải bóng chuyền nam thanh niên Hà Tĩnh
Tôi sinh ra trong một miền quê nghèo thuộc huyện biên giới tỉnh Bình Phước, cách TP.HCM khoảng 170 km. Nơi đó, chỉ thấy rừng cao su bạt ngàn và công việc chính của của ba mẹ tôi là công nhân cạo mủ cao su. Những dòng chảy từ cây mà người ta hay gọi là vàng trắng, đã nuôi tôi khôn lớn như ngày nay. Ba mẹ tôi đi cạo mủ ở nông trường thường sẽ dậy lúc 2 giờ sáng (vì lúc đó có mủ nhiều nhất, ba tôi nói vậy). Tới mùa mủ cao su về nhiều, ba mẹ tôi sẽ dậy sớm hơn. Cuộc sống của những người công nhân cạo mủ cao su thời ấy hầu như không ngủ, rời nhà từ 1 - 2 giờ sáng là bình thường. Tiếng leng keng va chạm của cà mèn, dao cạo và ánh sáng le lói phát ra từ ngọn đèn dầu, thứ ánh sáng duy nhất giúp ba mẹ chuẩn bị đồ nghề để đi làm việc, in sâu trong ký ức tuổi thơ tôi. Có hôm tôi hỏi sao ba không cắm bình lên cho sáng, dễ chuẩn bị đồ đi làm, ba tôi nói dành bình để dùng lúc buổi tối về thắp và xem tin tức trên tivi. Năm 2008, có thể bạn không tin, xóm nhỏ ở xã khu vực biên giới này vẫn chưa có điện.Xóm tôi cách trung tâm xã 4 km, nhà không xa lắm so với các bạn cùng lớp, nhưng lại nằm cuối xã, giáp với xã khác, cách nhà tôi mấy chục mét xóm khác có điện xài, xóm tôi lúc đó đang dùng bình ắc quy. Có thể mọi người quên bình ắc quy hình dáng như thế nào, nhưng với lứa 9X như chúng tôi và các thế hệ trước thì bình ắc quy tại gia đình cùng quê như kho báu trong nhà. Nhà tôi có hai bình ắc quy, một cái ở nhà trên một cái ở nhà dưới, mỗi bình xài được khoảng hai ngày. Hôm nào xem gần hết bình thì bóng đèn trong nhà chớp nháy như rạp xi nê, chiếc tivi đen trắng cứ nhảy sọc sọc. Lúc đó, kinh nghiệm là phải nhổ dây đen dây đỏ ra cắm lại, đổi qua đổi lại đủ kiểu mới mong muốn còn một chút điện để xem, còn hết thật sự thì coi như hôm đó đi ngủ sớm. Sáng dậy, mẹ chở tôi ra trung tâm xã đèo thêm 2 cái bình để sạc điện. Cả xã chỉ có một chỗ sạc duy nhất, cô Khum (chủ tiệm sạc bình) hay hỏi mẹ tôi lúc nào điện lưới mới vào hả cô? Mẹ chỉ cười vì biết lúc nào đâu mà trả lời. Gửi bình sạc tới chiều, mẹ lại ra lấy. Cứ thế thời gian trôi qua, tôi học cấp 1 rồi cấp 2 cấp 3. Lớn hơn, tôi tự chở bình ra cho cô Khum sạc. Dần dần, lượng bình sạc tại tiệm cũng ít dần, chủ yếu các bác tài xế xe tải chạy đường dài và tôi cũng nghe nói sẽ không còn sạc bình nữa tại không có lời.Rồi xóm tôi cũng có điện, điện lực thông báo sẽ lắp điện cho xóm tôi, năm đó tôi học lớp 11. Trời ơi, cả xóm tôi vui mừng khôn xiết. Mọi người tranh thủ đi chợ huyện mua bóng đèn, nhà khá giả hơn thì sắm tivi mới luôn, trông ai cũng phấn khởi. Các chú thợ điện vào khoan mấy cái lỗ sâu ơi là sâu, lâu lâu có mấy con nhái nhảy vào sống. Từng cuộn dây cáp tròn cao hơn cả đầu bọn nhóc trong xóm, các trụ điện mới tinh xếp chồng lên nhau, trở thành nơi chúng tôi tụ họp mỗi tối. Còn nhớ, nhà tôi cách trụ điện chỉ 7 mét, các chú thợ điện làm cho nhà tôi sợi dây "bự chảng" cách điện, lắp điện tới nhà nào thì ai cũng chuẩn bị nước, bánh kẹo đãi các chú. Ngoại tôi cười sảng khoái, vừa đi vừa bê ca nước chanh khổng lồ ra tận chỗ ngồi nghỉ của các anh thợ điện giải khát. Xóm tôi vào những hôm đó như ngày hội, tiếp xúc với điện thì mọi người đã từng dùng nhưng trực tiếp trong nhà mình thì đó là cảm xúc khó tả. Lúc hòa vào lưới điện, mẹ tôi bật công tắt, bóng đèn sáng lên thật chói mắt. Nó sáng hơn phải gấp mấy lần đèn bình nhà tôi xài lúc trước. Đêm đó, ba mẹ tôi không ngủ, mẹ bảo háo hức quá ngủ không được, mà tắt đi thì tiếc! Khi viết những dòng này, cảm xúc trong tôi vẫn còn nguyên vẹn, thật khó tả bằng lời.Tất nhiên, từ hôm đó, mẹ tôi không cần phải chở bình đi sạc nữa. Tôi có đèn học mới tinh và quan trọng là không sợ hết bình vào mỗi tối. Rồi tivi màu, tủ lạnh, máy giặt dần dần xuất hiện trong xóm tôi làm cho cuộc sống văn minh hơn hẳn. Ba mẹ tôi hết lọ mọ đêm khuya, những ánh đèn rọi vào cây cao su thêm sáng hơn, công việc cạo mủ cũng nhanh hơn, ánh sáng làm tránh những động vật nguy hiểm về đêm.Lúc đó, tôi nghe được là nhà nước hỗ trợ miễn phí tiền lắp đặt điện cho xóm, khoảng vài triệu một hộ. Giờ đời sống của người dân khá giả hơn trước nên thấy số tiền nhỏ, nhưng ngày đó là một số tiền rất lớn cho các gia đình trong xóm. Nhờ có điện cuộc sống thay đổi, mọi người tiếp cận được thông tin báo đài, văn hóa giải trí cao hơn trước. Tất cả là bước ngoặt trong cuộc sống vậy, đâu đó, cảm nhận như cuộc sống của những người dân quê mùa, chất phát, hiền hòa trong xóm được lật sang trang mới.Sau này, lúc tôi vào đại học, một ngày cuối tuần, mẹ gọi lên bảo giờ xóm mình có cả dây mạng, truyền hình cáp quang… không thiếu thứ gì.Mỗi lần về thăm quê vào những kỳ nghỉ, thỉnh thoảng bước đi trên con đường xóm nhỏ, tôi bất giác nhìn những gốc cột điện năm xưa, vẫn nét chữ ấy không phai mờ, ký ức ùa về hình ảnh những người bạn thơ ấu ngồi hát nghêu ngao trên những hàng cột điện chờ cắm xuống đất. Những đêm trăng, những cột điện chưa kịp trồng đó như những chiếc ghế đá công viên mà nhiều người ra ngồi hóng mát... chờ điện về. Nay tôi vẫn còn giữ cục sứ cách điện (bị vỡ thế là chú thợ điện cho tôi luôn) như là kỷ niệm đẹp về tuổi thơ khó khăn nhưng đẹp đẽ của mình.Viết những dòng này, tôi muốn gửi lời tri ân đến ngành điện, các chú thợ điện miền Nam ngày ấy, đồng thời chia sẻ những hoài niệm đẹp đến những người thân, các cô chú trong xóm nhỏ ngày ấy.Cuộc thi viết "50 năm thắp sáng niềm tin" có tổng giải thưởng lên đến 100 triệu đồng.- Nhận bài thi đến hết ngày 30.4.2025.- Email: 50namdienmiennam@thanhnien.vn. Mời quý bạn đọc xem thể lệ cuộc thi trên thanhnien.vn hoặc evnspc.vn
