Ba thập niên thăng trầm của oligarch Nga
Trong Cạnh tranh thân thiện (Friendly Rivalry) hay còn gọi Bạn bạn bè bè, Hyeri đảm nhận vai Yoo Je Yi, một nữ sinh tài giỏi, xinh đẹp quyến rũ, nổi tiếng nhất trường và xuất thân từ gia đình quyền thế. Nhiều người vừa ghen tỵ vừa muốn tiếp cận cô. Cuộc sống Yoo Je Yi có nhiều thay đổi khi học sinh mới chuyển trường Woo Seul Ki (Chung Su Bin đóng) xuất hiện. Cả hai sớm phát triển đến một mối quan hệ nguy hiểm. Họ nhanh chóng thân mật với nhau hơn và cùng tìm hiểu về bí mật đằng sau cái chết bí ẩn của bố Woo Seul Ki, một cựu giám khảo kỳ thi tuyển sinh đại học.Phim được gắn mác 18+ và đã chiếu 8 tập. Tính đến nay, tác phẩm khai thác về tình cảm nữ - nữ này đang thu hút sự chú ý từ nhiều khán giả. Đặc biệt, các phân đoạn nóng bỏng của Hyeri cũng trở thành chủ đề được bàn luận sôi nổi. Ở tập 4, nữ diễn viên có cảnh hôn trong bồn tắm với Chung Su Bin, gây bão mạng xã hội nhiều ngày. Đến tập tiếp theo Friendly Rivalry, vai của Hyeri tiếp tục có một phân đoạn cuồng nhiệt, đầy tính khiêu khích với một nhân vật nam. Thực tế giây phút đó chỉ là do Choi Gyeong (Oh Woo Ri đóng) tưởng tượng. Song, khoảnh khắc này khiến nhiều khán giả cảm thấy phản cảm, nhận xét hai nhân vật giống như "ăn tươi nuốt sống" lẫn nhau. Thậm chí, vài fan phim còn gay gắt chỉ trích phân đoạn trên trông quá dung tụng, không hề phù hợp với một nhân vật nữ thuộc lứa tuổi học sinh.Ngoài hàng loạt tranh cãi xoay quanh cảnh nóng táo bạo trong Cạnh tranh thân thiện, Hyeri còn được khen là có màn lột xác ấn tượng từ diễn xuất đến thần thái. Cô thể hiện tinh tế một Yoo Je Yi thông minh, nhận thức được sự vượt trội của bản thân và cũng đủ khéo léo biết cách lợi dụng vị trí của mình để che giấu nhiều bí mật."Phản ứng hóa học" bùng nổ giữa Hyeri với Chung Su Bin cũng khiến người xem thích thú. Khán giả mong chờ cặp đôi này sẽ có nhiều tương tác thú vị hơn ở những tập phim tiếp theo. Hyeri ra mắt làng giải trí trong vai trò là thành viên nhóm nhạc nữ Girl's Day, theo phong cách gợi cảm. Mỹ nhân sinh năm 1994 là một trong những ca sĩ thần tượng Kpop nhận được nhiều sự quan tâm khi lấn sân sang diễn xuất. Song, sự nghiệp phim ảnh của Hyeri chưa có nhiều ấn tượng nào khác ngoài Reply 1988. Hơn 6 năm trở lại đây, người đẹp 31 tuổi đóng nhiều phim truyền hình như Cặp đôi cảnh sát, Bạn cùng phòng của tôi là Gumiho, Hoa nở nhớ trăng, Quản gia 100 won, Victory: Vũ điệu chiến thắng, Bạn bạn bè bè… Năm 2025, Hyeri còn trở lại với dự án điện ảnh Night Fever. Đầu năm ngoái, Hyeri nhận được nhiều sự quan tâm vì vướng ồn ào tình tay ba với Han So Hee, Ryu Jun Yeol.Friendly Rivalry chuyển thể từ webtoon Friendly Competition của tác giả Song Chae Yoon và minh họa bởi Shim Jae Young. Phim quy tụ dàn sao Hàn trẻ tuổi gồm Hyeri, Chung Su Bin, Kang Hye Won, Oh Woo Ri, Chae Seo Eun, Kim Sang Ji, Choi Young Jae…Sự kiện hợp tác Liên Quân x Độ Mixi thu hút hàng triệu người tham gia
Sáng nay 4.5, giá cà phê trong nước giảm cực mạnh, khoảng 12.500 đồng/kg. Đây được xem là mức giảm lớn nhất thời gian qua tại các phiên giao dịch. Hiện giá mua trung bình tại các tỉnh Tây nguyên còn 118.100 đồng/kg. Cụ thể, giá cà phê thu mua tại tỉnh Gia Lai, tỉnh Kon Tum ở mức giá 118.000 đồng/kg; tại Đắk Nông cà phê được thu mua với giá cao nhất 118.200 đồng/kg. Giá cà phê nhân xô (cà phê nhân, cà phê nhân tươi) tại tỉnh Lâm Đồng ở các huyện như Bảo Lộc, Di Linh, Lâm Hà, cà phê được thu mua với 117.500 đồng/kg.
Nhà xây không phép, ly hôn chia tài sản thế nào?
Sau 2 năm học ĐH, hoàn cảnh gia đình lúc đó cũng khó khăn, Đình Triệu quyết định bảo lưu 2 năm để về thử sức ở Bình Phước. “Thời gian tạm nghỉ bóng đá để đi học, đi làm chưa bao giờ làm tôi mất đi niềm đam mê được đứng ở sân cỏ chuyên nghiệp. Sau thời gian thử việc tôi được ký hợp đồng 2 năm với Bình Phước và tham dự giải bóng đá hạng nhất năm 2020”, Đình Triệu kể lại.
Giải đấu do Phòng An ninh chính trị nội bộ Công an Khánh Hòa, Trường ĐH Nha Trang và CLB báo chí thường trú tại Khánh Hòa phối hợp tổ chức, trên tinh thần giao lưu học hỏi, rèn luyện sức khỏe, thắt chặt mối quan hệ giữa các đơn vị.
Mang niềm vui đến với hàng ngàn thiếu nhi
Tôi sinh ra trong một miền quê nghèo thuộc huyện biên giới tỉnh Bình Phước, cách TP.HCM khoảng 170 km. Nơi đó, chỉ thấy rừng cao su bạt ngàn và công việc chính của của ba mẹ tôi là công nhân cạo mủ cao su. Những dòng chảy từ cây mà người ta hay gọi là vàng trắng, đã nuôi tôi khôn lớn như ngày nay. Ba mẹ tôi đi cạo mủ ở nông trường thường sẽ dậy lúc 2 giờ sáng (vì lúc đó có mủ nhiều nhất, ba tôi nói vậy). Tới mùa mủ cao su về nhiều, ba mẹ tôi sẽ dậy sớm hơn. Cuộc sống của những người công nhân cạo mủ cao su thời ấy hầu như không ngủ, rời nhà từ 1 - 2 giờ sáng là bình thường. Tiếng leng keng va chạm của cà mèn, dao cạo và ánh sáng le lói phát ra từ ngọn đèn dầu, thứ ánh sáng duy nhất giúp ba mẹ chuẩn bị đồ nghề để đi làm việc, in sâu trong ký ức tuổi thơ tôi. Có hôm tôi hỏi sao ba không cắm bình lên cho sáng, dễ chuẩn bị đồ đi làm, ba tôi nói dành bình để dùng lúc buổi tối về thắp và xem tin tức trên tivi. Năm 2008, có thể bạn không tin, xóm nhỏ ở xã khu vực biên giới này vẫn chưa có điện.Xóm tôi cách trung tâm xã 4 km, nhà không xa lắm so với các bạn cùng lớp, nhưng lại nằm cuối xã, giáp với xã khác, cách nhà tôi mấy chục mét xóm khác có điện xài, xóm tôi lúc đó đang dùng bình ắc quy. Có thể mọi người quên bình ắc quy hình dáng như thế nào, nhưng với lứa 9X như chúng tôi và các thế hệ trước thì bình ắc quy tại gia đình cùng quê như kho báu trong nhà. Nhà tôi có hai bình ắc quy, một cái ở nhà trên một cái ở nhà dưới, mỗi bình xài được khoảng hai ngày. Hôm nào xem gần hết bình thì bóng đèn trong nhà chớp nháy như rạp xi nê, chiếc tivi đen trắng cứ nhảy sọc sọc. Lúc đó, kinh nghiệm là phải nhổ dây đen dây đỏ ra cắm lại, đổi qua đổi lại đủ kiểu mới mong muốn còn một chút điện để xem, còn hết thật sự thì coi như hôm đó đi ngủ sớm. Sáng dậy, mẹ chở tôi ra trung tâm xã đèo thêm 2 cái bình để sạc điện. Cả xã chỉ có một chỗ sạc duy nhất, cô Khum (chủ tiệm sạc bình) hay hỏi mẹ tôi lúc nào điện lưới mới vào hả cô? Mẹ chỉ cười vì biết lúc nào đâu mà trả lời. Gửi bình sạc tới chiều, mẹ lại ra lấy. Cứ thế thời gian trôi qua, tôi học cấp 1 rồi cấp 2 cấp 3. Lớn hơn, tôi tự chở bình ra cho cô Khum sạc. Dần dần, lượng bình sạc tại tiệm cũng ít dần, chủ yếu các bác tài xế xe tải chạy đường dài và tôi cũng nghe nói sẽ không còn sạc bình nữa tại không có lời.Rồi xóm tôi cũng có điện, điện lực thông báo sẽ lắp điện cho xóm tôi, năm đó tôi học lớp 11. Trời ơi, cả xóm tôi vui mừng khôn xiết. Mọi người tranh thủ đi chợ huyện mua bóng đèn, nhà khá giả hơn thì sắm tivi mới luôn, trông ai cũng phấn khởi. Các chú thợ điện vào khoan mấy cái lỗ sâu ơi là sâu, lâu lâu có mấy con nhái nhảy vào sống. Từng cuộn dây cáp tròn cao hơn cả đầu bọn nhóc trong xóm, các trụ điện mới tinh xếp chồng lên nhau, trở thành nơi chúng tôi tụ họp mỗi tối. Còn nhớ, nhà tôi cách trụ điện chỉ 7 mét, các chú thợ điện làm cho nhà tôi sợi dây "bự chảng" cách điện, lắp điện tới nhà nào thì ai cũng chuẩn bị nước, bánh kẹo đãi các chú. Ngoại tôi cười sảng khoái, vừa đi vừa bê ca nước chanh khổng lồ ra tận chỗ ngồi nghỉ của các anh thợ điện giải khát. Xóm tôi vào những hôm đó như ngày hội, tiếp xúc với điện thì mọi người đã từng dùng nhưng trực tiếp trong nhà mình thì đó là cảm xúc khó tả. Lúc hòa vào lưới điện, mẹ tôi bật công tắt, bóng đèn sáng lên thật chói mắt. Nó sáng hơn phải gấp mấy lần đèn bình nhà tôi xài lúc trước. Đêm đó, ba mẹ tôi không ngủ, mẹ bảo háo hức quá ngủ không được, mà tắt đi thì tiếc! Khi viết những dòng này, cảm xúc trong tôi vẫn còn nguyên vẹn, thật khó tả bằng lời.Tất nhiên, từ hôm đó, mẹ tôi không cần phải chở bình đi sạc nữa. Tôi có đèn học mới tinh và quan trọng là không sợ hết bình vào mỗi tối. Rồi tivi màu, tủ lạnh, máy giặt dần dần xuất hiện trong xóm tôi làm cho cuộc sống văn minh hơn hẳn. Ba mẹ tôi hết lọ mọ đêm khuya, những ánh đèn rọi vào cây cao su thêm sáng hơn, công việc cạo mủ cũng nhanh hơn, ánh sáng làm tránh những động vật nguy hiểm về đêm.Lúc đó, tôi nghe được là nhà nước hỗ trợ miễn phí tiền lắp đặt điện cho xóm, khoảng vài triệu một hộ. Giờ đời sống của người dân khá giả hơn trước nên thấy số tiền nhỏ, nhưng ngày đó là một số tiền rất lớn cho các gia đình trong xóm. Nhờ có điện cuộc sống thay đổi, mọi người tiếp cận được thông tin báo đài, văn hóa giải trí cao hơn trước. Tất cả là bước ngoặt trong cuộc sống vậy, đâu đó, cảm nhận như cuộc sống của những người dân quê mùa, chất phát, hiền hòa trong xóm được lật sang trang mới.Sau này, lúc tôi vào đại học, một ngày cuối tuần, mẹ gọi lên bảo giờ xóm mình có cả dây mạng, truyền hình cáp quang… không thiếu thứ gì.Mỗi lần về thăm quê vào những kỳ nghỉ, thỉnh thoảng bước đi trên con đường xóm nhỏ, tôi bất giác nhìn những gốc cột điện năm xưa, vẫn nét chữ ấy không phai mờ, ký ức ùa về hình ảnh những người bạn thơ ấu ngồi hát nghêu ngao trên những hàng cột điện chờ cắm xuống đất. Những đêm trăng, những cột điện chưa kịp trồng đó như những chiếc ghế đá công viên mà nhiều người ra ngồi hóng mát... chờ điện về. Nay tôi vẫn còn giữ cục sứ cách điện (bị vỡ thế là chú thợ điện cho tôi luôn) như là kỷ niệm đẹp về tuổi thơ khó khăn nhưng đẹp đẽ của mình.Viết những dòng này, tôi muốn gửi lời tri ân đến ngành điện, các chú thợ điện miền Nam ngày ấy, đồng thời chia sẻ những hoài niệm đẹp đến những người thân, các cô chú trong xóm nhỏ ngày ấy.Cuộc thi viết "50 năm thắp sáng niềm tin" có tổng giải thưởng lên đến 100 triệu đồng.- Nhận bài thi đến hết ngày 30.4.2025.- Email: 50namdienmiennam@thanhnien.vn. Mời quý bạn đọc xem thể lệ cuộc thi trên thanhnien.vn hoặc evnspc.vn
