Cơ hội đậu ĐH bằng điểm thi đánh giá năng lực có cao?
HLV Vũ Hồng Việt của CLB Nam Định cho biết đội bóng này vẫn giữ mục tiêu vô địch V-League mùa giải hiện tại, cho dù họ sẽ không có sự phục của tiền đạo Nguyễn Xuân Son trong thời gian tới. Dù vậy, khả năng cao đội bóng thành Nam sẽ xây dựng lối chơi mới, phù hợp hơn với những nhân sự mà họ hiện có.Trước đây, khi có Xuân Son trong đội hình, Nam Định chỉ cần chơi đơn giản, đưa bóng lên phía trên cho Xuân Son xử lý, tương tự như cách đội tuyển Việt Nam thi đấu từ trận gặp Myanmar cho đến trận chung kết lượt đi với Thái Lan tại AFF Cup 2024. Sau khi có bóng, Xuân Son có thể đi bóng, càn lướt qua hàng thủ của đối phương, hay tiếp tục phối hợp với các đồng đội ở gần mình nhất. Những việc đấy đều do Xuân Son quyết định. Và thường thì những quyết định của Xuân Son mang đến sự nguy hiểm cho khung thành đối phương, mang đến bàn thắng cho đội Nam Định, nên lối chơi của đội bóng thành Nam luôn có "lối ra".Hiện tại, Nam Định không còn mẫu trung phong như thế. HLV Vũ Hồng Việt dự định sẽ đôn tiền vệ tấn công Mpande lên cao hơn, thay thế vị trí của Nguyễn Xuân Son. Tuy nhiên, mỗi cầu thủ mỗi phong cách khác nhau. Mpande không có lối đá càn lướt, không chơi bóng bổng tốt như Xuân Son, nên những đường chuyền dài và những đường chuyền bổng vào khu cấm địa của đội Nam Định có thể không còn phát huy tác dụng cao như trước.Khi thiếu vắng Xuân Son, Nam Định có thể chơi phối hợp nhóm nhỏ nhiều hơn, dựa vào chất kỹ thuật của các tiền vệ tấn công Hendrio hay Lucas Silva, sau đó những cầu thủ này chọc khe cho Văn Toàn, để Văn Toàn đua tốc độ, tìm cách thoát qua hàng thủ đối phương.Nói chung, bài toán tìm lời giải cho lối chơi mới, trong bối cảnh khuyết chân sút tốt nhất, là bài toán khó dành cho HLV Vũ Hồng Việt. Tuy nhiên, tài cầm quân của những nhà chuyên môn có thể được thể hiện rõ từ đây: thể hiện rõ khả năng xoay sở của các HLV, trong bối cảnh thiếu hụt lực lượng. Biết đâu trong cái rủi có cái may, HLV Vũ Hồng Việt nói riêng và đội Nam Định nói chung sẽ phát hiện ra nhân tố mới, tỏa sáng cùng lối chơi mới. Có thể với lối chơi cũ, tập trung hầu hết bóng cho Xuân Son, những nhân tố này chưa thể phát huy tối đa khả năng. Giờ, khi đội hình của đội Nam Định được vận hành theo cách mới, họ sẽ khác.Về phía đội tuyển Việt Nam, việc CLB Nam Định xây dựng lối chơi không có Xuân Son có thể giúp HLV Kim Sang-sik có cơ sở để tham khảo thêm. Nếu đội Nam Định tìm được lối chơi mới khi vắng Xuân Son mà thành công, đội tuyển Việt Nam có thể nghiên cứu. Còn nếu đội bóng thành Nam chưa thành công, đội tuyển Việt Nam sẽ tránh mắc phải sai lầm tương tự, trước khi tự mình tìm lối chơi khác nữa cho chiến dịch vòng loại Asian Cup 2027.Tài sản tỉ phú USD nào 'bốc hơi' nhiều nhất năm 2022?
Trong một bài phỏng vấn với tạp chí GQ Tây Ban Nha, mới đây, Robert Pattinson đã cười nhạo những người vẫn thấy căm ghét loạt phim Chạng vạng. Anh cho biết: "Đến giờ vẫn có người nói Chạng vạng đã phá hỏng thể loại phim ma cà rồng. Thật vậy ư? 20 năm sau vẫn còn có người quan tâm đến phim ấy đấy. Thật là điên rồ".Theo đó, vai ma cà rồng Edward Cullen trong loạt phim Chạng vạng ra mắt vào năm 2008 không thể phủ nhận không ít thì nhiều đã mở ra những chương đoạn mới trong sự nghiệp của nam diễn viên. Loạt phim 5 phần trị giá 3,3 tỉ USD này đã đưa Pattinson và Kristen Stewart trở thành những ngôi sao toàn cầu thật sự.Cũng kể từ đó, 2 diễn viên này đã không ngừng nỗ lực để cải thiện vị thế của mình trong giới điện ảnh. Họ giờ không còn là những gương mặt thương mại, mà đang dấn thân ngày càng nhiều hơn vào dòng art-house, trở thành "nàng thơ", "chàng thơ" của nhiều những tên tuổi lớn.Trong đó, Kristen Stewart đã thật sự thăng hạng khi vào vai công nương Diana quá cố trong phim Spencer của đạo diễn gốc Chile - Pablo Pablo Larraín. Trong khi Pattinson cũng có những bước tiến lớn, khi tham gia vào tác phẩm của Christopher Nolan, Bong Joon-ho...Nam diễn viên cho biết khi đặt bút ký hợp đồng lúc 21 tuổi, anh đã tưởng tượng ra một loạt phim thật sự sắc sảo và khiến người xem phải bị cuốn hút. Thế nhưng nhãn quan của anh lại không giống với những gì mà hãng phim nghĩ. Anh nói thêm: "Tôi muốn làm nó 'nghệ' nhất có thể, nhưng khi điều đó không được đáp ứng, tôi đã nổi nóng trong hầu hết thời gian ở phim trường".Anh cũng chia sẻ một cách cụ thể rằng vào ngày nọ, những nhà sản xuất và ban điều hành đã đến thăm phim trường và muốn anh cười nhiều hơn để phù hợp với khán giả tuổi teen. Anh bộc bạch thêm: "Họ nói rằng tôi sẽ bị đuổi việc vào tối hôm ấy nếu không cải thiện theo ý của họ".Và không chỉ đến từ phía Pattinson, mà những nhà đầu tư cũng từng hoài nghi về việc liệu có hợp vai Edward Cullen của anh hay không. Trong khi đó khán giả cũng có chung một phản ứng, bởi khi bộ phim được công bố tin tức chuyển thể, người mà phần đông rất muốn sẽ vào vai này là "superman" Henry Cavill. "Mẹ đẻ" của tiểu thuyết gốc là Stephenie Meyer cũng công khai ủng hộ điều này. Nhưng bởi Cavill đã quá tuổi để vào vai một học sinh trung học, vì vậy mà Pattinson đã được chọn, và rồi mọi thứ đã thành ra như hôm nay.
Hầm cầu chui thiếu ánh sáng
Nguyên Vũ chia sẻ từ sau dịch bệnh Covid-19, anh không nhận show biểu diễn trong dịp tết để dành trọn thời gian cho gia đình. Chủ nhân ca khúc Dòng sông tình yêu tâm sự: “Bao năm tết tôi xa những buổi cơm nhà, đến khi dịch bệnh xảy ra, tôi mới cảm thấy cuộc sống gia đình quan trọng hơn mọi thứ tiền tài, danh vọng. Cho nên tôi muốn dành thời gian cho gia đình nhiều hơn, nhất là thời gian dành cho mẹ”.Giọng ca 7X tiết lộ trong những ngày tết, gia đình anh thường sum vầy dùng bữa vào mùng ba và không thể thiếu những món ăn truyền thống như thịt kho hột vịt, khổ qua dồn thịt, củ kiệu… Đặc biệt dù là ngày tết hay ngày thường trong năm, nam ca sĩ đều yêu thích những món do mẹ chế biến.Nhìn lại hành trình hoạt động nghệ thuật hơn 30 năm, nghệ sĩ Nguyên Vũ tự hào vì dù không phải là con nhà nòi nhưng anh vẫn không ngừng phấn đấu vươn lên để đạt được vị trí hiện tại. Tuy nhiên, giọng ca Hoa anh đào trong gió cũng thừa nhận có chút nuối tiếc khi tuổi trẻ của mình không dành nhiều thời gian hơn cho gia đình. Ở thời điểm hiện tại, nam ca sĩ cho rằng vẫn chưa muộn để bắt đầu chăm sóc người thân yêu. Ở tuổi 50, nghệ sĩ Nguyên Vũ không chỉ giữ vững phong độ làm nghề mà còn giữ được vẻ ngoài trẻ trung, tràn đầy năng lượng. Với quan điểm sống lạc quan, yêu đời, nam ca sĩ mang đến năng lượng tích cực cho mọi người xung quanh. Chủ nhân ca khúc Góc phố kỷ niệm chia sẻ: “Tôi lúc nào cũng thích giao tiếp, yêu mến người này, người kia. Thậm chí tôi biết người ta ghét tôi nhưng tôi vẫn tiếp xúc, trò chuyện để người ta không còn ghét nữa, có thể họ không thích nhưng sẽ không ghét”.Tuy nhiên ca sĩ Nguyên Vũ cũng không tránh khỏi những lần buồn bã, tiêu cực. Khi ấy, nam ca sĩ chọn cách ở một mình trong phòng, tự giải quyết nỗi buồn và sau đó bước ra với tinh thần lạc quan. Nguyên Vũ vẫn luôn giữ cho bản thân một không gian riêng. Đó chính là lý do vì sao mỗi khi nhắc đến chuyện tình cảm cá nhân, nam nghệ sĩ thường xin giữ kín cho riêng mình. Hơn hết, nam ca sĩ giờ đây không chỉ sống cho bản thân mà còn sống vì tên tuổi và hình ảnh của mình.“Tôi làm gì cũng sợ ảnh hưởng đến tên tuổi, sợ mọi người dị nghị, nói ra nói vào. Không phải lúc nào tôi cũng làm đúng nhưng tôi ý thức bản thân không nên làm sai vì quá trình nổi tiếng hơn ba mươi năm không phải đơn giản. Đến bây giờ tôi vẫn được sự tin yêu của mọi người thì chắc chắn tôi phải ý thức về tên tuổi đạo đức của mình. Những gì tôi có ở hiện tại là khán giả mang lại, tôi biết ơn về điều đó nên sợ làm phật lòng mọi người”, nam ca sĩ 7X trải lòng. Nguyên Vũ khẳng định bản thân có thể lên mạng “bốp chát antifan” nhưng anh nghĩ điều đó không cần thiết. Lý giải về điều này, giọng ca Hoa anh đào trong gió bày tỏ: “Vì tôi sống đa phần cho những người yêu thương mình, cho tên tuổi mà tôi gầy dựng bao năm nên không cần phải bốp chát với những định kiến về mình. Đã là định kiến hoặc sự ghét bỏ thì tôi không thể nào sửa được, chỉ có thời gian mới trả lời cho họ mà thôi”.
Bí thư Đoàn cơ sở giỏi toàn quốc trải nghiệm nhiều hoạt động thú vị
Tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được in năm 1978 ở NXB Tác phẩm mới. Đây là tập thơ đầu tay tôi viết suốt 5 năm ở chiến trường, từ lúc mới đặt chân lên Trường Sơn. Năm 1977 tôi được in tập trường ca đầu tiên Những người đi tới biển (NXB Quân đội Nhân dân). Cái viết trước lại được in sau, nhưng tôi vui lắm, vì tới năm 1978 tôi mới có hai tác phẩm này. Hồi đó, được in, được trả nhuận bút, là sướng lắm rồi.Nhưng năm 1978 tôi gặp một tai nạn giao thông rất nặng, phải nằm bệnh viện từ mùa thu năm 1978 tới mùa hè năm 1979. Chuyện tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được Hội đồng chấm giải thưởng Hội Nhà văn VN xem xét, tôi hoàn toàn không biết. Hồi đó, thông tin là điều ai cũng muốn mà không có.Mùa thu năm 1979, tôi rời Trại sáng tác Quân khu 5, từ Đà Nẵng chuyển về Quy Nhơn, từ anh chàng trung úy chuyển thành một cán bộ dân sự, tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Trên vai một ba lô về Quy Nhơn, tôi tấp ngay vào căn phòng 12 m2 Báo Nghĩa Bình phân cho vợ tôi. Thế là có một gia đình, lại có nhà ở, dù nhà "nắng dột nắng mưa dột mưa" nhưng với vợ chồng tôi, thế cũng là quá ổn.Về Quy Nhơn ít ngày, tôi mới biết mình được giải thưởng Hội Nhà văn, do đọc báo thấy in tin này. Chỉ biết vậy thôi chứ cũng chưa biết thêm tin gì. Tôi vui, dĩ nhiên, nhưng niềm vui cũng không hề ồn ào, vui vậy thôi.Sau đó ít lâu tôi nhận được thư Hội Nhà văn thông báo chính thức mình được giải, đây là giải thường niên của Hội Nhà văn VN, nhưng được tổ chức xét thưởng và trao lần đầu. Có hai giải, giải thưởng thơ và giải thưởng văn xuôi. Tôi nhớ, có hai tác giả nhận giải văn xuôi, nhưng bây giờ không nhớ tên tác giả, vì đã 46 năm rồi còn gì.Nếu chỉ được nhận giải thưởng, cả nhận tiền thưởng, thì cũng chưa có chuyện gì đáng nói. Phải mấy năm sau, hình như vào năm 1982 - 1983 gì đó, nhà văn Nguyễn Thành Long, quê Quy Nhơn, ông về công tác và thăm mẹ mình, người mẹ tảo tần bán tạp hóa ở chợ Lớn Quy Nhơn, ông gặp và tới nhà tôi chơi, anh em tâm sự, ông kể tôi nghe, tôi mới biết chuyện. Thì ra, tôi có được giải thưởng này cũng không hề dễ dàng. Nhà văn Nguyễn Thành Long là thành viên Hội đồng chấm giải, từ sơ khảo tới chung khảo, nên "rành sáu câu" chuyện xét giải này. Ông kể, ở vòng chung khảo, tập thơ tôi đã may mắn lọt vào, nhưng bấp bênh lắm. Vì chỉ còn hai tập thơ, hai tác giả ở vòng cuối cùng này, và hai chọn một. Tôi phải đối đầu với một "cây đa cây đề" thơ Việt Nam, là nhà thơ Huy Cận.Ông Huy Cận có tập thơ Ngôi nhà giữa nắng in ở NXB Văn học năm 1978. Tôi thì chỉ có một dấu chân nhỏ bé qua trảng cỏ hoang dại, coi bộ chuyện này là "trứng chọi với đá" rồi. Tôi lúc ấy là nhà thơ trẻ, nếu bị "out" (loại) cũng là chuyện bình thường. Nhưng câu chuyện nhà văn Nguyễn Thành Long kể với tôi, sau đó ông đã viết thành sách, có một chi tiết không có trong sách của ông, tôi sẽ nói sau.Trong cuốn Chế Lan Viên - người làm vườn thế kỷ, ở bài Hai câu chuyện về Chế Lan Viên, nhà văn Nguyễn Thành Long viết: "Câu chuyện thứ hai thuộc về văn học, sự lựa chọn một trong hai tác phẩm về thơ của Thanh Thảo và Huy Cận (giải thưởng thơ thường niên của Hội Nhà văn VN năm 1979). Chế Lan Viên ở TP.HCM mới ra, hôm trước đã "xạc" tôi một trận không đúng phép tắc cho lắm: "Huy Cận dạy Thanh Thảo chứ Thanh Thảo dạy Huy Cận à?".Vấn đề này hôm sau chuyển vào cuộc họp. Xuân Diệu và Chế Lan Viên nói suốt buổi, Thanh Thảo có cơ mất giải thưởng. Đến phút quyết định, Chế Lan Viên cầm tập thơ của Thanh Thảo (Dấu chân qua trảng cỏ) đứng lên và nói: "Hãy khoan, những câu thơ như những câu này, Huy Cận không viết được thật, anh Xuân Diệu ạ". Xuân Diệu đang phản bác hăng hái, bỗng trở nên hiền lành hẳn. Xuân Diệu nói: "Mà tôi không hiểu sao cái cậu Thanh Thảo ấy làm được những câu thơ như thế mà không biết".Trong câu chuyện nói riêng với nhau, anh Nguyễn Thành Long còn kể tôi nghe chi tiết này: Khi cuộc tranh luận ở Hội đồng xét giải có vẻ "bất phân thắng bại", đột nhiên nhà thơ Chế Lan Viên đưa ra giải pháp: "Tôi đề nghị mỗi thành viên Hội đồng để hai tập thơ trước mặt, xin các anh mở bất kỳ một trang trong tập thơ Huy Cận và đọc to lên, sau đó mở bất kỳ một trang trong tập thơ Thanh Thảo và đọc, chúng ta sẽ có kết luận". Sau màn đối chất thơ vừa bất ngờ vừa thú vị này, cả Hội đồng xét giải thơ đã đi tới đồng thuận, rất nhẹ nhàng. Đó là sự lựa chọn vừa công bằng vừa nghiêm túc. Người có tác phẩm được chọn trao giải rất vui, mà người không được chọn cũng chẳng buồn.Phải nói, 46 năm trước, Hội đồng chấm giải thưởng văn học của Hội Nhà văn đã lựa chọn tác phẩm ở vòng chung khảo như vậy. Các hội đồng xét giải của Hội Nhà văn chúng ta bây giờ rất nên tham khảo cách xét chọn vừa vô tư vừa thú vị này, để "không ai bị bỏ lại phía sau", dù không nhận được giải thưởng.Sau khi nhận giải thưởng mấy năm, tới năm 1983, tôi mới được gặp trực tiếp nhà thơ Xuân Diệu. Cuộc gặp gỡ bên ly bia rất vui, từ đó cho tới cuối đời, nhà thơ Xuân Diệu coi tôi như một đứa em ruột. Ông rất thương tôi, và tôi thường đi với ông về vùng quê Tuy Phước là quê mẹ của Xuân Diệu.
