V-League 2023 - 2024: CLB Công an Hà Nội trở lại cuộc đua vô địch
Trên sân Pleiku, người hâm mộ chờ đợi một trận đấu bùng nổ, giàu cảm xúc khi Công Phượng có dịp đối đầu đội bóng cũ HAGL. Tuy nhiên điều này đã không xảy ra trong hiệp 1. Chất lượng chuyên môn của hiệp đấu này không quá cao, khi CLB Bình Phước quá phụ thuộc vào Công Phượng và những đường lên bóng của đội bóng này trở nên dễ hóa giải. Trong khi đó, khi không được sử dụng các ngoại binh, HAGL cũng không quá vượt trội đối thủ hạng nhất.Trong một thế trận khá tẻ nhạt và đôi bên không có các tình huống phối hợp ấn tượng thì HAGL tạo ra sự khác biệt sau một tình huống cố định. Phút 21, từ cú đá phạt từ bên cánh phải của Minh Vương, bóng khẽ chạm đầu một cầu thủ CLB Bình Phước rồi tìm đến vị trí của Dụng Quang Nho. Sau đó, cựu tuyển thủ U.23 Việt Nam đệm bóng cận thành, mở tỷ số cho HAGL.Sang hiệp 2, thế trận gần như không có sự thay đổi nào. Hai đội vẫn tương đối bế tắc và CLB Bình Phước nhờ đến sai lầm của đối thủ để có bàn gỡ hòa. Phút 55, nỗ lực pressing của Hồ Tuấn Tài khiến Phan Đình Vũ Hải bối rối. Thủ môn của HAGL phá bóng nhưng bóng lại tìm đến vị trí của Công Phượng và tiền đạo này đã lập tức tận dụng cơ hội để ghi bàn. Đây cũng là bàn thắng ấn định tỷ số hòa 1-1 bởi trong khoảng thời gian còn lại của trận đấu, khả năng tấn công của cả HAGL lẫn CLB Bình Phước đều không có dấu hiệu khởi sắc. Hai đội buộc phải bước vào loạt đá luân lưu may rủi. HLV Lê Quang Trãi quyết định tung thủ môn Trần Trung Kiên, người vừa vô địch AFF Cup 2024 vào sân để bắt thay Vũ Hải. Và đây là quyết định sáng suốt. Trung Kiên đã cản phá thành công 2 quả đá 11 m của Huỳnh Tấn Sinh và Hồ Tuấn Tài, góp công lớn giúp HAGL giành chiến thắng 4-3 và đoạt vé vào tứ kết Cúp quốc gia. Cũng trong chiều 12.1, một trận đấu khác tại Cúp quốc gia cũng được định đoạt trong loạt đá luân lưu. Sau khi hòa nhau 1-1 trong 90 phút, CLB Ninh Bình giành chiến thắng 4-2 trước đội Bà Rịa Vũng Tàu.Ổn định kết nối và giảm 50% chi phí đường truyền khi chuyển về Bizfly Cloud Database
Chia sẻ về câu chuyện "dở khóc, dở cười" khi mua hoa ngày tết, Trần Thị Thu Huyền, sinh viên Trường ĐH Văn hóa Hà Nội (quê ở Hà Tĩnh), nói: "Năm nay mình về khá trễ nên tới hôm nay là 29 tết mới tranh thủ dọn dẹp nhà cửa và mua hoa trang trí. Các năm trước mình đều mua hoa ly để cắm nhưng năm nay hoa ly hết sớm, mình phải. Dạo quanh 4 khu chợ ở huyện Nghi Xuân (Hà Tĩnh), 1 cành hoa ly có giá 50.000 đồng. Để được một bình hoa, mình cần mua khoảng 3 cành". Có mặt ở khu chợ tại xã Cổ Đạm, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh vào ngày 29 tết, mọi người vô cùng bận rộn nhưng ai ai cũng tranh thủ thời gian đi chợ tết. Qua nhiều năm, nơi đây vẫn lưu giữ được nét truyền thống của một khu chợ quê, khắp nơi tràn ngập hương vị tết từ hoa đào, hoa mai tới bóng bay và đồ ăn vặt.Tranh thủ thời gian về quê để vui chơi tại chợ tết, Phan Đậu Quỳnh Trang (22 tuổi), ngụ hẻm 193/64/35, phường Phú Diễn, quận Bắc Từ Liêm (Hà Nội), cho biết: "Năm nay lịch nghỉ học của trường mình khá trễ, nên tới ngày 26 tết mình mới có thể trở về quê. Mình cũng tranh thủ trang hoàng không khí tết cho gia đình, dọn dẹp nhà và vui chơi cùng bạn bè. Mỗi lần về quê, mình lại thấy vui và hạnh phúc vì được đoàn viên cùng gia đình, được cùng mọi người chào đón một năm mới an lành".Vòng vào các con đường ngõ nhỏ, không khí tết càng rực rỡ bởi những sắc cờ hoa. Mỗi căn nhà đều treo cờ, trưng bày cây, hoa tết. Dù năm nay hoa đào, hoa mai ảm đạm, nở muộn nhưng mỗi gia đình đều chuẩn bị trưng bày trong nhà để cảm nhận được rõ hơn không khí tết.Với truyền thống bánh chưng bao đời nay của người Việt Nam, nhiều nhà đều tự tay gói và nấu bánh chưng, trò chuyện và sưởi ấm bên bếp củi đỏ rực, cầu chúc một năm mới an lành. Trở về quê sau thời gian dài học tập tại Hàn Quốc, Đinh Thị Thu Hương (22 tuổi) chia sẻ: "Mình thấy quê hương đã thay đổi nhiều, đường sá hiện đại hơn, ai ai cũng tất bật chuẩn bị một năm mới vui vẻ và đủ đầy. Mình cũng tranh thủ vui chơi trong mấy ngày ở nhà, cùng gia đình chuẩn bị mâm cỗ và gặp gỡ, trò chuyện với họ hàng".
Mẹ một con Ye Jin, Shin Hye nâng tầm vẻ ngoài nhờ kiểu áo sơ mi
Anh cho biết, hiện tại, ở Việt Nam chỉ có khoảng 1 - 2 bộ đầy đủ 121 tập. Vì vậy, để sở hữu 70 tập, anh đã tốn nhiều thời gian tìm kiếm và tất cả những cuốn sách khi mới đem về đều bị hư hại ít nhiều. Do đó, anh phải phục hồi và thay bìa đến gần 1 năm mới hoàn thành.
Tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được in năm 1978 ở NXB Tác phẩm mới. Đây là tập thơ đầu tay tôi viết suốt 5 năm ở chiến trường, từ lúc mới đặt chân lên Trường Sơn. Năm 1977 tôi được in tập trường ca đầu tiên Những người đi tới biển (NXB Quân đội Nhân dân). Cái viết trước lại được in sau, nhưng tôi vui lắm, vì tới năm 1978 tôi mới có hai tác phẩm này. Hồi đó, được in, được trả nhuận bút, là sướng lắm rồi.Nhưng năm 1978 tôi gặp một tai nạn giao thông rất nặng, phải nằm bệnh viện từ mùa thu năm 1978 tới mùa hè năm 1979. Chuyện tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được Hội đồng chấm giải thưởng Hội Nhà văn VN xem xét, tôi hoàn toàn không biết. Hồi đó, thông tin là điều ai cũng muốn mà không có.Mùa thu năm 1979, tôi rời Trại sáng tác Quân khu 5, từ Đà Nẵng chuyển về Quy Nhơn, từ anh chàng trung úy chuyển thành một cán bộ dân sự, tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Trên vai một ba lô về Quy Nhơn, tôi tấp ngay vào căn phòng 12 m2 Báo Nghĩa Bình phân cho vợ tôi. Thế là có một gia đình, lại có nhà ở, dù nhà "nắng dột nắng mưa dột mưa" nhưng với vợ chồng tôi, thế cũng là quá ổn.Về Quy Nhơn ít ngày, tôi mới biết mình được giải thưởng Hội Nhà văn, do đọc báo thấy in tin này. Chỉ biết vậy thôi chứ cũng chưa biết thêm tin gì. Tôi vui, dĩ nhiên, nhưng niềm vui cũng không hề ồn ào, vui vậy thôi.Sau đó ít lâu tôi nhận được thư Hội Nhà văn thông báo chính thức mình được giải, đây là giải thường niên của Hội Nhà văn VN, nhưng được tổ chức xét thưởng và trao lần đầu. Có hai giải, giải thưởng thơ và giải thưởng văn xuôi. Tôi nhớ, có hai tác giả nhận giải văn xuôi, nhưng bây giờ không nhớ tên tác giả, vì đã 46 năm rồi còn gì.Nếu chỉ được nhận giải thưởng, cả nhận tiền thưởng, thì cũng chưa có chuyện gì đáng nói. Phải mấy năm sau, hình như vào năm 1982 - 1983 gì đó, nhà văn Nguyễn Thành Long, quê Quy Nhơn, ông về công tác và thăm mẹ mình, người mẹ tảo tần bán tạp hóa ở chợ Lớn Quy Nhơn, ông gặp và tới nhà tôi chơi, anh em tâm sự, ông kể tôi nghe, tôi mới biết chuyện. Thì ra, tôi có được giải thưởng này cũng không hề dễ dàng. Nhà văn Nguyễn Thành Long là thành viên Hội đồng chấm giải, từ sơ khảo tới chung khảo, nên "rành sáu câu" chuyện xét giải này. Ông kể, ở vòng chung khảo, tập thơ tôi đã may mắn lọt vào, nhưng bấp bênh lắm. Vì chỉ còn hai tập thơ, hai tác giả ở vòng cuối cùng này, và hai chọn một. Tôi phải đối đầu với một "cây đa cây đề" thơ Việt Nam, là nhà thơ Huy Cận.Ông Huy Cận có tập thơ Ngôi nhà giữa nắng in ở NXB Văn học năm 1978. Tôi thì chỉ có một dấu chân nhỏ bé qua trảng cỏ hoang dại, coi bộ chuyện này là "trứng chọi với đá" rồi. Tôi lúc ấy là nhà thơ trẻ, nếu bị "out" (loại) cũng là chuyện bình thường. Nhưng câu chuyện nhà văn Nguyễn Thành Long kể với tôi, sau đó ông đã viết thành sách, có một chi tiết không có trong sách của ông, tôi sẽ nói sau.Trong cuốn Chế Lan Viên - người làm vườn thế kỷ, ở bài Hai câu chuyện về Chế Lan Viên, nhà văn Nguyễn Thành Long viết: "Câu chuyện thứ hai thuộc về văn học, sự lựa chọn một trong hai tác phẩm về thơ của Thanh Thảo và Huy Cận (giải thưởng thơ thường niên của Hội Nhà văn VN năm 1979). Chế Lan Viên ở TP.HCM mới ra, hôm trước đã "xạc" tôi một trận không đúng phép tắc cho lắm: "Huy Cận dạy Thanh Thảo chứ Thanh Thảo dạy Huy Cận à?".Vấn đề này hôm sau chuyển vào cuộc họp. Xuân Diệu và Chế Lan Viên nói suốt buổi, Thanh Thảo có cơ mất giải thưởng. Đến phút quyết định, Chế Lan Viên cầm tập thơ của Thanh Thảo (Dấu chân qua trảng cỏ) đứng lên và nói: "Hãy khoan, những câu thơ như những câu này, Huy Cận không viết được thật, anh Xuân Diệu ạ". Xuân Diệu đang phản bác hăng hái, bỗng trở nên hiền lành hẳn. Xuân Diệu nói: "Mà tôi không hiểu sao cái cậu Thanh Thảo ấy làm được những câu thơ như thế mà không biết".Trong câu chuyện nói riêng với nhau, anh Nguyễn Thành Long còn kể tôi nghe chi tiết này: Khi cuộc tranh luận ở Hội đồng xét giải có vẻ "bất phân thắng bại", đột nhiên nhà thơ Chế Lan Viên đưa ra giải pháp: "Tôi đề nghị mỗi thành viên Hội đồng để hai tập thơ trước mặt, xin các anh mở bất kỳ một trang trong tập thơ Huy Cận và đọc to lên, sau đó mở bất kỳ một trang trong tập thơ Thanh Thảo và đọc, chúng ta sẽ có kết luận". Sau màn đối chất thơ vừa bất ngờ vừa thú vị này, cả Hội đồng xét giải thơ đã đi tới đồng thuận, rất nhẹ nhàng. Đó là sự lựa chọn vừa công bằng vừa nghiêm túc. Người có tác phẩm được chọn trao giải rất vui, mà người không được chọn cũng chẳng buồn.Phải nói, 46 năm trước, Hội đồng chấm giải thưởng văn học của Hội Nhà văn đã lựa chọn tác phẩm ở vòng chung khảo như vậy. Các hội đồng xét giải của Hội Nhà văn chúng ta bây giờ rất nên tham khảo cách xét chọn vừa vô tư vừa thú vị này, để "không ai bị bỏ lại phía sau", dù không nhận được giải thưởng.Sau khi nhận giải thưởng mấy năm, tới năm 1983, tôi mới được gặp trực tiếp nhà thơ Xuân Diệu. Cuộc gặp gỡ bên ly bia rất vui, từ đó cho tới cuối đời, nhà thơ Xuân Diệu coi tôi như một đứa em ruột. Ông rất thương tôi, và tôi thường đi với ông về vùng quê Tuy Phước là quê mẹ của Xuân Diệu.
Nhà thơ nặng nợ với đời
Theo Reuters, chính quyền thành phố Buriticupu của Brazil đã ban bố tình trạng khẩn cấp khi những hố sụt khổng lồ sâu tới nhiều mét gần đây xuất hiện tại khu vực.Thành phố có 55.000 dân và nhà cửa của khoảng 1.200 người trong số đó có nguy cơ bị nuốt chửng."Trong vài tháng qua, kích thước của các hố sụt đã tăng theo cấp số nhân, tiến gần hơn đáng kể đến nơi cư trú", theo sắc lệnh khẩn cấp do chính quyền thành phố ban hành vào đầu tháng này cho biết về các hố sụt. Theo đó, một số tòa nhà đã bị phá hủy.Người dân Buriticupu đã chứng kiến những vấn đề địa chất trong 30 năm qua, khi các trận mưa gây xói mòn nền đất cát, bên cạnh việc phá rừng và xây dựng thiếu quy hoạch.Vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn khi những trận mưa ngày càng lớn hơn như hiện nay, theo nhà địa lý Marcelino Farias, giáo sư tại Đại học Liên bang Maranhao (Brazil).Ông Antonia dos Anjos (65 tuổi, đã sống ở Buriticupu trong 22 năm), lo ngại rằng sẽ sớm xuất hiện thêm nhiều hố sụt. "Mối nguy hiểm đang ở ngay trước mắt chúng tôi và không ai biết hố này đã mở ra từ đâu ở bên dưới",ông Anjos cho biết.Lãnh đạo Sở Công chính Buriticupu Lucas Conceicao cho biết rõ ràng là thành phố không có khả năng tìm ra giải pháp cho tình trạng hố sụt phức tạp. "Những vấn đề này bao gồm từ quá trình xói mòn đến việc di dời những người ở trong khu vực có nguy cơ", ông nói.
