'Làn sóng' tăng phí trông giữ xe ô tô tại các khu chung cư Hà Nội
"Trung tâm ung bướu của Bệnh viện đa khoa tỉnh Vĩnh Phúc đã thực hiện rất tốt phẫu trị, hóa trị trong điều trị ung thư nhưng, mỗi năm vẫn có hơn 2.000 bệnh nhân ung thư tại đây phải chuyển tuyến lên Hà Nội xạ trị, do bệnh viện chưa có đủ trang thiết bị", đó là chia sẻ của bác sĩ Chuyên khoa 2 Lê Văn Tịnh, Giám đốc Bệnh viện đa khoa tỉnh Vĩnh Phúc về thực tế tại bệnh viện này.Theo ông Tịnh, với đội ngũ nhân lực luôn được nâng cao về chuyên môn và điều kiện trang thiết bị, tỷ lệ bệnh nhân nội trú tại bệnh viện tỉnh phải chuyển lên tuyến trên đã giảm từ 9,3% (năm 2021) xuống còn 4,2% trong năm 2024. "Nếu được trang bị đầy đủ thêm về trang thiết bị với một số chuyên khoa, tỷ lệ chuyển tuyến của chúng tôi sẽ tiếp tục giảm, dưới 4%", ông Tịnh nhận định. Tại hội nghị nâng cao chất lượng y tế tỉnh Vĩnh Phúc tổ chức hôm nay, khẳng định đã và hỗ trợ y tế tỉnh toàn diện về chuyên môn, đào tạo nhân lực, đặc biệt với Bệnh viện đa khoa tỉnh Vĩnh Phúc, Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai Đào Xuân Cơ đánh giá: "Hiện, đây là bệnh viện tỉnh được xây đẹp nhất phía bắc nhưng đang còn thiếu trang thiết bị y tế, như tim mạch, ung bướu".Theo ông Cơ, trước Vĩnh Phúc Bệnh viện Bạch Mai, đã ký kết 12 tỉnh hỗ trợ nâng cao năng lực y tế. Bạch Mai hiện có thế mạnh đa khoa hoàn chỉnh với 57 chuyên khoa, mỗi khoa quy mô tương đương bệnh viện chuyên khoa với hàng trăm nhân lực. Ví dụ như, Trung tâm Tiêu hóa Bệnh viện Bạch Mai mỗi ngày nội soi tiêu hóa 800 - 1.200 ca. Với ung bướu, năm nay sẽ có thêm các hệ thống trang thiết bị hiện đại phục vụ chẩn đoán, điều trị. Ông Cơ cho rằng, để phát triển y tế, có thêm nguồn kinh phí mua sắm trang thiết bị, thay vì chỉ chờ đợi nguồn đầu tư từ "miếng bánh" ngân sách địa phương, đề nghị Sở Y tế tỉnh Vĩnh Phúc đề xuất hội đồng nhân dân tỉnh, UBND tỉnh chấp thuận cho bệnh viện công như Bệnh viện đa khoa tỉnh Vĩnh Phúc có thêm dịch vụ khám chữa bệnh theo yêu cầu, cung cấp dịch vụ cho người bệnh có khả năng chi trả. Nguồn thu từ khám chữa bệnh theo yêu cầu giúp bệnh viện cân đối thu chi, đặc biệt có nguồn cho nhân lực và mua sắm trang thiết bị phục vụ người bệnh bảo hiểm y tế. Vì bệnh viện đa khoa tỉnh hiện đã cơ sở hạ tầng rất tốt nhưng trang thiết bị thì còn thiếu nhiều.Qua khảo sát thực tế tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Vĩnh Phúc, ông Cơ đánh giá, bệnh viện tỉnh đã khánh thành Trung tâm Đột quỵ, nhưng cần đầu tư thêm máy để phát triển hiệu quả hơn. Hay với chuyên khoa tim mạch, đội ngũ bác sĩ của bệnh viện năng lực tốt nhưng vẫn cần thêm máy chụp mạch để làm tốt hơn nữa công tác chuyên môn.Với chuyên khoa ung thư, ông Cơ chia sẻ, tỉnh Vĩnh Phúc hiện có 1,3 triệu dân nhưng mỗi năm đang phải chuyển 2.000 - 2.300 bệnh nhân lên Hà Nội để xạ trị, rất vất vả cho người bệnh.Quán bún riêu 'rẻ nhất' TP.HCM: Chỉ 10.000 đồng/tô, bán 1 tiếng hết sạch
Bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình bàn chân Matthew Fitzpatrick (Anh) cho biết, bệnh tiểu đường có thể ảnh hưởng đến các cơ quan hoặc bộ phận của cơ thể, theo chuyên trang Patient (Anh).“Khi bị tiểu đường, cơ thể mất khả năng kiểm soát glucose. Nồng độ glucose cao ảnh hưởng đến sự tương tác phức tạp và nhạy cảm của các hóa chất, enzyme trong thành mạch máu, dẫn đến nhiều thiệt hại trong cơ thể. Các mạch máu nhỏ dễ bị tổn thương, nghĩa là lượng máu cung cấp cho bàn chân và các khu vực khác - bao gồm cả thận và mắt - có thể bị hạn chế”, Fitzpatrick cho hay. Khi các mạch máu ở bàn chân bị tổn thương, người bệnh thường mất cảm giác, bắt đầu bằng việc ngứa ran ở ngón chân rồi lan đến bàn chân.Nguồn cung cấp máu bị tổn hại cũng khiến các vết thương ở bàn chân mất nhiều thời gian hơn để lành, tăng khả năng bị nhiễm trùng. BaDan Howarth, tổ chức về bệnh tiểu đường của Anh Diabetes UK, cho biết: “Việc nhiễm trùng bàn chân ở người bị tiểu đường là rất đáng lo ngại và quan trọng, vì nếu không thể kiểm soát được có nguy cơ cao phải cắt cụt bàn chân hoặc cả chi”.Mọi người bị bệnh tiểu đường đều có nguy cơ mắc các vấn đề về chân. Tuy nhiên, việc kiểm soát tình trạng bệnh hiệu quả có thể làm giảm nguy cơ này. Ngoài việc tuân theo các lời khuyên từ bác sĩ phụ trách và dùng thuốc theo toa, người bệnh tiểu đường cần phải chú ý đến đôi chân để có thể xử lý mọi vấn đề tiềm ẩn trước khi chúng trở nên trầm trọng hơn.Bác sĩ Fitzpatrick khuyên rằng những người mắc bệnh tiểu đường nên kiểm tra bàn chân mỗi ngày.“Quan sát cẩn thận trên, dưới chân, giữa các ngón chân, xung quanh bàn chân và sau gót chân để phát hiện bất kỳ tổn thương nhỏ nào như vết rách, vết sưng, lớp dày sừng của da, vết bầm tím hoặc chấn thương”, bác sĩ Fitzpatrick nói. Rửa và lau khô đúng cách: Rửa chân bằng xà phòng và nước ấm. Lau khô chân thật kỹ, đặc biệt là giữa các ngón chân. Việc lau khô đúng cách sẽ ngăn ngừa nhiễm trùng và các bệnh nấm da chân hình thành.Dưỡng ẩm cẩn thận: Bác sĩ Fitzpatrick chỉ ra rằng người bệnh cần giữ cho làn da mềm mại bằng cách dưỡng ẩm cho bàn chân. “Mất nguồn cung cấp máu và tổn thương thần kinh làm giảm độ ẩm, khiến bàn chân trở nên khô ráp. Điều này dẫn đến nứt nẻ và có thể trở thành điểm nhiễm trùng”, bác sĩ Fitzpatrick giải thích.Một yếu tố quan trọng khác của việc chăm sóc bàn chân là đảm bảo rằng người bệnh được đi giày, dép phù hợp. Giày không vừa chân có thể dẫn đến tổn thương móng, phồng rộp, hình thành vết chai hoặc các vấn đề khác ở chân, từ đó gây nhiễm trùng. Nên đo chân và chọn loại giày, dép vừa vặn.“Nếu bị tiểu đường và mất cảm giác ở bàn chân, có vết thương ở chân, cần đi đến bác sĩ khám ngay để ngăn chặn các vấn đề tồi tệ hơn xảy ra”, bác sĩ Fitzpatrick khuyên.
Câu chuyện xúc động của người mẹ bán vé số nuôi con thi tốt nghiệp THPT
Khi bị căng thẳng, tuyến thượng thận sẽ tiết ra các hoóc môn căng thẳng như adrenaline và cortisol, giúp cơ thể ứng phó với nguy hiểm bằng cách tăng cường năng lượng và sự tỉnh táo. Nhịp tim tăng và hơi thở nhanh hơn để cung cấp ô xy cho cơ thể, theo chuyên trang sức khỏe Healthline (Mỹ).Đây là những phản ứng hết sức bình thường. Tuy nhiên, nếu căng thẳng kéo dài thì cơ thể sẽ xuất hiện những dấu hiệu kỳ lạ sau:Hoóc môn cortisol sẽ kích thích toàn bộ hệ thần kinh chúng ta. Trong một số trường hợp, mức căng thẳng cao sẽ tác động đến cơ bắp. Cơ mi mắt là cơ nhỏ và yếu nên dễ bị tác động, dẫn đến co giật không tự chủ.Những vết bầm tím không rõ nguyên nhân trên khắp cơ thể có thể là dấu hiệu cho thấy mức cortisol đang ở mức quá cao. Các chuyên gia cho biết mức cortisol cao làm suy yếu các protein cấu trúc trong da, khiến da mỏng hơn và dễ bị bầm hơn.Quá nhiều cortisol trong cơ thể có thể làm rối loạn cân bằng muối và nước, gây tích nước và đầy hơi. Những người bị căng thẳng kéo dài cũng dễ rơi vào trạng thái ăn quá nhiều. Đây cũng có thể là tác nhân góp phần gây đầy hơi.Nồng độ cortisol cao tác động tiêu cực đến thị lực. Vì khi loại hoóc môn này tăng đột biến, chúng sẽ làm gián đoạn lưu lượng máu từ mắt đến não, gây ra các vấn đề về thị lực, chẳng hạn như nhìn mờ. Ngoài ra, nồng độ cortisol cao cũng làm tăng áp lực bên trong mắt, theo thời gian có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh tăng nhãn áp.Căng thẳng quá mức cũng sẽ ảnh hưởng đến lưu thông máu, chức năng thần kinh, dẫn đến viêm nhiễm và rối loạn hệ thống thính giác. Hệ quả là gây ù tai, khiến người mắc nghe âm thanh như tiếng chuông, vo ve hay tiếng rít.Ngủ đủ giấc, ăn uống hợp lý và tập thể dục thường xuyên là những biện pháp có thể giúp giảm căng thẳng. Ngoài ra, người bị căng thẳng cũng nên tăng kết nối xã hội với những mối quan hệ chất lượng, chẳng hạn như bạn bè, gia đình hay những người họ có thể tin tưởng để chia sẻ cảm xúc. Nếu căng thẳng kéo dài hoặc ảnh hưởng lớn đến cuộc sống thì hãy tìm gặp chuyên gia trị liệu tâm lý hoặc bác sĩ tâm thần, Healthline.
Nhiều người trong số chúng ta có thể nghĩ rằng đây chỉ là một yếu tố thiết kế nhưng thực tế màu sắc của cổng USB mang ý nghĩa quan trọng về khả năng mà chúng mang lại.Theo USB Implementers Forum (USB IF), tổ chức chịu trách nhiệm duy trì tiêu chuẩn USB, mã màu được áp dụng để giúp người dùng nhận biết các chức năng khác nhau của cổng. Cụ thể, cổng USB màu xanh lam thường chỉ ra rằng đây là cổng USB 3.0 có thể truyền dữ liệu với tốc độ lên đến 5 gigabit mỗi giây (Gbps). Ngược lại, cổng màu đen biểu thị cho USB 2.0 với tốc độ truyền dữ liệu chậm hơn nhiều.Đây là một cổng khá mới lạ trong mắt của nhiều người nhưng lại có ý nghĩa thú vị. Cổng này không chỉ có khả năng truyền dữ liệu mà còn cung cấp điện thụ động, cho phép sạc thiết bị ngay cả khi máy tính đã tắt.Cổng USB-A màu vàng (loại cổng hình chữ nhật) về cơ bản giống như cổng USB màu đỏ được dùng để đánh dấu các cổng tuân thủ tiêu chuẩn USB 2.0 hoặc USB 3.0 Gen 1. Điều đó có nghĩa chúng có thể truyền ít nhất 5 Gbps dữ liệu hoặc lên đến 20 Gbps trong một số trường hợp. Cuối cùng, cổng USB màu xanh lam cũng là USB 3.0, nhưng nó không phải là cổng sạc khi máy tính đã tắt.Cần lưu ý cổng USB màu vàng và màu cam đều có khả năng cung cấp điện thụ động, tuy nhiên chúng có thể có tốc độ truyền dữ liệu khác nhau. Màu cam thường liên quan đến USB 3.0 và thường xuất hiện trên các thiết bị công nghiệp.Đối với USB-C, loại cổng phổ biến hiện nay, chức năng không bị ràng buộc với mã màu. Thay vào đó, phiên bản USB (như 2.0, 3.1) sẽ xác định chức năng của cổng. Một số công ty có thể áp dụng mã màu cho cổng USB-C, nhưng điều này không phải là quy tắc chung và dẫn đến sự nhầm lẫn cho người tiêu dùng.Mặc dù USB là chuẩn kết nối được duy trì bởi USB IF nhằm đảm bảo các phụ kiện USB hoạt động tương thích với nhau. Tuy nhiên, USB-IF cũng không thể kiểm soát việc các công ty triển khai USB theo tiêu chuẩn. Do đó, người dùng cần kiểm tra kỹ lưỡng các cổng USB và cáp để đảm bảo chúng hoạt động như mong đợi, không nên chỉ dựa vào mã màu để xác định khả năng của chúng.
Công ty Chứng khoán Rồng Việt dự kiến tăng vốn lên 3.240 tỉ đồng
Những ngày cận kề Tết Nguyên đán 2025, tôi có dịp được gặp ông Guillaume Zen Yperman (51 tuổi, quốc tịch Pháp) cùng gia đình nhỏ ở một quán cà phê Việt Nam trên Phố đi bộ Bùi Viện (TP.HCM).Tôi biết tới ông Guillaume thông qua một người anh thân thiết đang sống và làm việc ở Pháp. Chính sự kết nối đó đã giúp chúng tôi có được cuộc gặp gỡ đầy thâm tình hôm nay, trong một dịp vô cùng đặc biệt - Tết Nguyên đán ở Việt Nam.Ngồi cạnh vợ và con gái, nhìn ra con đường trang trí rực rỡ hoa mai, hoa đào, người đàn ông Pháp trầm ngâm kể về câu chuyện của cuộc đời mình, khi nửa thế kỷ trước ông là một trong những đứa trẻ có mặt trên chuyến bay trong Chiến dịch Không vận Trẻ em (Operation Babylift) của Mỹ vào tháng 4.1975 bay từ Sài Gòn.Tất cả những thông tin mà ông biết về gốc gác Việt Nam của mình đến từ những hồ sơ bằng tiếng Pháp còn được cha mẹ nuôi người Pháp lưu giữ cẩn thận. Theo đó, ông Guillaume có tên khai sinh là Dương Mạnh Hùng, sinh ngày 14.4.1974 ở xã Khánh Hưng, Q.Mỹ Xuyên, tỉnh Ba Xuyên, nay thuộc TP.Sóc Trăng (Sóc Trăng).Hồ sơ không có tên cha, chỉ có tên người mẹ là Dương Thị Phấn. Mạnh Hùng là đứa trẻ bị bỏ rơi khi mới sinh ra và được cô nhi viện ở Ba Xuyên nhận về nuôi. "Đứa trẻ này không có người thân, cha mẹ, chúng tôi cũng không rõ địa chỉ. Cha mẹ chưa bao giờ đến thăm cho đến tận bây giờ", hồ sơ cô nhi viện ghi rõ.Thời điểm này, cậu bé được một cặp vợ chồng người Pháp nhận nuôi. Sau chuyến bay đầy định mệnh, cậu bé bị bỏ rơi ngày nào đã được sống một cuộc đời mới ở nước Pháp, được cha mẹ nuôi yêu thương và chăm sóc như con ruột.Dẫu vậy, niềm khát khao về nguồn cội chưa bao giờ thôi thổn thức trong trái tim của "cậu bé Babylift" năm nào. Khi có con gái năm 2004, người đàn ông quyết định lần đầu tiên về Việt Nam tìm lại mẹ ruột, gia đình máu mủ của mình."Tôi về lại Sóc Trăng sau 3 thập kỷ, ghé thăm cô nhi viện và cũng gặp lại sơ ngày xưa đã chăm sóc tôi. Sơ kể cho tôi nghe mẹ bỏ tôi lại ở cô nhi viện khi 3 tháng tuổi, nhưng không còn bất kỳ manh mối nào thêm", ông kể với phóng viên.Dẫu cơ hội mong manh, thông tin ít ỏi nhưng suốt bao năm qua, ông chưa từng bỏ cuộc trong hành trình tìm mẹ của mình. Suốt 4 lần về Việt Nam, ông đều mang một ý định lớn lao nhất trong cuộc đời: Tìm mẹ ruột!Vào những ngày tháng 4.1975, Mỹ tiến hành một chiến dịch mang tên Operation Babylift (Chiến dịch Không vận Trẻ em) để đưa khoảng 3.000 trẻ em lên máy bay, gấp rút sơ tán khỏi Sài Gòn. Những đứa bé này khi đó đang ở trong các bệnh viện và nhà trẻ mồ côi và chúng đã được máy bay Mỹ chở sang nhiều quốc gia trên thế giới bao gồm Pháp, Úc, Canada và Tây Đức. Hàng ngàn đứa trẻ đã rời khỏi Việt Nam bằng đường hàng không và được nhận nuôi bởi các gia đình trên khắp thế giới.Cạnh bên, bà Virginie Lassour, vợ ông Guillaume cũng xúc động cho biết bà luôn ủng hộ hành trình tìm gia đình ruột của chồng. Bà biết rằng niềm khát khao nguồn cội luôn là niềm đau đáu, là điều day dứt trong trái tim chồng suốt bao năm qua.Cha mẹ nuôi người Pháp của ông Guillaume đã mất cách đây nhiều năm. Ông hy vọng mẹ ruột của mình vẫn còn mạnh khỏe và vẫn đang chờ ông về. "Từ tận đáy lòng, tôi vô cùng biết ơn mẹ vì đã sinh ra tôi, đã cho tôi một cơ hội sống cuộc đời mới tốt đẹp hơn. Tôi chỉ muốn gặp lại bà dù chỉ một lần để bà biết rằng tôi vẫn sống tốt, bình an", ông bày tỏ.Đến Việt Nam vào dịp cận Tết Nguyên đán Ất Tỵ 2025, ông cảm thấy thích ngày tết ở đây khi mọi người trang trí tết đầy màu sắc khắp phố phường. Ở Việt Nam, tết là đoàn viên, là sum họp của mọi người thân trong gia đình nên ông thực sự hy vọng sẽ đoàn tụ cùng mẹ ruột của mình.Chị Jade Yperman (23 tuổi) là con gái của người đàn ông Pháp cũng ở Việt Nam hơn 1 tháng nay trong hành trình đi du lịch của mình. Cô con gái hy vọng ước mơ của cha dịp năm mới sẽ trở thành sự thật.Những ngày tới đây, ông Guillaume và gia đình sẽ tiếp tục hành trình khám phá Việt Nam của mình. Hành trình đó sẽ trở nên trọn vẹn hơn khi tìm được câu trả lời cho câu hỏi lớn trong cuộc đời người đàn ông Pháp: "Mẹ tôi là ai?".Ai có tin tức về gia đình ruột của ông Guillaume Zen Yperman vui lòng liên hệ qua số điện thoại: 0397.587.717 (Zalo) hoặc email: sinhfish@hotmail.com (gặp ông Huỳnh Tấn Sinh). Vô cùng biết ơn!
