Garmin ra mắt dòng đồng hồ nhỏ gọn Lily 2
Chiêu mộ cựu thủ quân đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam Trần Thị Thanh Thúy với mục tiêu "bay cao" ở Proliga nhưng CLB Gresik Petrokimia chưa thành công. Dù Thanh Thúy chơi khá tốt nhưng đành chia tay đội bóng chuyền Indonesia chỉ sau 1 tháng khoác áo đội bóng này.Ngoại binh người Mỹ Julia Sangiacomo được chọn thay thế cho Thanh Thúy tuy thi đấu chưa như kỳ vọng nhưng cùng ngoại binh người Cuba Kitania Medina giúp đội bóng này chơi khởi sắc ở 2 lượt trận gần nhất. Ở trận đấu ngày 8.2, đội bóng cũ của Thanh Thúy đánh bại CLB Jakarta Pertamina với tỷ số 3-1, giành trọn 3 điểm. Đến lượt trận tiếp theo diễn ra hôm qua (9.2), CLB Gresik Petrokimia để thua 2-3 trước CLB Jakarta Elektrik và tích lũy thêm 1 điểm. Hiện có trong tay 14 điểm, CLB Gresik Petrokimia vươn lên hạng 5 và chỉ còn kém 2 điểm so với đội xếp hạng 4. Mục tiêu của đội bóng cũ của Trần Thị Thanh Thúy là giành quyền vào tốp 4 để thi đấu vòng bán kết Proliga và họ còn 3 trận đấu nữa để phấn đấu. Trong khi đó sau khi nói lời chia tay sớm với CLB Gresik Petrokimia, Trần Thị Thanh Thúy quay trở lại cống hiến cho đơn vị chủ quản VTV Bình Điền Long An. Kể từ sau chấn thương gặp phải hồi đầu năm 2024 khi chơi bóng tại Nhật Bản trong màu áo CLB PFU Blue Cats (Nhật Bản), Thanh Thúy chưa tìm lại được phong độ đỉnh cao. Đó là lý do chính khiến cô chia tay sớm khi sang Thổ Nhĩ Kỳ đầu quân cho CLB Kuzeyboru và gần nhất là chia tay CLB Gresik Petrokimia của Indonesia. Hiện Thanh Thúy đã trở lại tập luyện cùng CLB VTV Bình Điền Long An. Theo kế hoạch, cô sẽ cùng đội bóng miền Tây tham dự Cúp bóng chuyền Hoa Lư - Bình Điền diễn ra từ ngày 5 - 10.3 tại Ninh Bình. Sau đó cô tiếp tục cùng đội bóng này chinh phục giai đoạn 1 giải bóng chuyền vô địch quốc gia 2025 diễn ra từ ngày 22 đến 31.3 tại Hà Nội. Đội đương kim vô địch VTV Bình Điền Long An có thêm sức mạnh cho mục tiêu bảo vệ ngôi vương khi có sự trở lại của Thanh Thúy.Thủ khoa ra trường 6 tháng vẫn thất nghiệp?
Chiều 5.1, đại diện ban tổ chức giải, ban tổ chức sân, đội bóng và các lực lượng tham gia (giám sát, trọng tài, y tế, an ninh…) trong công tác chuyên môn của vòng loại khu vực miền Trung - TNSV THACO cup 2025 đã dự cuộc họp kỹ thuật tại Trung tâm TDTT Quốc phòng 3 (Quân khu 5). Tại buổi làm việc, đại diện ban tổ chức đã giải đáp những thắc mắc với trưởng đoàn/HLV các đội bóng và thống nhất nhiều vấn đề về mặt chuyên môn, để giải đấu diễn ra suôn sẻ nhất.Vòng loại khu vực miền Trung được đánh giá là “nóng bỏng” nhất trên cả nước, bên cạnh khu vực TP.HCM và phía bắc. Vào lúc này, tất cả các lực lượng và đặc biệt là các đội bóng đã sẵn sàng cho những ngày tranh tài sôi nổi, với mục tiêu giành 2 tấm vé dự vòng chung kết toàn quốc diễn ra từ ngày 1.3 tại sân Trường ĐH Tôn Đức Thắng.Vòng loại khu vực miền Trung có 9 đội bóng góp mặt, gồm: Trường ĐH TDTT Đà Nẵng, ĐH Duy Tân, Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật - ĐH Đà Nẵng, Trường ĐH Công nghệ thông tin và Truyền thông Việt Hàn - ĐH Đà Nẵng, ĐH Huế, Trường ĐH Kinh tế - ĐH Huế, Trường ĐH Khoa học - ĐH Huế, ĐH Luật - ĐH Huế, Trường CĐ FPT Polytechnic.9 đội được chia đều vào 3 nhóm, thi đấu theo thể thức vòng tròn 1 lượt để tính điểm và xếp hạng. Ba đội đứng nhất nhóm và đội nhì có thành tích tốt nhất sẽ vào đá play-off, chọn ra 2 đội xứng đáng nhất dự vòng chung kết giải TNSV THACO cup 2025.HLV trưởng Trần Trung Kiên cho biết, đội Trường ĐH Kinh tế - ĐH Huế sẽ nỗ lực thi đấu để đạt kết quả tốt nhất. Đội Trường ĐH Kinh tế - ĐH Huế là cái tên từng 2 lần liên tiếp giành vé vào chơi vòng chung kết (mùa 2023 và 2024). Thầy trò HLV Trần Trung Kiên với lối chơi “biết mình, biết ta”, thi đấu quyết liệt nhưng luôn đề cao tinh thần fair-play đã để lại ấn tượng đẹp.“Cũng như hai mùa trước, đội Trường ĐH Kinh tế - ĐH Huế đến với giải TNSV THACO cup 2025 với tinh thần giao lưu, học hỏi và không đặt nặng thành tích. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ chơi hết mình, với hơn 100% khả năng. Trong bóng đá, bước vào trận đấu có thể thắng hoặc thua, nhưng mục tiêu đầu tiên của đội Trường ĐH Kinh tế - ĐH Huế là chơi đẹp, đúng với tính chất của một sân chơi dành cho sinh viên Việt Nam và tinh thần của giải đấu”, HLV Trần Trung Kiên nhấn mạnh.
Giải bóng đá Thanh Niên Sinh viên Việt Nam: Đại học Thủy Lợi tiết lộ mục tiêu
Theo ông Điệp, hiện khoảng 80 dự án xử lý nước thải với công suất hơn 2 triệu m3/ngày đêm cũng đang được triển khai. Tuy nhiên, tỷ lệ thu gom nước thải mới đạt 60%, tỷ lệ xử lý chỉ được 17%. Cùng với đó, vấn đề ngập lụt đô thị, đặc biệt là ở Hà Nội và TP.HCM đã trở thành vấn đề lớn, cấp bách hằng ngày mà thiếu có giải pháp căn cơ, lâu dài.
Thành phố Cố Đô đang rực rỡ sắc xuân đón chào năm mới.Những ngày gần đây, TP.Huế đang trải qua tiết trời se lạnh đầu xuân cùng cái rét đậm đến từ không khí lạnh đầu mùa như ùa vào từng ngõ ngách. Điều này không làm giảm đi tình thần đón tết của người dân xứ Huế mà còn mang đến một không khí tết đậm chất Huế.Không khí tết ở Huế năm nay có phần đặc biệt hơn khi đây là cái Tết đầu tiên của Huế với tư cách thành phố trực thuộc trung ương. So với những năm trước, tết ở Huế năm nay có vẻ rộn ràng hơn. Các tuyến phố cho đến những hẻm nhỏ, vào từng căn nhà đều được trang hoàng lộng lẫy, mang lại sự ấm cúng của ngày tết đến xuân về.Dù không khí có rét, người dân Huế vẫn giữ gìn những nét đẹp truyền thống trong ngày tết. Họ vẫn cùng nhau gói bánh chưng, đi chùa, thăm họ hàng, tạo nên một không khí gia đình ấm cúng.
Bánh canh cua 40 năm trứ danh chợ Bình Tây: Ngon cỡ nào mà khách đông nghẹt?
Tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được in năm 1978 ở NXB Tác phẩm mới. Đây là tập thơ đầu tay tôi viết suốt 5 năm ở chiến trường, từ lúc mới đặt chân lên Trường Sơn. Năm 1977 tôi được in tập trường ca đầu tiên Những người đi tới biển (NXB Quân đội Nhân dân). Cái viết trước lại được in sau, nhưng tôi vui lắm, vì tới năm 1978 tôi mới có hai tác phẩm này. Hồi đó, được in, được trả nhuận bút, là sướng lắm rồi.Nhưng năm 1978 tôi gặp một tai nạn giao thông rất nặng, phải nằm bệnh viện từ mùa thu năm 1978 tới mùa hè năm 1979. Chuyện tập thơ Dấu chân qua trảng cỏ của tôi được Hội đồng chấm giải thưởng Hội Nhà văn VN xem xét, tôi hoàn toàn không biết. Hồi đó, thông tin là điều ai cũng muốn mà không có.Mùa thu năm 1979, tôi rời Trại sáng tác Quân khu 5, từ Đà Nẵng chuyển về Quy Nhơn, từ anh chàng trung úy chuyển thành một cán bộ dân sự, tôi cũng chẳng có ý kiến gì. Trên vai một ba lô về Quy Nhơn, tôi tấp ngay vào căn phòng 12 m2 Báo Nghĩa Bình phân cho vợ tôi. Thế là có một gia đình, lại có nhà ở, dù nhà "nắng dột nắng mưa dột mưa" nhưng với vợ chồng tôi, thế cũng là quá ổn.Về Quy Nhơn ít ngày, tôi mới biết mình được giải thưởng Hội Nhà văn, do đọc báo thấy in tin này. Chỉ biết vậy thôi chứ cũng chưa biết thêm tin gì. Tôi vui, dĩ nhiên, nhưng niềm vui cũng không hề ồn ào, vui vậy thôi.Sau đó ít lâu tôi nhận được thư Hội Nhà văn thông báo chính thức mình được giải, đây là giải thường niên của Hội Nhà văn VN, nhưng được tổ chức xét thưởng và trao lần đầu. Có hai giải, giải thưởng thơ và giải thưởng văn xuôi. Tôi nhớ, có hai tác giả nhận giải văn xuôi, nhưng bây giờ không nhớ tên tác giả, vì đã 46 năm rồi còn gì.Nếu chỉ được nhận giải thưởng, cả nhận tiền thưởng, thì cũng chưa có chuyện gì đáng nói. Phải mấy năm sau, hình như vào năm 1982 - 1983 gì đó, nhà văn Nguyễn Thành Long, quê Quy Nhơn, ông về công tác và thăm mẹ mình, người mẹ tảo tần bán tạp hóa ở chợ Lớn Quy Nhơn, ông gặp và tới nhà tôi chơi, anh em tâm sự, ông kể tôi nghe, tôi mới biết chuyện. Thì ra, tôi có được giải thưởng này cũng không hề dễ dàng. Nhà văn Nguyễn Thành Long là thành viên Hội đồng chấm giải, từ sơ khảo tới chung khảo, nên "rành sáu câu" chuyện xét giải này. Ông kể, ở vòng chung khảo, tập thơ tôi đã may mắn lọt vào, nhưng bấp bênh lắm. Vì chỉ còn hai tập thơ, hai tác giả ở vòng cuối cùng này, và hai chọn một. Tôi phải đối đầu với một "cây đa cây đề" thơ Việt Nam, là nhà thơ Huy Cận.Ông Huy Cận có tập thơ Ngôi nhà giữa nắng in ở NXB Văn học năm 1978. Tôi thì chỉ có một dấu chân nhỏ bé qua trảng cỏ hoang dại, coi bộ chuyện này là "trứng chọi với đá" rồi. Tôi lúc ấy là nhà thơ trẻ, nếu bị "out" (loại) cũng là chuyện bình thường. Nhưng câu chuyện nhà văn Nguyễn Thành Long kể với tôi, sau đó ông đã viết thành sách, có một chi tiết không có trong sách của ông, tôi sẽ nói sau.Trong cuốn Chế Lan Viên - người làm vườn thế kỷ, ở bài Hai câu chuyện về Chế Lan Viên, nhà văn Nguyễn Thành Long viết: "Câu chuyện thứ hai thuộc về văn học, sự lựa chọn một trong hai tác phẩm về thơ của Thanh Thảo và Huy Cận (giải thưởng thơ thường niên của Hội Nhà văn VN năm 1979). Chế Lan Viên ở TP.HCM mới ra, hôm trước đã "xạc" tôi một trận không đúng phép tắc cho lắm: "Huy Cận dạy Thanh Thảo chứ Thanh Thảo dạy Huy Cận à?".Vấn đề này hôm sau chuyển vào cuộc họp. Xuân Diệu và Chế Lan Viên nói suốt buổi, Thanh Thảo có cơ mất giải thưởng. Đến phút quyết định, Chế Lan Viên cầm tập thơ của Thanh Thảo (Dấu chân qua trảng cỏ) đứng lên và nói: "Hãy khoan, những câu thơ như những câu này, Huy Cận không viết được thật, anh Xuân Diệu ạ". Xuân Diệu đang phản bác hăng hái, bỗng trở nên hiền lành hẳn. Xuân Diệu nói: "Mà tôi không hiểu sao cái cậu Thanh Thảo ấy làm được những câu thơ như thế mà không biết".Trong câu chuyện nói riêng với nhau, anh Nguyễn Thành Long còn kể tôi nghe chi tiết này: Khi cuộc tranh luận ở Hội đồng xét giải có vẻ "bất phân thắng bại", đột nhiên nhà thơ Chế Lan Viên đưa ra giải pháp: "Tôi đề nghị mỗi thành viên Hội đồng để hai tập thơ trước mặt, xin các anh mở bất kỳ một trang trong tập thơ Huy Cận và đọc to lên, sau đó mở bất kỳ một trang trong tập thơ Thanh Thảo và đọc, chúng ta sẽ có kết luận". Sau màn đối chất thơ vừa bất ngờ vừa thú vị này, cả Hội đồng xét giải thơ đã đi tới đồng thuận, rất nhẹ nhàng. Đó là sự lựa chọn vừa công bằng vừa nghiêm túc. Người có tác phẩm được chọn trao giải rất vui, mà người không được chọn cũng chẳng buồn.Phải nói, 46 năm trước, Hội đồng chấm giải thưởng văn học của Hội Nhà văn đã lựa chọn tác phẩm ở vòng chung khảo như vậy. Các hội đồng xét giải của Hội Nhà văn chúng ta bây giờ rất nên tham khảo cách xét chọn vừa vô tư vừa thú vị này, để "không ai bị bỏ lại phía sau", dù không nhận được giải thưởng.Sau khi nhận giải thưởng mấy năm, tới năm 1983, tôi mới được gặp trực tiếp nhà thơ Xuân Diệu. Cuộc gặp gỡ bên ly bia rất vui, từ đó cho tới cuối đời, nhà thơ Xuân Diệu coi tôi như một đứa em ruột. Ông rất thương tôi, và tôi thường đi với ông về vùng quê Tuy Phước là quê mẹ của Xuân Diệu.
