3 ứng viên phó giáo sư trẻ nhất năm 2023 bao nhiêu tuổi, họ là ai?
Sau khi trùng tu và đưa vào hoạt động trở lại vào ngày 1.8.2024, Hải Vân quan trở thành điểm check-in của người dân trong và ngoài nước vào dịp Tết Ất Tỵ. Hải Vân Quan được xây dựng vào năm Minh Mạng thứ 7 (1826), tọa lạc trên đỉnh đèo Hải Vân, ở độ cao 496 m so với mặt nước biển, thuộc dãy núi Bạch Mã - Hải Vân. Ngày nay, Hải Vân quan thuộc địa phận thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc, TP.Huế và P. Hòa Hiệp Bắc, Q.Liên Chiểu, TP.Đà Nẵng. Ngày 14.4.2017, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch xếp hạng Hải Vân quan là di tích cấp quốc gia.Trong những ngày xuân nắng ấm, người dân Đà Nẵng, Huế chạy xe máy, ô tô theo lên Hải Vân quan chụp hình. Không khí xuân tràn ngập Hải Vân quan. Ông Nguyễn Thanh Sáu - nhân viên bảo vệ Hải Vân quan cho biết: "Tết Ất Tỵ là năm đầu tiên người dân tham quan Hải Vân quan sau 2 năm trùng tu. Bình thường chủ yếu là người nước ngoài nhưng dịp tết thì người Việt đông hơn. Lượng khách những ngày tết ước tăng gấp 2 - 3 so với ngày thường".Hải Vân quan - Đồn Nhất còn là biểu tượng quật cường của quân dân Liên khu V. Trong kháng chiến chống Pháp, đèo Hải Vân và Hải Vân quan trở thành khu vực trọng điểm và là vị trí chiến lược.Nam giới học chụp ảnh phục vụ vợ, người yêu 'sống ảo': Ai cũng thích có hình đẹp!
Giải bóng đá Thanh Niên Sinh viên Việt Nam được VFF thống nhất đưa vào hệ thống thi đấu quốc gia của các giải đấu ngoài bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam. Giải đấu sẽ chính thức khởi động sau lễ ký kết công bố và hợp tác. Ban tổ chức sẽ căn cứ vào số lượng đăng ký của các đội bóng sinh viên từ các trường đại học, cao đẳng trên toàn quốc để công bố điều lệ giải và quyết định về phương thức thi đấu vòng loại (dự kiến trong tháng 2.2023). Vòng chung kết Giải bóng đá Thanh Niên Sinh viên Việt Nam (dự kiến từ ngày 12 - 26.3.2023) tại TP.HCM sẽ có 12 đội bóng tham dự và thi đấu theo thể thức như các giải đấu U.19 và U.21 hiện hành.
Quyền Linh tiếc nuối chàng trai chưa từng yêu bị gái xinh từ chối
Ngày 19.3, trên các nhóm mạng xã hội lan truyền đoạn clip dài hơn 16 giây ghi lại hình ảnh một người được cho là tu sĩ tử vong trong tình trạng lõa thể tại ngôi chùa ở Vĩnh Long, kèm theo nhiều thông tin trái chiều.Các bình luận cho rằng tu sĩ bị sát hại, do hiện trường xáo trộn, có nhiều cờ lê, mỏ lếch...; thi thể nằm trong thùng gỗ và đã tử vong nhiều ngày...Liên quan đến vụ việc này, trao đổi với PV Thanh Niên, đại tá Phan Ngọc Tính, Phó giám đốc Công an tỉnh, người phát ngôn của Công an tỉnh Vĩnh Long, cho biết theo biên bản khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi, thì vị tu sĩ này tử vong do bệnh lý vỡ mạch máu não; không ghi nhận thương tích hay tổn thương từ bên ngoài.Theo đó, khoảng 19 giờ 30 ngày 17.3, các sư trong chùa Giác Thiên (P.4, TP.Vĩnh Long, Vĩnh Long) phát hiện mùi hôi thối bốc ra từ thất (phòng) của một tu sĩ. Cửa phòng khóa, khi các sư mở được cửa thì thấy tu sĩ này tử vong trong tình trạng lõa thể nên giữ nguyên hiện trường, báo lực lượng công an.Theo biên bản khám nghiệm tử thi, tu sĩ tử vong trong giai đoạn phân hủy mạnh; mô não không thuần nhất, nhiều vị trí có màu đỏ sẫm. Các bộ phận không phát hiện tổn thương... Kết luận tử vong do bệnh lý xuất huyết não.Tu sĩ tên là H.A.T (pháp danh Thích Pháp N., 62 tuổi, quê TP.Phan Thiết, Bình Thuận), vào tu tại chùa nói trên từ năm 2000. Thượng tọa Thích Lệ Lạc, Trưởng ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Vĩnh Long, cho biết cơ quan công an xác định tu sĩ này tử vong do đột quỵ nên đã bàn giao cho nhà chùa an táng theo phong tục địa phương.Qua vụ việc nêu trên, cơ quan công an khuyến cáo người dân không chia sẻ, bình luận các vụ việc chưa được cơ quan chức năng kết luận, tránh làm xôn xao dư luận và có thể vi phạm pháp luật.
Khi ấy bến xe chưa hoạt động, chỉ có 3 tuyến xe buýt chạy đến nơi là 55, 76 và 93. Metro còn dang dở, ga cuối chỉ mới "khung sườn", chưa có mái che... Nhưng đứng bên dưới nhìn lên đường tàu điện tôi hình dung một sự sắp xếp khá hợp lý của hai nơi: nhà ga cuối cùng của metro và Bến xe Miền Đông (mới).Chiều ấy, tôi đi bộ một vòng khắp bến xe rộng bát ngát và đẹp, nhìn bao quát chẳng kém các bến xe ở Singapore hay ở Kuala Lumpur tôi đã từng đi, có khi còn đẹp hơn vì mới. Album hình tôi chụp hôm đó khá chi tiết khi xe qua những con đường mà tôi thấy có điểm gì đặc biệt ghi nhớ như cái tháp điều áp ở gần cầu Điện Biên Phủ... Và trên cao, đường metro chưa có gì lắm. Tôi mơ một ngày cho tôi "điền vào chỗ trống" có đoàn tàu trên những bức hình này.Để rồi bốn năm sau cũng ngẫu hứng, tôi ra khỏi nhà với ý định lượt đi sẽ đi lại tuyến buýt đó và lượt về tôi đi metro để tận hưởng cái cảm giác "điền vào chỗ trống" cho những tấm hình cũ.Đang mùa thành phố cây xanh lá và mùa rộn ràng của nhiều loại hoa như sứ, điệp vàng, lim xẹt, giáng hương, kèn hồng... bên đường thật đẹp, tràn đầy sức sống.Cái khác đầu tiên thấy được là tháp điều áp ở Điện Biên Phủ không còn màu xi măng như năm xưa mà được sơn hai màu trắng xanh. Tháp này và tháp ở Nhà máy nước Thủ Đức được xây dựng cùng lúc vào năm 1960. Lúc đó, tháp có tên gọi là Surge Tower (tháp trào), còn người dân Sài Gòn xưa thì quen gọi là "tháp phi thuyền Apollo". Nó khiến tôi nhớ một thời trường tôi học gần Nhà máy nước Thủ Đức. Vào buổi trưa đúng 12 giờ có tiếng còi hụ thật to, sinh viên học buổi sáng thì tan lớp rồi vào căng tin lấy cơm trưa; lớp học buổi chiều lục tục chuẩn bị lên lớp - những người cùng thế hệ tôi thời ấy chắc không thể nào quên. Tôi không biết bây giờ có còn tiếng còi hụ nữa không, thời tôi học đã qua gần nửa thế kỷ rồi!Chợ Thủ Đức vẫn như ngày nào tôi tuổi hai mươi, từ chợ tôi đạp xe qua mấy con dốc mới lên đến trường. Cũng một thời khó quên.Và kìa, đoàn tàu xinh xắn hiện ra ở đường trên cao vào nhà ga cuối cùng là Bến xe Miền Đông. Tôi phải thú thật, có một cảm giác thật khó tả trong tôi khi hình dung lại bốn năm trước mình đã qua đây nhìn lên cao với ước mơ được chụp những tấm hình "điền vào chỗ trống".Từ chỗ xe buýt ngừng, đường đi toàn bộ có mái che, đúng nghĩa "mưa không tới mặt, nắng không tới đầu". Bến xe đẹp, rộng rãi nhưng vắng khách dù xe đi về các tỉnh miền Đông và cả miền Tây. Có bảng điện tử lịch xe chạy, tiện nghi hơn nhiều các bến xe cũ, cảm giác này khá dễ chịu.Tôi hỏi chuyện hai người khách, ngẫu nhiên sao họ đều về miền Tây, một người đi Cần Thơ, một người về Cao Lãnh. Chị đi Cao Lãnh nói với tôi rằng, nếu chị ra Bến xe Miền Tây, xe về Cao Lãnh sẽ dừng trước nhà chị, nhưng vì chị mang đồ cồng kềnh đi từ Suối Tiên nên ra đây cho tiện. Có chút bất tiện là đi từ bến xe này, đến Cao Lãnh phải đi xe trung chuyển về nhà. Hai tuyến xe cùng về Cao Lãnh nhưng chạy khác đường.Tôi lòng vòng một lát rồi sang nhà ga metro trở về.Tôi xuống nhà ga Bến Thành và lên cửa số 3 là ngay chợ. Cái cảm giác như mình vừa đi một tour du lịch ngắn nào đó là có thật. Và thấy vui khi chính mình được nhìn lại sự thay đổi nhỏ của thành phố trong bốn năm từ một kỷ niệm lưu trên Facebook.
Kiểm soát tốt bất đồng, không có hành động vũ lực trên biển
"Nhiều người trẻ đang làm việc ở TP.HCM, Bình Dương và các tỉnh, thành trên cả nước đã có chung tinh thần tương thân tương ái, mong được quan tâm, chia sẻ khó khăn trong cuộc sống đối với những hộ gia đình nghèo. Thế là cùng nhau kết nối trực tuyến, bàn bạc để tổ chức chương trình "Tết đoàn viên mừng xuân Giáp Thìn", anh Vũ chia sẻ.
