Đoàn tàu du lịch Huế - Đà Nẵng dự kiến khai thác từ ngày 26.3
Nói đến đồ ăn vặt lành mạnh, hạnh nhân được biết đến như một "siêu thực phẩm". Chứa đầy đủ các chất dinh dưỡng thiết yếu, loại hạt ngon miệng này mang lại những lợi ích đáng kinh ngạc cho sức khỏe não bộ và tim mạch, theo tờ Times Now News.Sau đây, bác sĩ sẽ lý giải tại sao hạnh nhân lại "siêu" đến vậy.Bác sĩ Bimal Chhajer, Giám đốc Trung tâm Tim mạch Saaol (Ấn Độ), giải thích vai trò quan trọng của hạnh nhân đối với sức khỏe não bộ. Hạnh nhân rất giàu vitamin E, giúp bảo vệ các tế bào não khỏi bị tổn thương do các gốc tự do gây ra. Từ đó giúp cải thiện trí nhớ và làm chậm quá trình suy giảm nhận thức do tuổi tác.Nghiên cứu được công bố trên tạp chí y khoa Nutrition, Health and Aging cho thấy vitamin E có thể chống lại căng thẳng oxy hóa giúp giảm nguy cơ mắc bệnh Alzheimer. Hơn nữa, hạnh nhân là nguồn tuyệt vời của vitamin B2 và L-carnitine, các chất dinh dưỡng có tác dụng cải thiện chức năng thần kinh.Chỉ cần ăn một nắm hạnh nhân mỗi ngày, khoảng 10-12 hạt, có thể giúp bạn tập trung hơn và tăng cường sự tỉnh táo. Chất béo và protein lành mạnh trong hạnh nhân cung cấp năng lượng bền vững cho não, khiến chúng trở thành món ăn nhẹ hoàn hảo cho những nhiệm vụ đòi hỏi vận dụng trí não nhiều.Hạnh nhân cũng có tác dụng mạnh mẽ đối với sức khỏe tim mạch. Tiến sĩ Chhajer cho biết: Hạnh nhân chứa chất béo không bão hòa đơn giúp giảm cholesterol xấu và tăng cholesterol tốt, giảm đáng kể nguy cơ đau tim và đột quỵ.Nghiên cứu được công bố trên tạp chí của Hiệp hội Tim mạch Mỹ Circulation cho thấy tiêu thụ hạnh nhân thường xuyên có thể giảm tới 10% mức cholesterol xấu, một yếu tố quan trọng trong việc ngăn ngừa bệnh tim. Magiê và kali trong hạnh nhân còn có tác dụng điều hòa huyết áp và duy trì nhịp tim ổn định, giúp tăng cường thêm lợi ích cho tim mạch.Chất chống oxy hóa, đặc biệt là vitamin E, cũng đóng vai trò quan trọng trong việc ngăn ngừa viêm và duy trì sức khỏe mạch máu. Nghiên cứu từ tạp chí y sinh American Journal of Clinical Nutrition xác nhận rằng hạnh nhân có thể cải thiện chức năng nội mô, rất quan trọng để việc lưu thông máu được trơn tru và giảm nguy cơ xơ vữa động mạch.Chúng ta có thể dễ dàng thưởng thức hạnh nhân bằng nhiều cách:Ăn vặt thông minh: Nhai một nắm hạnh nhân rang vào giữa buổi sáng hoặc buổi tối.Ngâm qua đêm: Hạnh nhân ngâm dễ tiêu hóa hơn và có kết cấu kem. Chỉ cần ngâm qua đêm, lột vỏ và ăn vào sáng sớm.Tăng cường bữa sáng: Thêm hạnh nhân cắt nhỏ vào ngũ cốc, bột yến mạch hoặc sinh tố buổi sáng để có khởi đầu ngày mới bổ dưỡng.Món ăn vặt từ hạt: Chuẩn bị bánh sandwich bơ hạnh nhân hoặc xay hạnh nhân vào sữa lắc để có món ăn vặt bổ dưỡng, thơm ngon.Tuy nhiên, cần ăn hạnh nhân điều độ, ăn quá nhiều có thể tăng lượng calo quá mức, có khả năng gây tăng cân. Tiến sĩ Chhajer khuyên nên tiêu thụ khoảng 10 - 12 hạt hạnh nhân mỗi ngày để đạt được lợi ích tối đa mà không quá mức, theo Times Now News.Cơ quan chưa trả lời bạn đọc 26.2.2024
Với gia đình anh Thảo, mùa tết mà thiếu hình ảnh mai như mất đi một nửa không khí xuân. "Ngày tết đăng hình ảnh bên hoa mai, mình mong cả năm có được sự may mắn, giàu sang, thịnh vượng và tài lộc. Một số người từng tìm đến hỏi mua cây mai với giá hơn 200 triệu đồng, nhưng gia đình nhất quyết không bán vì đây là kỷ niệm đẹp của gia đình".
Hòa giải nhanh, thân thiện sớm
Bản tin "Xem nhanh 20h" ngày hôm nay có các tin tức đáng chú ý sau:Trưa 14.2.2025, Công an quận Tây Hồ (tại thành phố Hà Nội) cho biết cơ quan này vừa ra quyết định khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam đối với Tống Anh Tuấn (43 tuổi, trú phường Phương Liệt, quận Thanh Xuân, thành phố Hà Nội) để điều tra về hành vi "cố ý gây thương tích".Theo kết quả điều tra ban đầu, khoảng 12 giờ 30 phút ngày 10.2, người đàn ông 31 tuổi (trú quận Tây Hồ) làm nghề shipper đỗ xe máy trước cửa nhà tại phường Yên Phụ, quận Tây Hồ thì bị can Tống Anh Tuấn lái ô tô hiệu Lexus đi qua và xảy ra va chạm nhẹ với xe của nam shipper.Sau đó, bị can Tuấn đã xuống xe chửi bới, dùng tay, chân và lấy mũ bảo hiểm của nam shipper đánh anh liên tiếp vào vùng đầu, mặt,… Vụ việc sau khi được lan tỏa trên mạng xã hội đã gây phẫn nộ lớn trong cộng đồng. Ngay trong ngày 10.2, nam shipper đã đến Công an quận Tây Hồ trình báo. Khoảng 14 giờ ngày 11.2, bị can Tống Anh Tuấn đến trụ sở công an đầu thú.Kết luận giám định sơ bộ của Trung tâm Pháp y Hà Nội xác định nạn nhân bị chấn động não, tỷ lệ tổn hại thương tích là 3%.Chiều 13.2, tại buổi họp báo định kỳ về kinh tế - xã hội của TP.HCM, báo chí đã đặt một số câu hỏi liên quan đến tuyến metro số 1 (Bến Thành - Suối Tiên) như về việc khắc phục lỗi dừng tàu khi trời mưa, thẻ sử dụng đi metro...Tại buổi họp báo, ông Phan Công Bằng, Trưởng ban Quản lý đường sắt đô thị TP.HCM, cho biết tuyến metro số 1 vẫn còn một số tồn tại như về ke ga và hệ thống thẻ vé.Trước Tết Nguyên đán 2025, metro số 1 đã hai lần gặp phải sự cố dẫn đến tình trạng tàu trễ giờ tại ga Ba Son và Tân Cảng. Lần đầu tiên, sự cố xảy ra chủ yếu do nhân viên vận hành chưa quen làm việc trong điều kiện trời mưa. Lần thứ hai, nguyên nhân là do sét đánh.Tuy nhiên, theo ông Bằng, đến thời điểm này, hệ thống metro đã đi vào ổn định, các chuyến tàu hầu như không còn bị chậm trễ. Dự kiến đến cuối tháng 3, tất cả các lỗi liên quan đến hệ thống tín hiệu và cửa chắn sẽ được sửa xong. Riêng lỗi của hệ thống thẻ vé dự kiến sẽ được khắc phục vào tháng 5.Bản tin "Xem nhanh 20h" sẽ quay trở lại vào lúc 20 giờ tối mai với những thông tin trong nước và quốc tế nóng hổi khác tại địa chỉ Thanhnien.vn và kênh YouTube Báo Thanh Niên.
1. Là một thanh niên gốc Quảng Nam, khi chiến tranh lan rộng khắp các vùng nông thôn, tôi theo gia đình "tản cư" ra Đà Nẵng. Nhờ vượt qua các kỳ thi, tôi đậu tú tài 1 rồi 2 để vào đại học. Trong lúc nhiều bạn cùng lứa thi rớt bậc cử nhân phải vào lính, có bạn đã không về lại sau ngày hòa bình.Tôi về quê sau năm 1975 cũng chẳng biết gì nhiều hơn ngoài một làng quê cũ, vài nơi quanh Đà Nẵng hoặc Hội An. Những nơi khác, nếu biết chỉ là những địa danh trong chiến tranh, nhờ đọc trên báo chí.Tôi may mắn được nhận vào làm việc trong một cơ quan ngành nông nghiệp sau chiến tranh. Tuy chỉ là nhân viên bình thường, tôi được thường xuyên cử đến nhiều huyện và cả những khu vực nông thôn khắp tỉnh Quảng Nam. Sau đó, nhờ vốn liếng hồi đi học lại ham nghiên cứu nên được cử đi nhiều tỉnh ở miền Bắc, ra tận Hải Phòng, các tỉnh vùng Tây Bắc lẫn tây Nghệ An, Thanh Hóa. Tôi lại được đến các nông trường quốc doanh, nhiều hợp tác xã nông nghiệp thời bao cấp. Tính ham hiểu biết, nên đi đâu tôi cũng ghi chép, quen biết nhiều người, nhờ vậy mà vun bồi thêm kiến thức…Trở lại với miền quê Quảng Nam. Những năm sau chiến tranh vẫn còn hoang tàn, dân cư mới hồi hương khai hoang vỡ hóa nên đời sống rất khó khăn. Ở vùng cát ven biển, có nơi không tìm được cây tre để vót đũa ăn cơm. Ở vùng Tiên Phước, quê hương các cụ Phan Châu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, người dân phải đi bộ cả chục cây số mới tìm ra trạm bưu điện để liên lạc khi có việc. Vùng tây các huyện Hiệp Đức, Quế Sơn, nơi cụ Hoàng Châu Ký làm bí thư hồi toàn quốc kháng chiến, người dân vẫn phải ăn độn khoai sắn, nấu canh bằng sắn củ với chút mỡ heo. Vùng B Đại Lộc, chúng tôi ở trong một kho thu mua lương thực, ăn cơm độn và uống nước bằng cách nấu lá bồ đường phơi khô…Đi công tác ra Bắc, chúng tôi mua thêm ít gạo để bán kiếm thêm ít tiền lời bù vào chi phí. Một lần lụt ngập sông Bến Thủy nhiều ngày, tôi và anh lái xe tên Đức bỏ mấy trăm ký gạo trên một ngọn đồi cạnh đường 18 ở H.Nghi Xuân. Đức ở lại coi xe và hàng, tôi một mình đi nhờ phà vượt sông sang Vinh và kẹt lại đó hết 10 ngày…2. Trong nửa thế kỷ từ 1975 - 2025, tôi có những lần được đi nước ngoài.Khoảng cuối tháng 4.1975, bạn học tôi có cha là sĩ quan không quân chuẩn bị di tản khỏi Sài Gòn. Bạn tôi phóng Honda từ Tân Sơn Nhứt đến khu nhà trọ trên đường Lê Văn Duyệt, ghi tên tuổi vào danh sách và hẹn tôi cùng di tản. Hôm sau bạn lại xuống để chở tôi đến Tân Sơn Nhứt, chuẩn bị bay. Anh bạn phụ tôi chuẩn bị hành trang và từ giã vài người bạn ở trọ. Cuối cùng anh chỉ nhận từ tôi lời từ chối với lý do: "Gia đình mình còn ở Đà Nẵng chưa biết sống chết ra sao, nên không thể yên lòng bỏ đi!". Bạn tôi buồn bực ra về.Năm 1980 ở Đà Nẵng, một nhà thơ rủ tôi cùng "vượt biên". Anh cho biết một chủ tàu cá đã đồng ý cho hai anh em theo tàu với giá rẻ, miễn là biết nói tiếng Anh. Ngày giờ và điểm hẹn đã được vạch ra cặn kẽ, kể cả phương án nếu bại lộ thì có người bảo lãnh ra về an toàn. "Ông có mạng Trường lưu thủy, đừng lo tai nạn trên biển!", nhà thơ thuyết phục tôi. Lần này thì tôi lấy cớ mới lập gia đình, chưa thể quyết định được.Năm 1996, lúc tôi vừa 45 tuổi, được Báo Thanh Niên chấp thuận chuyến đi Úc cả tháng trời do Hãng hàng không Qantas và Công ty Direct Flight mời đích danh. Ở Úc cả tháng, đi lại nhiều thành phố từ Sydney, Canberra đến Melbourne và thăm nhiều bạn cũ thật thoải mái. Ngoài các khách sạn, tôi còn được các bạn cũ người Đà Nẵng đưa về nhà riêng nghỉ, được thết đãi vui vẻ. Lúc ấy vẫn có người rủ rê ở lại, nhưng tôi đều cảm ơn và nêu rõ lý do phải về Việt Nam.Từ sau năm 2000 cho đến cả lúc nghỉ hưu, tôi cũng đã đi đến nhiều nước khá thuận lợi. Với tôi, đi du lịch một thời gian ngắn là thích hợp hơn cả rồi trở về sống ở quê hương mình vốn đã quen nước quen cái, không phải bị cuốn vào đời sống ở những nơi mình không quen biết. Cuộc sống của tôi là cuộc sống mà mình đã chọn lựa từ ngay khi chiến tranh vừa chấm dứt, với công việc mình yêu thích!Nửa thế kỷ đã qua, tôi đã bước qua những lần "suýt đổi đời" như vậy, nhưng không hề hối tiếc…3. Suốt thời gian ấy, dù có lúc buồn chán, nhưng tôi hài lòng vì đó là chọn lựa của mình.Tôi vẫn nhớ mãi cô em họ, lần tôi rời Sài Gòn về lại chỗ ngôi nhà đã bị thiêu rụi của ông bà nội ở Đà Nẵng. Lúc đó, cô em là bí thư chi bộ của du kích địa phương, đang hân hoan sau ngày hòa bình lập lại. Cô ấy nói: "Em cứ tưởng anh đã đi sang Mỹ rồi chớ!". Tôi trả lời: "Anh chỉ có một quê hương ở đây".Kể từ đó, suốt 50 năm, ngoài công việc làm trong ngành nông nghiệp rồi làm báo, tôi đã về xây dựng lại ngôi nhà để thờ cúng tổ tiên, đã cùng các anh em (trong đó có gia đình cô em họ kể trên) xây dựng lại mồ mả ông bà với vai trò con trai trưởng. Và suốt 20 năm nay, tôi tổ chức xây dựng phong trào khuyến học của tộc họ, được bà con hưởng ứng, đóng góp đến hơn mấy tỉ đồng vào quỹ, giúp hàng trăm cháu học sinh nghèo tiếp tục được đi học...Chỉ chừng đó việc mà đã hết một đời người, từ sau chiến tranh. Tôi thấy mình đã không bỏ phí những mơ ước từ thời trai trẻ. Bây giờ, đến lượt các con tôi tiếp bước…
Giải Futsal Cúp Quốc Gia 2019: Cơ hội phát hiện thêm tài năng cho Futsal Việt Nam
Cô Lan dạy vật lý lớp chuyên văn của tôi ngày ấy thật sự rất đẹp, đẹp lắm ấy. Hồi đấy cô để tóc hơi xoăn, hôm thì cô để xõa xuống vai, đung đưa theo bước đi; hôm thì cô quấn tóc lên. Cổ cô trắng, đẹp.Tôi nhớ cô trang điểm nhẹ nhàng, nhìn rất tươi, lúc nào mắt cô cũng cười. Cô thường đi giày cao gót cỡ 10 cm mà toàn gót nhọn. Suốt mấy năm cấp 3, cô là cô giáo đẹp nhất trong mắt tôi.Khi cô mở lớp dạy nhảy ở trường, 1/3 lớp tôi rủ nhau đi học mỗi tuần 3 buổi chiều. Vì nhiều lý do, tôi và nhiều bạn không thể đi học nhảy ở lớp của cô, nhưng đám bạn tôi chơi thân đều đi học. Thế là vào mỗi giờ ra chơi, chúng tôi dạy lại nhau.Này là điệu foxtrot, quickstep chân phải nhanh như máy khâu… Này là điệu rock-and-roll tay xoay đều đẩy nhau xoay tròn… Này là điệu valse dặt dìu êm ái… Lớp toàn con gái ư? Không sao, có mấy đứa học bước chân nam, rồi chỉ cho mấy đứa khác. Không cần bật nhạc, chúng tôi thay nhau đếm nhịp: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám. Hai, hai, ba, bốn, năm, sáu… Vui vẻ quên luôn cả thời gian.Rồi chuông vào lớp reo lên, chúng tôi giật mình khựng lại khi tiếng cô Lan vang lên ngoài cửa lớp: "Mấy đứa làm gì đấy? Học nhảy hả?". Cứ ngỡ cô sẽ trách móc gì đó, ai nấy chạy cuống lên về chỗ ngồi giả vờ nghiêm túc chuẩn bị học. Ngờ đâu cô gọi giật một bạn lại, rồi thong thả để cặp tài liệu đựng giáo án lên bàn giáo viên, lại thong thả bước xuống khỏi bục giảng đứng cạnh cô bạn đó. Cả lớp ngỡ ngàng khi cô bắt đầu tự mình hướng dẫn lại bước nhảy khi nãy của cô bạn nọ. Cứ thế, hai cô trò làm mẫu đủ các bước nhảy cơ bản của điệu valse trước lớp.Tất nhiên hôm ấy chúng tôi không học đủ thời lượng tiết học. Nhưng có hề gì, cô giáo hứa lần sau học bù, học đuổi, mà kịp thời gian thì sẽ lại hướng dẫn thêm một điệu nhảy nữa. Các khái niệm cơ bản về khiêu vũ của chúng tôi được mở đầu như thế, song song với các khái niệm vật lý khô khan.Cuối năm học lớp 12, khi chuẩn bị hồ sơ du học, tôi gặp cô để xin thư giới thiệu. Tính tôi nhát nên lúng túng, cô trêu tôi "học chùa" mấy điệu nhảy của cô mãi rồi còn gì. Rồi cô hẹn ngày đưa tôi tờ giấy cô nắn nót viết và ký tên, kèm theo lời dặn "đi sang Tây học thì nhớ học nhảy lại nhé, em có năng khiếu lắm đó". Những ngày học ở Pháp, bạn bè cùng xúm lại kể chuyện trường Ams, nhiều bạn trường khác đều ngạc nhiên vì sao chúng tôi có nhiều hoạt động vui thế, trong đó có học nhảy.Về sau, tôi cũng học khiêu vũ lại, học chung với một Amser mà sau này cùng tôi về chung một nhà. Thêm nhiều kỷ niệm đẹp và thơ, nhưng lâu lâu tôi vẫn nhớ về những bước nhảy đầu tiên tôi học từ cô giáo xinh đẹp mang tên một loài hoa duyên dáng hồi ấy, lòng thầm cảm ơn cô đã khiến cho những tháng năm học trò của chúng tôi tràn đầy niềm vui.Tôi mê nhảy từ rất lâu, mê đến mức nằm mơ cũng thấy việc đi học nhảy. Sau đó, tôi đi học nhảy với thầy Hiếu cua-rơ, thầy dạy thuần cổ điển. Tôi học được 9 tháng thì bắt đầu đi dạy nhảy lớp đầu tiên ở trường Hà Nội Amsterdam. Lúc đó là năm 1992.Việc tôi dạy nhảy cho học sinh trong trường cũng có người muốn cấm. Nhưng tôi đam mê nên không từ bỏ. Tôi dạy trên lớp học, dạy ở hành lang, dạy ở đường đi ra nhà tập thể thao… Thời điểm dạy ở trường, phải đợi các thầy cô bố trí xong các lớp học, còn phòng nào trống thì các bạn khiêu vũ lẳng lặng vào, im như cá vì bị kẹp giữa hai lớp học ở hai bên. Khó khăn là thế, khổ là thế mà các bạn ấy vẫn quyết tâm để học thì phải biết nhu cầu của học sinh lúc đó về khiêu vũ lớn như thế nào.Cô Nguyễn Thị Lan (giáo viên môn vật lý, Trường Hà Nội - Amsterdam)
